Lực thiên phạt ngày càng dày đặc, Phượng tiên tử liên tục ra tay, về sau không còn là sấm sét nữa, mà là những vòng Đạo Đồ! Đây là quy tắc thiên đạo, trong không gian tự nhiên hình thành Đạo Đồ.
Thấy vậy, cảm nhận được lực lượng khủng bố ẩn chứa trong Đạo Đồ, Lâm Minh hít một hơi. Vốn hắn nghĩ dựa vào linh thể hệ lôi của mình, chờ tu vi mạnh lên một chút, thậm chí có thể tự mình chống lại pháp tắc thiên đạo, qua lại Thần Vực cùng hạ giới, bây giờ xem ra là hắn quá ngây thơ, Đạo Đồ khủng bố như vậy, chỉ cần chạm phải là hắn sẽ hóa thành tro bụi.
Sắc mặt Phượng tiên tử cũng trở nên ngưng trọng, nàng vung hai tay, sau lưng hình thành một vùng thế giới, đây là hình chiếu thế giới trong người nàng. Đối mặt với pháp tắc thiên đạo, Phượng tiên tử cũng phải triển khai ra hình chiếu thế giới, đối phó toàn lực.
Ầm! Ầm! Ầm!
Từng vòng Đạo Đồ bị Phượng tiên tử đánh tan, vô số mảnh vỡ pháp tắc nổ tung, va chạm dữ dội như thế kéo dài khoảng 30 phút, còn Phượng tiên tử thể lực dồi dào, không có cảm giác thiếu pháp lực.
Thẳng đến khi qua nửa canh giờ, một vòng Đạo Đồ cuối cùng bị Phượng tiên tử đánh tan, lúc này Lâm Minh cảm giác mắt sáng lóa, dòng ánh sáng nhiều màu tượng trưng cho lực lượng không gian biến mất, bọn họ đi tới đại thế giới.
Bầu trời rộng lớn vô hạn, dưới chân Lâm Minh là mặt đất vô biên, dãy núi kéo dài nhỏ như những đá vụn, sông mỏng như sợi tóc. Cảnh tượng vô tận như thế, Lâm Minh đoán mình đang cách mặt đất ít nhất mấy ngàn dặm, mà ở trên khoảng cách cao như vậy nhìn thế giới dưới chân vẫn không biên giới, cảnh tượng này hết sức rung động.
Đột nhiên nghe một tiếng rít gào long trời lở đất, nhìn lên, là một con hung thú thái cổ có cánh thật to cùng cái đầu lớn dữ tợn xẹt qua bầu trời, hung thú kia phát tán ra uy áp làm Lâm Minh kinh hãi, mình rõ ràng không phải là đối thủ của con hung thú này.
Nơi này chính là Thần Vực ư?
Lâm Minh hít sâu một hơi, lại phát hiện nguyên khí thiên địa hoàn toàn không tinh khiết như mình nghĩ, mà rất hung bạo còn lẫn lộn!
Năng lượng ngũ hành, năng lượng thuần dương, năng lượng chí âm, năng lượng sinh mệnh, huyết sát khí, quỷ khí, ma nguyên… Đủ loại năng lượng lẫn lộn một chỗ, dày đặc còn hung bạo!
Hít thật sâu một hơi năng lượng này, Lâm Minh lập tức cảm giác được những năng lượng hung bạo này chảy vào kinh mạch, chạy lung tung như ngựa hoang đứt cương. Đương nhiên, Lâm Minh đã đạt tới cảnh giới Mệnh Vẫn, rất dễ dàng áp chế chúng, nhưng võ giả Luyện Thể kỳ, Hậu Tiền kỳ thì chưa chắc có bản lĩnh này.
Muốn tu luyện dựa vào những năng lượng này, phải chia tách chiết xuất, tu luyện thiếu cẩn thận thì có khi tẩu hỏa nhập ma.
“Võ giả Thần Vực lớn lên ở trong môi trường thế này…”
Lâm Minh có hơi bất ngờ, kỳ thật nguyên khí thiên địa như vậy là nâng cao cánh cửa tu luyện, rất nhiều võ giả tư chất thấp thậm chí không có cả tư cách tu luyện, bằng không tu luyện dẫn tới kinh mạch rối loạn đến chết.
Những võ giả tư chất ưu tú, lại vì từ nhỏ hấp thu những nguyên khí thiên địa hung bạo thế này mà rèn luyện lâu dài, lực lượng càng thêm mạnh mẽ!
