Bốn người Hầu Thắng, Thương Hựu Lai, Nam Tư Tư cùng Vương Tú Cầm cỡi long câu chạy quanh bốn phía tra xét không ngừng.
Vì hộ tống số đồ này, đã phái ra bảy trong số mười một tu sĩ của Đông Lai động.
Sở dĩ hưng sư động chúng như vậy không chỉ là vì vật liệu chở trên xe ngựa kia, quan trọng nhất là trong số đồ áp tải này có cất giấu thật nhiều Nguyện Lực Châu.
Nguyện Lực Châu được giấu ở trong bụng một con gia súc trong đó, trước khi lên đường, ngay cả bọn Diêm Tu đi theo hộ tống cũng không biết chính xác là giấu trong bụng con dê, trâu hay ngựa nào.
Mục đích làm như vậy rất đơn giản, cho dù có người có ý đồ đánh cướp giữa đường, sẽ không có nhiều khả năng cướp được số Nguyện Lực Châu quý giá này.
Thành chủ Hứa Tín Lương cũng không thể không cẩn thận như vậy, chỉ có đích thân y đưa số Nguyện Lực Châu thu thập một năm của Đông Lai thành này đến tay Miêu Nghị mới coi là bàn giao xong, cho dù là sau đó xảy ra chuyện gì cũng không liên quan với y nữa.
Bên ngoài sơn môn, Chu Thiên Biểu, Khâu Thiệu Quần cùng Đơn Biểu Nghĩa ngồi trên long câu tay cầm vũ khí canh chừng bốn phía.
Xe ngựa kéo vật liệu tiến vào sơn môn dừng ở quảng trường, trừ thành chủ Hứa Tín Lương ra, những người khác đều lui ra ngoài.
Miêu Nghị thân khoác áo choàng đen đứng trên bậc thêm trước cửa đại điện, đưa tay hứng lấy tuyết rơi như lông ngỗng, Thiên nhi và Tuyết nhi theo hầu hai bên.
Hứa Tín Lương từ xa thi lễ với Miêu Nghị đứng trên cao, Miêu Nghị khẽ gật đầu ý nói:
– Lấy ra đi!
Hứa Tín Lương đi vào giữa bầy dê trâu tìm một vòng, bắt một con dê ra.
Đơn Biểu Nghĩa đâm một thương khiến cho con dê ngã xuống trong vũng máu, sau đó lấy trong bụng dê ra một túi da nhỏ. Sau khi xé túi da ra, bên trong lại có một túi vải túm miệng.
Vừa mở túi vải ra, bên trong là một đám Nguyện Lực Châu tỏa ra vầng sáng mông lung.
Bọn Diêm Tu xúm lại, sau khi đếm đủ phát hiện có tất cả một trăm hai mươi viên, không thiếu một viên.
Trải qua xác nhận, Diêm Tu vọt đến trước đại điện hai tay dâng cho Miêu Nghị.
Sau khi Miêu Nghị kiểm lại lần nữa không sai, bèn thu vào bên trong nhẫn trữ vật, khẽ phất áo choàng xoay người trong gió tuyết, dẫn theo Thiên nhi và Tuyết nhi tiến vào trong đại điện.
Lúc này Hứa Tín Lương mới thở ra một hơi thật dài nhẹ nhõm, lại chuyển giao một cái rương lớn cho Diêm Tu. Trong rương là một vạn kim tinh, tương đương với một trăm vạn hắc tinh, mười ngàn vạn bạch tinh.
Khác với lần trước y chỉ hiếu kính năm ngàn kim tinh, lần này không thể nào hiếu kính bằng lần trước được.
Số kim tinh này cũng giống như Nguyện Lực Châu, phải nộp lên trên, Đông Lai động cũng chỉ có thể giữ lại hai thành.
Hứa Tín Lương cùng bọn Diêm Tu vào đại điện, đưa cho Miêu Nghị tấu biểu kể rõ tình huống một năm qua của Đông Lai thành.
Tuyết nhi đi xuống nhận lấy, chuyển giao cho Miêu Nghị. Miêu Nghị mở ra xem qua, sau đó ném cho Diêm Tu, bảo Diêm Tu lấy danh nghĩa hắn lập tức dùng ngọc điệp sao ra một phần, bởi vì phải thượng tấu đến Trấn Hải sơn.
Diêm Tu xử lý ngay tại chỗ.
Sau khi Miêu Nghị hỏi han Hứa Tín Lương một phen, cho y lui xuống. Mà Miêu Nghị nhận lấy ngọc điệp Diêm Tu đưa tới tra xét xong, cũng đóng pháp ấn của mình vào trong đó, sau đó thu vào trong nhẫn trữ vật.
Hắn quay đầu lại bảo Diêm Tu mở rương kim tinh ra, phân phát cho mọi người.
Trong ánh mắt chờ đợi như lửa nóng của mọi người, Miêu Nghị không để cho bọn họ thất vọng, trừ số Nguyện Lực Châu nộp lên, trong số hai mươi bốn viên giữ lại, tu vi Bạch Liên tam phẩm mỗi người được phát ba viên, nhị phẩm mỗi người hai viên.
