– Nhạc phụ đại nhân, muốn trách thì trách ta đi!
– Cút! Cút cho ta!
Thủy Tử Ca phất tay liên tục, hiện tại hắn chỉ muốn một người lẳng lặng, tiêu hóa tin tức kinh người này.
– Đi!
Lăng Hàn kéo tay của Thủy Nhạn Ngọc bỏ chạy.
Thủy Nhạn Ngọc mạc danh kỳ diệu, đợi ly khai Thủy gia mới hỏi:
– Đến tột cùng ngươi nói gì vậy?
– Nga, sợ hắn chia rẽ chúng ta, nên ta nói ngươi có…
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Có cái gì?
Thủy Nhạn Ngọc mờ mịt nói, nàng ở chuyện nam nữ thanh thuần đến rối tinh rối mù.
– Hắc hắc.
– Hắc hắc cái gì, nói mau!
– Chính là phụ thân ngươi sắp làm ngoại công.
Thủy Nhạn Ngọc đầu tiên là sửng sốt, cuối cùng phản ứng lại, khuôn mặt hiện đầy sát khí:
– Lăng Hàn, ta muốn giết ngươi!
Nàng huy kiếm bắt đầu truy sát Lăng Hàn.
Thủy Nhạn Ngọc truy sát Lăng Hàn một trận, nhưng không thừa nhận cũng không được, đây là một chủ ý “tốt”, chí ít hiện tại có thể chặn miệng của Thủy gia.
Dù Thủy gia không ngại mang nàng đến trước cửa Triệu gia, Triệu đại tướng quân có thể tiếp thu một con dâu mang thai của người khác sao?
Từ khi quyết định muốn cùng Lăng Hàn giả làm phu thê, nàng đã có giác ngộ, chỉ là có giác ngộ và sự thật là hai việc khác nhau, cho nên nàng mới có thể thẹn quá thành giận đuổi theo giết Lăng Hàn, nhưng rất nhanh thì bất đắc dĩ tiếp nhận.
Nhưng nàng khí nộ chưa tiêu, không để ý tới Lăng Hàn nữa, một thân một mình nghênh ngang mà đi.
Lăng Hàn không khỏi bật cười, ngay cả phu thê cũng giả, còn sợ có thêm “hài tử” sao?
Nói đến hài tử, hắn không khỏi nhớ nhi tử, ngày khác tái kiến, nhi tử còn nhận được mình sao?
Tuy hắn tự tin, nhưng chỉ nói đi hết Sơn Hà Cảnh thì động một chút là nghìn năm, mà muốn đạt đến đại năng Tinh Thần Cảnh lại cần phải bao lâu? Hắn thiên tài, có thể rút ngắn thời gian, vậy cũng phải hơn một nghìn năm thậm chí mấy vạn năm.
Đến lúc đó, nhi tử đã làm gia gia gia gia.
Lo lắng cũng vô dụng, con đường võ đạo còn phải đi từng bước, chí ít hiện tại hắn không thể ly khai Loạn Tinh Hoàng Triều, chỉ có thể một bên tích súc thực lực, một bên lại nghĩ biện pháp.
Bất quá, Thần giới quá lớn, đầu tiên Côn Bằng Cung khẳng định không ở Hợp Ninh Tinh, như vậy một ngày dính đến lữ trình cấp bậc Tinh Vũ, đó chính là lấy năm tính, ngắn thì mấy năm, lâu thì mười năm, trên trăm năm cũng có.
Hơn nữa, thân thể là khẳng định không thể trực tiếp độ Tinh Vũ, dù hắn có thể nắm quy tắc phi hành của Thần giới trong tay cũng không có tác dụng, tốc độ quá chậm, phải dùng đến Thần Khí phi hành, hơn nữa còn là cấp bậc cao nhất, có thể chống lại thời gian rất dài, đối kháng nguy hiểm trong Tinh Vũ.
Tỷ như vẫn thạch, tỷ như hắc động không gian,
Nếu gặp tinh không loạn lưu, thì ngay cả cường giả Thần cấp cũng vạn kiếp bất phục.
Một ngày tiến nhập Tinh Không, cũng không phải đùa giỡn, phải có chuẩn bị vạn toàn.
Lăng Hàn lắc đầu, vẫn là trước làm gì chắc nấy, đẩy mạnh lực lượng đến hai mươi tinh, rảo bước tiến lên Thần Cảnh, hắn lấy đan nuôi võ, vẫn có thể tái hiện thần kỳ như ở Tiểu Thế Giới, lấy thời gian ngắn nhất đạt đến đại năng Tinh Thần Cảnh.
Chỉ cần có thể đạt đến đại năng Tinh Thần Cảnh, hắn liền có thể quang minh chính đại ly khai Loạn Tinh Hoàng Triều.
Cường giả như vậy, há có đạo lý làm con tin?
Ân?
Đột nhiên trong lòng Lăng Hàn rùng mình, mọc lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Thần hồn của hắn quá cường đại, gần như có thể lấy Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị làm chuẩn, đối với nguy cơ tự nhiên cũng có năng lực cảm ứng mãnh liệt.
Xoát, một đạo hàn mang hiện lên, từ trên mái nhà bắn thẳng đến ngực của hắn, chính là vị trí trái tim.
Này là một mũi tên, tản ra hàn mang đáng sợ.
Trong nháy mắt này, Lăng Hàn làm ra phán đoán cùng tuyển trạch.
Uy lực của mũi tên này hẳn là chỉ ở Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị, hắn và Thủy Nhạn Ngọc đã giao thủ, bởi vậy có thể suy đoán ra. Vấn đề là, mũi tên này có phải Thần Thiết chế tạo hay không, có thể xuyên thủng thể phách của hắn hay không?
Quả đấm của hắn không khỏi căng thẳng, hưu, mũi tên hạ xuống, cả người Lăng Hàn lập tức bị đánh bay lên, thình thịch lật vài cái, tiếp đó nằm ở trên mặt đất, lập tức có tiên huyết bừng lên.
—————