Tống Thanh Hàn lại đối Chu Y cường thế không có nửa phần mâu thuẫn, hưng phấn suýt nữa nhảy dựng lên. Hắn đi đến Sử Lai Khắc học viện mục đích đúng là muốn đi vào Hồn Đạo hệ. Chu Y thu thế ý bảo hắn ngồi xuống.
Chu Y kế tiếp tiến hành phân tổ cho từng học viên trong lớp của nàng.
Chu Y nhìn về phía trên cường thế, nhưng ở nàng phân tổ tuyên bố xuống sau, mỗi một học viên tuy nhiên cũng có loại như trút được gánh nặng cảm giác.
Hoắc Vũ Hạo lãnh nhãn quan sát, trong nội tâm không khỏi âm thầm tán thưởng, đừng xem bình thường Chu lão sư luôn mặt lạnh lại như vậy nghiêm khắc, nhưng trên thực tế, hắn đối mỗi một học viên đều thập phần hiểu rõ, như vậy phân tổ xuống, hiển nhiên đều cũng có sắp xếp của nàng.
– Tốt lắm, chính là như vậy. Có ý kiến nhanh lên nói. Trở về cho các ngươi một ngày suy nghĩ thời gian. Ban khác hiện tại tất cả cũng ở phân tổ nhưng cũng tuyệt đối không có chúng ta nhanh như vậy.
– Đem các ngươi trên tay giấy cũng giao cho ta sau đó các ngươi có thể tan học. Sau khi trở về cũng cho ta nghỉ ngơi thật tốt, người nào cũng không cho nơi mò mẫm hành hạ.(Chu Y)
Chu Y nói những lời này là cho Hoắc Vũ Hạo nghe, nàng không muốn Hoắc Vũ Hạo tới ngày khảo hạch như xe bị tuộc xích.
– Ngày mai bắt đầu tân sinh khảo hạch, ta cuối cùng muốn kết quả là các ngươi hai mươi hai tổ toàn bộ lên cấp. Nếu ai bị loại bỏ, chẳng những muốn cuốn gói rời đi, ta còn có cho các ngươi lưu lại một chút ít khắc sâu trí nhớ.(Chu Y)
Nhìn Chu Y trong mắt kia chợt trở nên lành lạnh ánh mắt, mỗi một học viên cũng không khỏi rùng mình một cái. Hiển nhiên, Chu Y lưu lại trí nhớ chỉ sợ cũng phải cơn ác mộng.
– Tiêu Tiêu ở lại.(Chu Y)
Những người khác nhanh chóng rời đi mà Tiêu Tiêu ở lại đi tới trước mặt Chu Y.
– Tiêu Tiêu, chẳng phải ngươi trước đó hỏi thăm Đường lão sư con đường phát triển sao? Thế thì vì cái gì lại viết Phụ Trợ hệ cùng Khống Chế hệ?(Chu Y)
– Ta…(Tiêu Tiêu)
Tiêu Tiêu muốn nói lại thôi, nàng liếc nhìn bên cạnh đứng khoang tay Đường Long cầu cứu.
– Chu lão sư, đừng tức giận. Nàng đi đường Phụ Trợ hệ cùng Khống Chế hệ cũng không phải không được, ban nãy ta chưa có tiết lộ một bí mật mà Tiêu Tiêu đang ẩn dấu.
– Bí mật ẩn dấu?(Chu Y)
– Nàng là Song Sinh Võ Hồn. Như trước đó đã nói thì Tiêu Tiêu Võ Hồn một cái là Cửu Phượng Lai Nghi Tiêu Võ Hồn và một cái là Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh Võ Hồn.
Đường Vũ Đồng mở to con mắt nhìn Tiêu Tiêu, nguyên bản nàng nghĩ mình ở tân sinh cùng lớp trung tuyệt đối là độc nhất vô nhị cường đại, lại không nghĩ rằng trong lớp lại vẫn cất dấu như vậy một vị.
– Việc này coi như thôi đi, không có việc gì nữa thì giải tán đi đi.(Chu Y)
Chu Y phát tay đuổi những người khác ra khỏi phòng, nàng xoay người lại ánh mắt lành lạnh nhìn Đường Long, bước từng bước tới trước mặt Đường Long.
