Trong mắt của Đạm Đài Lăng Nguyệt lập tức hiện lên vẻ quái dị.
Cung điện này cho dù không phải là bảo bối đứng đầu Phù Thiên đại lục thì chỉ sợ ít nhất cũng có thể đứng hàng top năm. Bảo vật như vậy, ngay cả cường giả Đan Điền Huyệt Khiếu cảnh cũng sẽ động tâm. Thế nhưng hắn lại muốn thủ hộ cho nàng luyện hóa.
Chuyện này cũng quá kì quái a!
Dù sao bất kể nói như thế nào, chính thức mà nói, hai người cũng mới chỉ nhận thức được có năm ngày a.
Về chuyện có phải thiếu niên ở trước mắt nàng ngụy trang, muốn dùng loại biện pháp này để lừa gạt trái tim của nàng hoặc là có mục đích khác hay không, Đạm Đài Lăng Nguyệt cũng không có hoài nghi. Bởi vì trong ánh mắt của đối phương mang theo vẻ thật tình và thành khẩn. Như vậy đã nói rõ đây là suy nghĩ chân thật của hắn.
Nếu như loại thật tình và thành khẩn này cũng có thể ngụy trang ra được. Như vậy chỉ có thể nói rõ tiểu tử này có thiên phú ngụy trang thực sự quá cao.
– Chẳng lẽ kiếp trước mà hắn nói là thực sự…
Đột nhiên, nhớ tới chuyện mà hắn nói, trong lòng Đạm Đài Lăng Nguyệt đột nhiên sinh ra suy nghĩ như vậy.
– Ha ha. Nếu như nàng có thể luyện hóa là tốt nhất, có kiện bảo bối này bảo hộ, nhất định nàng sẽ càng thêm an toàn. Lại thêm thủ đoạn bảo vệ tính mạng của nàng nữa. Nàng có thể an toàn, ta cao hứng còn không kịp. Sao có thể tranh đoạt cùng nàng được chứ?
Không biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, Nhiếp Vân khẽ lắc đầu, lại nói tiếp:
– Nhanh đi đ, để ta thủ hộ cho nàng. Đề phòng yêu thú đi qua quấy rầy!
Đối với Nhiếp Vân mà nói, vì nàng, hắn có thể trả giá tất cả. Ngay cả sinh mạng cũng sẽ không tiếc. Cho nên sao có thể quan tâm tới một cái bảo bối cơ chứ?
Lại nói, cho dù bảo bối có trân quý, có nhiều tiền tài hơn nữa, đối với người hắn coi trọng mà nói, tất cả đều là phù du.
Cũng giống như kiếp trước vậy, mặc dù đã đạt tới Đan Điền Huyệt Khiếu cảnh đỉnh phong. Mặc dù thân là Vô Thượng trưởng lão của Hóa Vân tông, quyền thế ngập trời. Cướp đoạt vô số bảo vật ở thế giới yêu nhân. Thế nhưng lại có thể làm được cái gì cơ chứ? Cho dù có bảo vật nhiều hơn nữa thì hắn cũng không cứu được phụ mẫu, tỷ tỷ, đệ đệ sống lại. Cũng không có cách nào giữ lại dung nhan của nàng.
– Thật sự là tình chàng ý thiếp, cảnh tượng thật là cảm động a.
Ngay khi Đạm Đài Lăng Nguyệt đang gật đầu, định đi luyện hóa cung điện này thì đột nhiên ở phía xa đã có một đạo thanh âm âm lãnh vang vọng. Lập tức có bốn đạo thân ảnh chậm rãi từ đáy biển chui ra. Chính là đám người Tiêu Lăng, xem ra bọn hắn đã sớm đi tới nơi này. Tốc độ so với hai người còn nhanh hơn!
– Làm sao các ngươi lại tới đây?
Nhìn thấy bốn người này xuất hiện, dường như đã ẩn nấp ở đây rất lâu rồi, đôi mi thanh tú của Đạm Đài Lăng Nguyệt nhíu lại.
– Ha ha, muốn biết chúng ta sao có thể tới được đây hay sao? Hừ, xú nữ nhân. Ta hao tốn vô số tâm cơ nịnh nọt ngươi, ngươi lại không lưu tình một chút nào. Mỗi ngày đều giả bộ thanh cao, trang bức. Ta còn tưởng rằng ngươi thực sự rất lạnh lùng, giống như cửu thiên tiên nữ, băng thanh ngọc khiết vậy. Trên thực tế lại là một tiện nữ, lại chơi bời với tên ranh con này. Đã như vậy hôm nay ta sẽ khiến cho ngươi tận mắt nhìn thấy hắn chết ở trước mặt.
Nghe thấy câu hỏi của Đạm Đài Lăng Nguyệt, trong mắt của Tiêu Lăng hiện lên vẻ hận ý. Sắc mặt dữ tợn điên cuồng, miệng hét lên một tiếng, tràn ngập vẻ âm độc tàn nhẫn.
– Ngươi nói cái gì?
Hai mắt Đạm Đài Lăng Nguyệt thoáng một cái đã híp lại, một cỗ sát ý đậm đặc phá không mà ra.