Là Bàng Bác.
Tiết Phương Dương nhìn chằm chằm Bàng Bác, sắc mặt trầm xuống.
“Cậu chủ, người đã chạy trốn” Không đợi Tiết Phương Dương nói tiếp, người phụ trách bảo an, bước nhanh tới, thở hổn hển nói: “Người kia có khả năng phản trinh sát cực mạnh, đã sớm hoạch định xong đường chạy trốn, chúng ta… Không thể bắt anh ta lại”
“Bốp” Bàng Bác đưa tay lên chính là một bạt tai hạ xuống: “Vô dụng!”
“Đồ vô dụng!”
Anh ta chửi ầm lên: “Mấy người nhiều người như vậy, còn bắt không được một sát thủ? Tôi nuôi dưỡng nhóm người như các người làm gì!”
Mặt người phụ trách bảo an đỏ lên, cúi đầu không dám nói câu nào.
Cái lỗ hổng kia, không phải là Bàng Bác sắp xếp, thuận tiện để cho người ta đào tẩu hay sao.
Ông ta hoàn toàn là dựa theo yêu cầu của Bàng Bác làm, vẫn còn phải chịu một bàn tay của Bàng Bác, trong lòng của ông ta không tức giận hay sao.
“Đuổi! Nhất định phải bắt được người cho tôi” Tiết Khải là ở bên trong hội chợ do nhà họ Bàng chúng tôi tổ chức xảy ra chuyện này, nhà họ Bàng liền có trách nhiệm, nhất định phải..”
“Đủ rồi” Tiết Phương Dương hét lớn một tiếng, trực tiếp đánh gãy lời của Bàng Bác.
Sắc mặt ông ta âm trầm, nhìn chăm chăm Bàng Bác, trong con ngươi phẫn nộ, không che giấu chút nào.
“Đừng có diễn nữa” Bàng Bác lập tức biến sắc.
Chuyện anh ta lo lắng nhất vẫn phát sinh rồi.
“Anh thật sự nghĩ rằng tôi nhìn không ra hay sao?”
Tiết Phương Dương lạnh lùng nói, nhiều nhân viên bảo an như vậy, toàn bộ cửa hàng, gần như không có một góc chết nào, sát thủ sao có thể tiến vào đây.