Phượng tiên tử như nhìn ra suy nghĩ của Lâm Minh, nói:
– Môi trường Thần Vực tàn khốc hơn hạ giới nhiều, nơi này là thế giới cá lớn nuốt cá bé chân chính. Lực lượng chính là mọi thứ, nơi này cạnh tranh càng dữ dội hơn, còn kết cục của kẻ bị đào thải sẽ rất thê thảm. Ngươi nên biết, võ giả tuổi thọ lâu dài, cũng có rất nhiều con cháu, tốc độ tăng trưởng dân cư rất nhanh. Còn Thần Vực có rộng lớn thế nào, tài nguyên cũng có hạn, không thể gánh vác nhiều dân cư như thế, hơn nữa không phải mỗi một gia tộc đều có năng lực đưa tộc nhân dư thừa xuống hạ giới, kết cục chờ đợi kẻ thua có thể là cái chết…
Phượng tiên tử nói tới đây, Lâm Minh hít một hơi lạnh, quả thật một võ giả sống mấy ngàn đến vạn năm, có mấy trăm con cái cũng chẳng có gì lạ. Còn trăm con cái này phần lớn cũng tập võ, tuổi thọ cũng lâu dài, tiếp tục như thế, nhân số một gia tộc sẽ tăng trưởng cấp số nhân, không quá 10 đời sẽ đạt tới cả trăm ngàn cả triệu người.
Thần Vực tồn tại không biết bao nhiêu triệu năm, nếu không tình người chết bình thường, vậy thì mặc kệ Thần Vực rộng lớn cỡ nào cũng sẽ bị nhét đầy người.
Đây là một cái thế giới tàn khốc!
– Đi, ta dẫn ngươi đi Phượng Minh Cung. Thượng cổ Phượng tộc ta có tổng cộng ba đại thị tộc, 72 cung, phân chia giới khác nhau ở Thần Vực. Ngoài ra, còn có bộ tộc Băng Phượng độc lập, tổng cộng 36 cung. Bộ tộc Băng Phượng đều ở Cực Bắc giới, Băng Phong giới cùng Lạc Tuyết giới, lánh đời không ra, không lui tới với bên ngoài, cũng không nghe chúng ta quản lý, cho nên dù thượng cổ Phượng tộc có 108 cung, nhưng bình thường chỉ nói 72 cung Hỏa Phượng của chúng ta. Ta ở Phượng Minh Cung, là đệ tử 69 dưới trướng Cung chủ Phượng Minh Cung.
– Ác… Đệ tử 69?
Lâm Minh há to miệng, thực lực của Phượng tiên tử hết sức khủng bố, sợ là không thua gì nhân vật Ma Đế, người như thế chỉ là đệ tử thứ 69 trong Phượng Minh Cung? Mà thượng cổ Phượng tộc có 108 tồn tại không dưới Phượng Minh Cung, vậy sẽ có bao nhiêu cao thủ?
Phượng tiên tử nhìn ra suy nghĩ của Lâm Minh, nói:
– Cung chủ Phượng Minh Cung thu tổng cộng 81 đệ tử, gom đủ số chín lần chín, nhưng thực lực 81 đệ tử này không đồng đều, cũng chỉ có 5-6 đệ tử mạnh nhất mà thôi. Những người này đều đứng hàng phó Cung chủ, còn ta là một trong phó Cung chủ Phượng Minh Cung.
– Ra vậy.
Lâm Minh gật đầu, như thế còn có thể tiếp nhận được.
Trong lúc Phượng tiên tử nói, dẫn theo Lâm Minh xé rách hư không, lại thi triển Hư không đại na di. Thế giới Thần Vực cực kỳ vững chắc, xé rách hư không ở trong này khó khăn trăm ngàn lần so với hạ giới. Với thực lực của Lâm Minh, một đòn tùy tiện là có thể đục lỗ không gian ở Thiên Diễn Đại Lục, nhưng ở Thần Vực thì muốn vặn vẹo không gian cũng khó.
Chỉ trong vòng 1 nén nhang, Phượng tiên tử mang theo Lâm Minh phá vỡ hư không đi tới một mảnh biển rộng vô tận, nước biển nơi này lại có màu vàng, nhìn từ xa có vô số ánh vàng lấp lánh, đẹp không gì tả hết.
Lâm Minh tra xét xung quanh, nhưng không thấy bóng Phượng Minh Cung.
Lúc này, Phượng tiên tử đánh ra một đạo ấn quyết, hư không trước mặt Lâm Minh tự dưng vặn vẹo, gợn lên như sóng nước.
Một lát sau, không gian hình thành lỗ hổng rộng mấy chục trượng, xuyên thấu qua lỗ hổng này, Lâm Minh thấy được một cái thế giới giấu trong hư không, là dùng đại pháp lực sáng tạo ra. Phượng Minh Cung, nằm ngay trong thế giới này!
Nên biết, không gian Thần Vực vững chắc cỡ nào, muốn sáng lập ra một chỗ thế giới lớn như vậy cần có sức mạnh ra sao, Lâm Minh không cách nào tưởng tượng được.