– Đường lão sư, tựa hồ biết các học viên Võ Hồn?(Chu Y)
Chu Y ở khoảng cách gần nói chuyện với Đường Long nên cậu ngửi được hương khí từ trên cơ thể nàng tỏa ra. Đường Long đang tính nói chuyện thì Chu Y đạp hụt ngã về sau, cậu tay mắt nhanh nhẹn đưa tay vòng qua eo của Chu Y đỡ lấy nhưng vì trọng lượng nên cả hai té nhào xuống đất mà cả hai lâm vào tình cảnh xấu hổ.
Chu Y nằm ở trên đất, mái tóc tán loạn dài trên nền nhà, hai tay nàng đang ôm lấy người Đường Long, đôi mắt trợn to nhìn Đường Long khuôn mặt gần trong gang tấc. Đường Long thì một tay ôm vòng eo của Chu Y không rời. Hai người hiện tại đang trong tình cảnh mà Đường Long môi thơm dán lên bờ môi của Chu Y.
Chu Y vùng vẩy muốn tránh thoát khỏi vòng tay của Đường Long nhưng sức lực của nàng không làm gì được Đường Long.
– Chu Y, anh thích em. Kể từ lúc gặp mặt thì anh đã bị em hấp dẫn rồi.
Chu Y dừng lại động tác của mình sửng sờ nhìn Đường Long, nàng đợt nghĩ đến tuổi tác của mình liền lắc đầu.
– Không được, tuổi tác giữa chúng ta qua chêch lệc không thể được đâu.(Chu Y)
– Tình yêu không phân biệt tuổi tác.
Đường Long nói rồi thì cúi đầu đem môi thơm của Chu Y chiếm lấy, Chu Y đôi mắt rung động nhìn một màn này. Đường Long hôn một lúc mới tách môi ra, cậu đưa tay vén tóc của Chu Y sang một bên.
– Chu Y, làm nữ nhân của anh được chứ?
Chu Y do dự một chút cũng gật đầu đồng ý, nói thật nàng cũng có rất nhiều hảo cảm với Đường Long. Từ lúc, nàng được Đường Long giúp đỡ cũng như công nhận phương án dạy học của mình thì nàng sinh ra hảo cảm nồng đậm với Đường Long mà hảo cảm dần dần đổi thành tình yêu nam nữ nhưng vì trở ngại tuổi tác nên Chu Y không có biểu lộ.
Chu Y không ngờ mình lại được Đường Long thổ lộ trong tình cảnh éo le.
Đường Long đưa tay sờ lấy cặp ngực D cup của Chu Y bọc trong váy dài mà xoa bóp, điều này làm cho Chu Y nhịn không được đỏ mặt lên.
– Ưm… đừng có vò… quá nhiều… Ưm… nếu không… Ưm… làm ta rên rỉ quá… Ưm… thu hút… Ưm… người khác.(Chu Y)
– Chỉ cần em kiềm chế lại giọng của mình thì không ai chú ý cả.
– Bại hoại… Ưm… chỉ biết… khi dễ… Ưm… nhân gia.(Chu Y)
Chu Y quăng cho Đường Long một cái bạch nhãn mà hành động này của nàng làm cho Đường Long kích tình nàng nhiều hơn.
– Ưm… đừng mà… Ưm… anh mà kích tình như vậy… Ưm… em không nhịn được.(Chu Y)
Chu Y bởi vì Đường Long kích tình quá nhiều mà rên rỉ, nàng vì sợ có học viên hoặc lão sư đi ngang qua nghe tiếng động khác thường mà đi vào nên lấy tay che miệng mình đồng thời tận lực áp chế giọng nói của mình.
– Ưm… Ưm… em không nhịn không nổi.(Chu Y)
– Chẳng phải như vậy sẽ kích thích hơn sao?
Đường Long thấy Chu Y hờn dỗi trừng mình liền mỉm cười lật người nàng lại áp ở trên bàn dạy học mà tay giữ không cho Chu Y khép chân mình lại.
– Anh đẩy nó vào nhé.
Chu Y nhìn côn thịt cương cứng to lớn ở trước mặt mình trong lòng giật mình không thôi. Nàng đắng đo một chút mới gật đầu để cho Đường Long đẩy côn thịt vào bên trong. Đường Long thúc hông đẩy côn thịt vào trong âm hộ.
– Đau.(Chu Y)
Chu Y dù đã có chuẩn bị nhưng vẫn không nhịn được mà thét lên, nàng dùng tay che miệng mình lại mà đôi mắt liếc xung quanh xem xét có ai nhìn thấy hay không.