Cả bọn mừng rỡ cười không khép miệng lại được, động nào một năm có thể thu được Nguyện Lực Châu nhiều như vậy, suy đoán trừ Đông Lai động, không tìm ra nơi thứ hai.
Miêu Nghị ngồi ở trên cao nhìn mọi người một lượt nói:
– Hy vọng năm tới chư vị tiếp tục tận tâm tận lực, Miêu mỗ quyết sẽ không bạc đãi mọi người!
Cả đám người lập tức thành tâm thành ý ôm quyền khom người hành lễ:
– Cẩn tuân hiệu lệnh động chủ!
Cảnh tượng này khiến cho Thiên nhi và Tuyết nhi lặng lẽ liếc mắt nhìn trộm Miêu Nghị giơ tay lên đỡ hờ, có cảm giác mình cũng hưởng vinh dự lây.
Có lẽ là Diêm Tu vẫn chưa nói cho hai người biết tu vi Miêu Nghị là kém nhất ở Đông Lai động, nếu các nàng biết, chỉ sợ trong lòng sẽ không vui vẻ như vậy.
Miêu Nghị lại nhìn phía dưới nói:
– Trịnh Kim Long, Vương Tử Pháp, Chu Thiên Biểu, Hầu Thắng, Thương Hựu Lai.
Năm người nghe tiếng bước ra khỏi hàng ôm quyền nói:
– Có!
Miêu Nghị nói:
– Để tránh đêm dài lắm mộng, năm người các ngươi lập tức theo ta đưa đồ tới Trấn Hải sơn giao nộp!
Năm người lớn tiếng nói:
– Dạ!
Sau khi nhận được lợi ích, tinh khí thần mọi người rõ ràng đổi khác, răm rắp nghe theo lời động chủ, không hề có vẻ thoái thác lười biếng nào. Khiến cho Thiên nhi và Tuyết nhi lại lé mắt một hồi vì dáng vẻ uy phong lẫm lẫm hạ lệnh cho thuộc hạ của Miêu Nghị.
Miêu Nghị lại nhìn về phía Diêm Tu:
– Diêm Tu, lão dẫn dắt những người khác coi giữ động phủ!
– Dạ!
Diêm Tu cũng ôm quyền lĩnh mệnh.
Miêu Nghị đi xuống dưới, sải bước đi ra ngoài điện, năm người Trịnh Kim Long theo sát phía sau.
Hắc Thán nghe một tiếng huýt gió cho gọi của chủ từ bên trong vọt ra, nhảy tưng tưng một hồi, đã rất lâu nó không được ra ngoài dạo chơi.
Miêu Nghị phóng người lên ngựa, Hắc Thán chở hắn như mãnh hổ rời núi lao xuống bậc thềm, đạp tuyết chạy đi một mạch.
Bọn Trịnh Kim Long cỡi long câu cầm vũ khí trong tay, theo sát chiếc áo choàng hai màu đen trắng phía trước, cả bọn biến mất rất nhanh.
Diêm Tu liếc nhìn Thiên nhi và Tuyết nhi tựa cửa trông theo, quay đầu lại căn dặn những người khác dọn dẹp quảng trường.
———–
Đường dài gió tuyết, cả bọn sáu thớt long câu giẫm tuyết tung bay, chạy đi nhanh như điện chớp.
Mỗi khi gặp địa phương bốn phía trống trải, bọn Trịnh Kim Long chạy sát ở sau lưng Miêu Nghị.
Khi gặp núi rừng, năm người bọn họ lập tức tản ra bốn phía cảnh giác, phía sau đề phòng, phía trước điều tra, bảo vệ Miêu Nghị ở chính giữa.
Quãng đường dài như vậy, ai ai cũng sợ dọc đường sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nếu thật sự xảy ra chuyện, đừng ai mong chạy thoát, Lam Ngọc môn cũng không bảo vệ bọn họ được.
Nói đi thì nói lại, trừ phi thật sự có gan lớn tày trời hoặc là chán sống, nếu không thật sự là không mấy ai có gan dám làm chuyện cướp đoạt nguyện lực thu được. Cần phải biết một khi làm loại chuyện như vậy tương đương với chạm vào vẩy ngược của Lục Thánh, bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ đoạt bao nhiêu, đây đều là chuyện Lục Thánh sẽ không thể dễ dàng tha thứ, có thể tưởng tượng được hậu quả.
Đến lúc đó đừng nói các lộ Quân Sứ sẽ điều động nhân mã dưới quyền điều tra kỹ, chỉ sợ ngay cả Thiên Ngoại Thiên cũng phải phái người tới xử lý.
Bất quá cẩn thận không thừa, nếu thật sự xảy ra chuyện hối hận cũng không kịp.
Thật may là đoàn người cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Sơn chủ Trấn Hải sơn Tần Vi Vi sợ xảy ra chuyện, thậm chí lệnh cho các động khác phái ra thám tử chờ đợi, một khi phát hiện đúng kỳ hạn vẫn chưa tới sẽ lập tức thông báo.
Bọn Miêu Nghị gặp được thám tử chờ sẵn, được đối phương dẫn đường, cùng nhau chạy như bay tới Trấn Hải sơn.
Đến bên ngoài sơn môn Trấn Hải sơn, lần này người thủ sơn môn cũng không gây khó khăn cho Miêu Nghị, nhanh chóng cho đi.