Đợi Lăng Hàn rời đi, người xem cuộc chiến tự nhiên cũng giải tán, cái này lại có đại tin tức.
Chiến lực của Lăng Hàn vượt qua Phá Hư hai mươi mốt tinh!
– Diệp đại ca!
Mạc Tuấn Nhân vỗ vai Diệp Thừa Vận.
Diệp Thừa Vận thất hồn lạc phách, toàn thân mồ hôi lạnh nhễ nhại, chợt phục hồi tinh thần lại nói:
– Ta không ngừng suy tư, nếu mình đổi thành La Phách mà nói, nên làm sao ngăn cản một chưởng kia. Kết quả… làm sao cũng là chữ chết.
Mạc Tuấn Nhân không khỏi cười nói:
– Diệp đại ca, ngươi cũng có thể tuyển trạch không giao thủ với tên biến thái kia mà.
Ánh mắt của Diệp Thừa Vận sáng ngời nói:
– Không sai, ta ở Phá Hư Cảnh đã tu đến cùng, lấy thiên phú của ta, nếu không có cơ duyên đặc thù là không có khả năng tiến thêm một bước, đột phá đến chiến lực hai mươi hai tinh. Nhưng nếu đột phá Sơn Hà Cảnh mà nói, ta lại có không gian tăng lên.
– Không sai, sở dĩ chúng ta dùng trăm năm đi trùng kích Phá Hư hai mươi tinh, vì vậy cực hạn tuy trọng yếu, nhưng cũng không phải trọng yếu nhất.
Mạc Tuấn Nhân nói.
– Tu Thần Cảnh đến mức tận cùng, đây mới thực sự là cường đại!
Diệp Thừa Vận thở phào nhẹ nhõm, lòng tự tin hoàn toàn trở về nói:
– Tuấn Nhân, ngươi là đại trí giả ngu a!
– Có sao?
Mạc Tuấn Nhân cười.
– Ta chỉ là một người phong lưu thích đùa bụi hoa.
…
Một chỗ khác.
– Lão vu bà ghê tởm, thả Nữu đi ra ngoài!
Tiếng kêu lạ vang lên, cửa phòng cũng vang lên tiếng đánh như sấm.
– Nữu muốn gặp Lăng Hàn, lão thái bà quái dị, mau thả Nữu đi ra ngoài!
Cả người Hổ Nữu ghé vào trên cửa, tay nhỏ bé cầm lấy cạnh cửa, tựa như con khỉ.
– Hồ đồ!
Thanh y lão ẩu một tay hư trảo, Hổ Nữu lập tức bị nàng hút tới, không có lực phản kháng chút nào.
– Nữu rất sinh khí, Nữu muốn làm hư, Nữu không tu luyện!
Hổ Nữu phồng má lên, hai tay chống nạnh.
– Ngươi cái ny tử này, từ ngày trở về Côn Bằng Cung, có ngày nào chăm chú tu luyện qua sao?
Thanh y lão ẩu thở dài.
– Ỷ Vân chỉ quán chú tinh phách võ đạo ở trong thân thể của ngươi, nhưng luyện hóa nhiều ít, tiêu hóa nhiều ít, còn phải xem bản thân ngươi nỗ lực.
– Nữu không tu luyện, Nữu muốn gặp Lăng Hàn!
Hổ Nữu sẽ không phân rõ phải trái, lại không biết sợ, cùng trừng mắt với bà lão.
Thanh y lão ẩu nhức đầu, ba môn bí thuật vô thượng của Côn Bằng Cung chỉ có Cung Chủ mới có thể tu luyện, bởi vì chỉ có Cung Chủ nhất mạch mới tương thừa võ đạo tinh phách độc nhất vô nhị, không có cái này làm cơ sở, dù thả bí thuật ở trước mặt ngươi cũng không có tác dụng.
Làm sao lại gặp một truyền nhân không đáng tin cậy như thế nhỉ?
Nàng và Hổ Nữu tốt xấu gì cũng chung sống hơn một năm, đã tương đối hiểu cô nàng này, biết hung là vô dụng, cô nàng này quả thực không biết sợ là vật gì!
– Hảo, lão thân đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi tu luyện tới Sáng Thế cảnh, lão thân liền cho phép ngươi đi gặp tên tiểu tử kia, bất quá, tối đa chỉ có thể ba ngày, tiếp đó ngươi phải trở về. Côn Bằng Cung chúng ta có đại địch, chỉ có ngươi tu thành tam đại bí thuật mới có thể đối kháng. Ai, không cho ngươi đi ra ngoài, cũng là vì an toàn của ngươi.
Bà lão lui một bước.
Hổ Nữu đếm ngón tay nói:
– Tốt, Nữu sẽ dùng ba năm tu luyện tới Sáng Thế cảnh!
Nàng nghiêng đầu nhìn bà lão nói.
– Thối lão thái bà, đi nhanh một chút, ngươi ở chỗ này, Nữu thấy liền sinh khí, cũng không có tâm tình tu luyện.
Thanh y lão ẩu không khỏi lắc đầu, nàng cũng là nhân vật nhất phương bá chủ, nhưng hết lần này tới lần khác không có nửa điểm tính tình với Hổ Nữu, coi như là một vật khắc một vật.
—————