Ngoài miệng cô không thừa nhận là ngon, nhưng mỗi một lần đều ăn sạch sẽ, sau khi ăn uống no say thì lại tiếp tục diễn vai vong ân bội nghĩa.
Nhất là từ sau khi anh rời khỏi cô năm đó, đến khi quay lại, dù không gặp mặt thường xuyên nhưng mỗi lần cô xuất hiện ở nhà hàng thì anh luôn bảo họ đừng để món ăn kèm.
Khi ấy dù không ai nói ra, nhưng một người nhạy cảm như cô ắc hẳn sẽ biết được là ai.
Cùng năm đó, khi hôn lễ giữa hay nhà Vương Triệu được tiến hành, anh cũng đã nhận được tin từ Vương Tử Tâm nên anh mới quay lại.
Là lúc đó anh lại nhìn cô gái anh yêu thương khoác trên người bộ sari cưới vào lễ đường với em trai mình.
Nhưng bây giờ thì anh sẽ cho cô một hôn lễ hoành tráng, để cho mọi người biết cô là vợ của anh.
“ Không, trước đây em cũng rất thích ăn, chỉ là anh không có nhiều thời gian ở cùng em, nên số lần em được ăn rất ít. ” Anh dứt lời, liền bày đồ ăn đã nấu xong ra đĩa.
Vương Tuyết Băng ngửi mùi, thấy một mâm đồ ăn đủ sắc hương vị, nhịn không được mà nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm không chớp mắt, hỏi: “ Trông có vẻ rất ngon, giờ em ăn được chưa? ”
Cô biết anh đang nghĩ đến cái gì, nhưng cô vẫn chưa muốn ngã bài ra, có một số việc cô cần phải làm sáng tỏ của hôn ước và mối quan hệ giữa anh người nhà họ Triệu.
Triệu Hàn Dương nhìn cơm vừa chín bên cạnh: “ Đợi một lát hãy uống canh, nó còn hơi nóng.”
Vương Tuyết Băng vâng một tiếng, lại tiếp tục kiên nhẫn ngồi đợi.
Đợi đến lúc có thể ăn thì Vương Tuyết Băng hào hứng nhào tới, lại nhịn không được mà ôm hôn lên má Triệu Hàn Dương.
Suốt đoạn đường bê đồ ăn ra ngoài, Triệu Hàn Dương đều bị cô gái nhỏ của mình ôm cứng ngắc, treo trên người giống như gấu bông.
Anh đặt đồ ăn vào phòng ăn, rồi lại trở tay ôm lấy cô gái đang treo trên người mình, cúi đâu thương tiếc hôn lên trán cô một cái: “ Được rồi, em rửa tay ăn cơm đi. ”
Vương Tuyết Băng ngửa dẫu hôn mạnh một cái lên cằm anh, rồi lại xoay người đi rửa tay.
Bỗng nhiên cô khựng lại, đảo mắt nhìn vê phía anh: “ Ông xã, sao cơ thể anh lại nóng nhỉ? ”
Triệu Hàn Dương xoa đầu tóc cô: “ Có thể là do anh ở trong bếp bận rộn nãy giờ nên hơi nóng mà thôi, em đi rửa tay đi.”
Vương Tuyết Băng hơi do dự một chút, cô chắc chắn là anh không thể nào ở trong bếp quá lâu mà bị nóng, chỉ là không muốn cho anh nhìn ra manh mối, tiếp đó xoay người chạy vào phòng tắm.
Lúc ăn cơm, Vương Tuyết Băng đòi Triệu Hàn Dương ăn cùng với cô.
Cô ngồi sát bên cạnh anh, thỉnh thoảng còn gắp đồ ăn đưa đến miệng Triệu Hàn Dương, nhất quyết phải đút anh ăn vài miếng mới chịu.
Cũng may mẩy món Triệu Hàn Dương nấu tối nay đều khá thanh đạm, phù hợp với cả hai người.
Suốt hai ngày trên đảo, gẫn như bữa nào cũng toàn hải sản, cuối cùng hai người cũng được ăn một bữa cơm bình thường.
Cộng thêm Vương Tuyết Băng rất yêu thích tài nấu nướng của anh, dù cô không nhớ nhưng vẫn ăn rất ngon miệng.
Cuối cùng cô ăn đến bụng căng phồng, một bên kêu gào không thể ăn không thể ăn, một bên lại tiếp tục gắp vài miếng cho vào miệng, cuối cùng không thể chịu nổi nữa mà úp sấp lên sofa nằm ngay đơ.
Triệu Hàn Dương lấy một tấm chăn khá dày qua đưa cho cô, xong rồi xoay người bước vào phòng sách làm việc.
Đêm dần khuya, Vương Tuyết Băng bật tivi để sẵn đó, tay kia cầm điện thoại gọi đến số của Vương Thừa Quân, bước đến gần cửa sổ sát đất nhàn nhạt nói: ” Anh, chuyện mười mấy năm trước của anh ấy và nhà họ Triệu đã xảy ra chuyện gì? “
” Bé con, chuyện đó anh cũng không rõ lắm, cho anh thời gian để đều tra đã. ” Vương Thừa Quân không bất ngờ mấy khi thấy cô gọi, bèn đáp.
Vương Tuyết Băng gật đầu, trò chuyện với Vương Thừa Quân thêm một lúc rồi cúp máy.
Đơn nhiên có một số việc cô có thể làm lơ, nhưng việc của anh cô sẽ không thể để yên như thế.
Đến khi quay lại, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng ho khan trầm thấp của Triệu Hàn Dương truyền ra từ phòng sách.
Cô cho rằng mình nghe lầm, lại dựng lỗ tai lên nghe một lát, nhưng không thấy động tĩnh gì.