Nếu không làm cho đối phương khinh thường, hắn làm sao có thể tiếp cận đối phương? Dù Thất Sát Trấn Hồn Thuật có thể lập công, nhưng hắn còn không kịp tới gần đối phương, đối phương cũng đã tỉnh táo lại.
Mà sau khi ăn một lần thua thiệt, còn muốn đối phương trúng chiêu liền khó khăn.
Lăng Hàn không thể nghi ngờ sáng lập một kỳ tích, lấy tu vi Phá Hư Cảnh bắt một Sơn Hà Cảnh, bảo chứng nói ra sẽ không ai tin tưởng.
Đây không phải thiên phương dạ đàm sao?
Thật giống như Luyện Thể Cảnh có thể giết Phá Hư Cảnh, quả thực hoang đường.
– Ngươi không phải coi thường ta, mà là quá coi thường ta.
Lăng Hàn nhún vai.
– Nói đi, là ai phái ngươi tới giết ta, ngươi có thân phận gì?
– Ha ha!
Hắc y nhân cười nhạt, đây thật là một thiên đại chê cười, đối phương là thẩm vấn mình sao? Một Phá Hư Cảnh? Hắn nghiêm mặt, đằng đằng sát khí:
– Nói nhảm xong chưa, vậy chết đi cho ta.
Hắc y nhân xuất thủ, đánh về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không né không tránh, mặc cho đối phương oanh mình, bình tĩnh nói:
– Bây giờ ngươi nằm ở trong lòng bàn tay của ta, ta muốn ngươi sống, ngươi liền có thể sống, ta muốn ngươi chết, ngươi chỉ có một con đường chết.
Thình thịch, một chưởng này vỗ kết kết thật thật, nhưng Lăng Hàn nửa bước cũng không lui, như đối phương chỉ vỗ nhẹ nhẹ vậy.
– Làm sao có khả năng!
Hắc y nhân cả kinh, lông tơ đều dựng lên, này vượt ra khỏi hắn tưởng tượng, để hắn cảm nhận được sợ hãi không tên.
Lăng Hàn cười nói:
– Hoan nghênh đi tới thế giới của ta.
– Ảo giác, đây hết thảy đều là ảo giác!
Hắc y nhân rút lui vài bước, hắn thất thần trong nháy mắt, khẳng định chính là khi đó trúng chiêu. Hiện tại hắn thấy, cảm giác được đều là giả.
Lăng Hàn đưa tay nhấn một cái nói:
– Xem ra, trước phải đại hình hầu hạ. Thực sự là kỳ quái, ta rõ ràng không phải người thích sử dụng bạo lực, vì sao hết lần này tới lần khác có người luôn bức ta nhỉ?
Oanh, một ngọn núi lớn xuất hiện, trấn về phía hắc y nhân.
Nhất thời hắc y nhân bị trấn áp ở trên mặt đất, núi như Thần Thiết, sức nặng kinh người, làm hắc y nhân phải sử dụng toàn lực đến đối kháng, nhưng Thần quang cả người lung lay sắp đổ, căn bản chống không được bao lâu.
– A…
Hắn phát sinh tiếng kêu thảm thiết, khớp xương đứt hơn mười cây, Lăng Hàn hơi giảm sức, miễn cho trực tiếp trấn chết hắn.
Lăng Hàn lại vung tay lên, miếng vải đen trên mặt hắc y nhân lập tức tiêu thất, hiện ra một khuôn mặt thông thường, thuộc về đi ở trên đường cái tuyệt sẽ không có người liếc mắt nhìn.
Nhưng phải biết rằng, sau khi tu đến Thần Cảnh tự nhiên sẽ có một khí thế siêu phàm, khác hẳn với phàm nhân.
Cổ quái.
Lăng Hàn tò mò, khoanh chân ngồi trên đất nói:
– Ngươi là sát thủ đi? Chuyên môn tu hành công pháp nào đó, để ngươi thoạt nhìn tương đối bình thường.
Hắc y nhân chỉ biết kêu thảm thiết, hắn làm một sát thủ, trước khi tu hành kỹ xảo giết người, liền tiếp nhận các loại cực hình khảo nghiệm, chỉ có thông qua mới có thể được tiếp nhận, bảo chứng coi như thất thủ bị bắt cũng sẽ không tiết lộ bí mật của tổ chức.
Tuy hắn kêu rất thảm, nhưng không có ý tứ cầu xin tha thứ.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Tại đây, ta chính là Chân Thần, chỉ có ta không nghĩ tới, chứ không có ta không làm được. Ngươi có thể chịu như thế, ta liền dùng hình pháp ta có thể nghĩ ra áp dụng hết cho ngươi.
Hắn một bên dùng trọng hình, một bên tu hành, ngược lại không thể lãng phí thời gian.
—————