Tiết Tĩnh Xu cảnh giác: “Bệ hạ muốn làm cái gì?”
Hoàng Đế chậm rãi cúi người xuống: “Cũng không muốn làm cái gì. Nhưng mà nếu như Mạn Mạn đã bắt ta bồi tội với Hoàng nhi thì tất nhiên phải làm đến cùng chứ.”
Trong đầu Tiết Tĩnh Xu chớt lóe sáng, gấp rút muốn xoay người đứng lên, Hoàng Đế không nhanh không chậm ôm lấy thắt lưng của nàng, nhẹ nhàng đè cả người ngã xuống giường: “Nửa chừng bỏ dở không phải là thói quen tốt, Mạn Mạn nói có đúng hay không?”
Tiết Tĩnh Xu nhất thời chủ quan, mắc bẫy của hắn, không khỏi tức giận: “Bệ hạ nói phải thì là phải.”
Hoàng Đế vuốt nhẹ lên chóp mũi ngạo nghễ đang hếch lên của nàng, đè nén hôn một cái: “Tức giận à?”
Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn một hồi lâu, ngửa đầu cũng hôn hắn một cái: “Không có.”
Lúc này Hoàng Đế mới chậm rãi tháo dây lưng của nàng, môi hôn ở vành tai, hai bên má, rồi rơi xuống cổ từng nụ hôn nhẹ.
Tiết Tĩnh Xu chợt nhớ tới một chuyện, hỏi Hoàng Đế: “Qua hơn mười ngày nữa là tiệc một trăm ngày của hai đứa nhỏ, Khâm Thiên Giám đã trình tên của Hoàng nhi lên chưa?”
Tên của Hoàng tử và Công chúa tất nhiên là không thể qua loa, đặc biệt là hai vị này lại là con vợ cả, cho nên càng cực kỳ thận trọng. Cần Khâm Thiên Giám sắp xếp quẻ, căn cứ vào ngày sinh, ngũ hành, từng điểm từng điểm suy xét, xem vài tên may mắn, đưa cho bệ hạ nương nương lựa chọn, chờ tiệc một trăm ngày thì ban tên, ghi vào gia phả.
Hoàng Đế nói: “Ngày mai lại cho người đi thúc dục.”
Người của Khâm Thiên Giám lúc nào cũng cần đến roi bên cạnh lúc làm việc, trước đây ngày tốt đại hôn của Đế Hậu cũng là do Hoàng Đế tới nhìn mới được.
Tiết Tĩnh Xu thở dài nói: “Hai tiểu gia hỏa nhanh như vậy mà gần được một trăm ngày rồi, chờ năm nay đi hành cung, có thể để cho hai đứa nghịch nước ở hồ trong Yên Ba điện rồi.”
Nhắc tới cái này, Hoàng Đế vẫn là cảm thấy không viên mãn: “Ta với Mạn Mạn còn chưa hưởng dụng đấy.”
Tiết Tĩnh Xu bật cười: “Đến lúc đó bệ hạ xuống trước nghịch nước đi, sau này đỡ phải tâm tâm niệm niệm.”
Hoàng Đế đáp một tiếng, vùi đầu xuống.
Tiết Tĩnh Xu đưa tay ôm cổ hắn, phát hiện ngực bị Hoàng Đế đột nghiên dùng sức mút một cái, không khỏi tê dại, xấu hổ nói: “Sớm đã không còn gì rồi, bệ hạ còn hút cái gì?”
Bởi vì không cần cho bú sữa, nên sữa của nàng vừa ra tháng thì đã không có. Khi đó Thái y còn kì quái bởi vì những phụ nhân nếu như không cần cho bú sữa, trong tháng cữ cũng sẽ không có sữa, không nghĩ tới thân thể nương nương không được tốt nhưng lại cho rất nhiều sữa.
Khi đó Tiết Tĩnh Xu nghe như vậy, thì ngượng ngùng chột dạ, vì cái gì mà sữa nàng nhiều và lâu như vậy, nguyên nhân trong đó chỉ có Hoàng Đế là rõ nhất.
Thấy hắn vẫn không chết tâm, lại đổi sang bên kia hút một cái, cuối cùng Tiết Tĩnh Xu nhịn không được, đẩy hắn ra rồi kéo chăn đắp kín.
Lúc này Hoàng Đế mới ngẩng đầu lên chép miệng, không khỏi tiếc nuối.
Tiết Tĩnh Xu trừng mắt nhìn hắn.
Hoàng Đế lại tới ôm nàng, kể từ khi Mạn Mạn sinh hài tử xong, thân thể lại mềm, da lại nhẵn nhụi hơn, khiến hắn yêu thích không cách nào buông tay được.
Chỉ là hiện tại vẫn không thể tận hứng được, thời hạn ba tháng chưa tới. Chẳng qua ngẫu nhiên dùng ít thủ đoạn khác cũng có chút tư vị khác.
——————
Trích đoạn thiếu muối:
Tiểu Pi bất bình: con anh còn chưa hưởng dụng được một giọt sữa nào của mẹ nó, mà anh đã nhanh mồm chén hết, anh xứng đáng làm cha người ta sao, xứng đáng sao????
Hoàng Đế cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn sang, chỉ cất giọng nhàn nhạt: Beta thôi mà nói nhiều quá, người đâu, kéo ra phạt mười đại bảng!
Tiểu Pi giãy giụa: chị hậu ơi cíuuuu emmmm….!!! π_π