– Chúng ta bắt đầu vận động cơ thể thôi.
Phạch Phạch Phạch
– Ahhhh… nhanh vậy… Ahhhh… mà anh đã không nhịn được… Ahhhh… rồi.(Chu Y)
Chu Y phát hiện mình đang ngồi ở trên bàn mà Đường Long ở phía trước, nàng tận mắt thấy côn thịt liên tục di chuyển vào ra âm hộ.
– To quá… Ahhhhh… mà thít nữa… Ahhhh… anh nhấp nhẹ thôi.(Chu Y)
– Không thể, anh đang hăng máu nên không kiềm chế được.
Chu Y khóc không ra nước mắt, nàng giờ có chút hối hận khi trao thân cho Đường Long nhưng dần dần khoái cảm trùng kích đầu não làm nàng chỉ tập trung vào hưởng thụ.
Phạch Phạch Phạch
– Ahhhhh… nhấp như vậy… Ahhhh… sẽ làm em… Ahhhhh… không kiềm được giải phóng.(Chu Y)
– Cứ việc phóng đi, dù sao một lúc nữa em cũng sinh ra nó thôi.
– Anh… bại hoại… Ahhhhh… em raaaa.(Chu Y)
Chu Y đang tính nói chuyện cảm nhận đột nhiên côn thịt ở bên trong âm hộ gia tốc phải ngậm miệng lại, nàng cắn răng kiên trì không rên tiếng nào nhưng vô dụng. Đường Long ch-ch một lúc thì lật người Chu Y lại để nàng nằm sấp ở trên bàn mà cậu từ phía sau nhấp hông.
– Đổi tư thế… Ahhhh… sao không báo em… Ahhhh… một tiếng?(Chu Y)
– Như vậy, mới kích thích em được.
Đường Long lại nhấp hông liên tục và tinh dịch không ngừng trào ra, đến một lúc thì không có điềm báo trước nào mà đại lượng tinh dịch chảy ra ngoài, theo tư thế đứng của Chu Y mà chảy ra ngoài rất nhiều.
Chu Y và Đường Long bận vận động không chú ý tới ở góc phòng cánh cửa hé ra và hai đôi mắt quan sát hết thảy.
– Hai người bọn họ đang làm gì vậy?(Giang Nam Nam)
Tiêu Tiêu đỏ mặt không biết nên giải thích làm sao, cuối cùng nàng tổ chức lại ngôn ngữ giải thích cho Giang Nam Nam biết. Giang Nam Nam nghe xong đỏ mặt không thôi.
Trước đó, Giang Nam Nam và Tiêu Tiêu trở về nhưng có vài việc muốn thỉnh giáo Đường Long nên quay lại hỏi thăm. Ai ngờ, khi các nàng đi tới gần gian phòng nghe được tiếng của Chu Y đã tận lực áp chế. Vì hiếu kỳ nên các nàng mới lén lút theo dõi và thấy cảnh tượng Đường Long đang ch-ch Chu Y.
– Anh…Hah… xuất nhiều… như thế… Hah… em làm sao… Hah… đi lại?(Chu Y)
– Để anh giúp em.
Đường Long lấy ra một giương nhỏ đưa tới trước mặt Chu Y, Chu Y khi thấy khuôn mặt của mình trong giương kinh hỉ không thôi. Nguyên bản, Chu Y trên mặt đã có vài nếm nhăn cùng mái tóc đã có vài chỗ trắng bạc nhưng bây giờ là mái tóc đen tuyền cùng làn da mịm mà.
– Làm sao có thể…(Chu Y)
– Haha, đó là tác dụng khi cùng anh làm tình. Không phải ai cũng có đặc quyền đó đâu.
– Tiết lộ cho em biết một chuyện, cùng anh làm chuyện đó thì không chỉ dung nhan trở lại thời thiếu nữ thanh xuân mà thanh xuân mãi mãi.
Chu Y nghe vậy liền kinh hỉ không thôi liền Giang Nam Nam với Tiêu Tiêu ở bên ngoài nghe lén đôi mắt cũng tỏa sáng. Thời gian bào mòn là kẻ địch của phụ nữ, không có bất kỳ phụ nữ nào không hy vọng mình dung nhan giữ gìn mãi mãi.