Cuối cùng, bữa ăn mới chính thức bắt đầu, Hạ Băng vẫn ngồi yên đó uống rượu của mình, chẳng thèm cất lời nữa.
– Dạo này công việc của con vẫn ổn?- Thiên Hương cũng không nói đến con gái mình nữa, chuyển sang đánh chủ ý lên người Nguyệt Minh.
Nguyệt Minh thay Hạ Băng tiếp chuyện, cũng là một cách làm dịu bầu không khí, dù cô cũng chẳng thích nói chuyện với Thiên Hương là mấy, ờm… đáng sợ lắm!
– Vẫn ổn ạ… À, con không ngờ dì sẽ tham gia X Project.
– À…- Thiên Hương lắc nhẹ ly rượu, gương mặt sáng lên như phát hiện thứ gì đó thú vị lắm.- Cũng vui, mấy năm nay tìm kiếm nhân tài khó, mà ở X Project lại không thiếu tài năng trẻ, dù không ưng kế hoạch start up nhưng nếu là người tài thì vẫn có thể giữ lại, quan trọng là tư duy và thái độ làm việc… T Group bên con cũng đang dần chuyển hướng sang đa lĩnh vực còn gì.Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
– Dạ, con cũng nghĩ vậy. Mấy năm nay thấy dì đánh vào mảng công nghệ ô tô mạnh như vậy, đây cũng coi như bổ sung máu cho hệ thống vận hành.
– Ừm, dì muốn mở rộng thêm hướng phát triển, huống hồ gì xu hướng bây giờ là về môi trường… Gần đây dì ký được với hãng công nghệ A, hợp tác sản xuất xe điện, thị trường béo bở, không thể bỏ qua.
Hạ Băng nghe mà phát chán, nàng đối với mấy chuyện này không hứng thú. Nàng lại chun mũi tỏ ý bất mãn, muốn ăn lẹ để còn về, mà Nguyệt Minh vẫn cứ ngồi đấy tán dóc với Thiên Hương.
– Hết thảy chuyện dì làm, mong sau này tương lai của Băng tốt hơn một chút.- Đúng lúc này, Thiên Hương lại đánh chủ ý vào người Hạ Băng.
Hạ Băng vốn đang nghịch tóc mình, động tác liền khựng lại.
– Con là bạn thân nhất của nó, con cũng nên khuyên nó chứ?
– …
Nguyệt Minh ngẩng mặt, mắt đối mắt với Thiên Hương khiến bà có chút bất ngờ, bà không nghĩ rằng đứa nhỏ lại thay đổi như vậy, đôi mắt vững chãi ngập tràn sự tự tin.
– Hiện tại đúng như dì nói là con muốn hướng đến đa lĩnh vực, vừa hay bên lĩnh vực giải trí của Fuyu hiểu chuyện nên con hợp tác với cậu ấy. Ngoài hợp tác làm ăn ra, thì chúng con tôn trọng quyền riêng tư của nhau.
Lời Nguyệt Minh nói vừa lịch sự vừa lễ phép nhưng đúng trọng tâm, chẳng thể bắt bẻ được, thoạt nhìn có vẻ ngoan ngoãn nhưng thật ra lại là đang muốn thay Hạ Băng đánh tiếng. Ý cô muốn nói rằng công ty Four Seasons thuộc quyền quản lý của T Group, là cô bỏ tiền đầu tư, Hạ Băng chỉ là làm thuê, Thiên Hương muốn động vào gây trở ngại, chính là đang động vào T Group, tuy thế lực của Nguyệt Minh vẫn chẳng thể so với bà ta, nhưng không phải món hàng dễ xơi.
Thiên Hương càng nhìn Nguyệt Minh, khoé miệng càng kéo sâu, cảm giác thú vị dâng tràn. Thật là,.. nếu so với Nhật Minh ưa thích cách làm việc chắc chắn, duy trì tư duy kinh doanh của người ba quá cố, Nguyệt Minh đích thị khác xa một trời một vực, chả trách trước đây Nhật Minh luôn để Nguyệt Minh phụ trách những hạn mục mới.
Đỏ đen không hẳn là tốt, nhưng người giỏi đỏ đen chắc chắn sẽ có ưu thế.
– Được rồi, Băng nó làm ẩu dì không nói, đến con cũng muốn làm ẩu theo nó, đúng thật là bị dạy hư rồi.- Thiên Hương thở dài, tỏ vẻ rầu rĩ.
– Người ta gọi cái đó là kinh doanh đấy Tổng giám đốc SUNSHINE ạ.
Lúc này, Hạ Băng đột ngột lên tiếng, hai người còn lại không hẹn mà gặp cùng nhìn về phía nàng.
Khóe miệng Nguyệt Minh giật giật, cái gì nữa vậy trời!?
Hạ Băng đối với bé Nguyệt Ngáo lại hết sức hài lòng, ôi zồi ôi, thật muốn bay sang hôn bạn thân một cái!
– Nói trọng tâm đi.- Hạ Băng hai má hơi ửng đỏ vì cồn, nàng vuốt vuốt nhẹ tóc mình, đầy cao ngạo nhìn về phía Thiên Hương.
Thiên Hương liếc nhìn con gái một cái sau đó vỗ nhẹ tay, thư ký rất nhanh nhẹn đi đến bên cạnh Nguyệt Minh, đặt túi tài liệu xuống bàn trước mặt cô.
Nguyệt Minh nhìn túi tài liệu nâu, lại đảo mắt nhìn về Hạ Băng.
– Dạo này con tìm hiểu về FF nhỉ? Dì chỉ có bấy nhiêu đây để giúp con mà thôi.
Giọng nói của Thiên Hương lúc này có chút đắc ý, thấy hai bé cừu con đang nhìn nhau đầy hoang mang, bà có chút buồn cười.
– Điều kiện?- Hạ Băng cục súc, hơn ai hết, nàng hiểu rõ mẹ mình, bà ta không bao giờ cho không ai cái gì.
– Jackson?- Nguyệt Minh cũng cùng suy nghĩ.
Thiên Hương bật cười.
– Hai đứa đừng căng thẳng như vậy, mẹ chỉ muốn cậu bạn nhỏ kia ra về bình an thôi mà, mẹ đoán là con cũng trút giận xong rồi.- Bà đảo mắt nhìn Hạ Băng.-Hơn hết, con không nên thành kẻ giết người…
Hạ Băng nghe đến đây thì không thể không nhếch môi khinh bỉ, hừ, nghe lời một kẻ sẵn sàng giết người để bước lên đỉnh cao nói kìa, có bao nhiêu người đã vì bà ta mà tan nhà nát cửa?
SUNSHINE hùng mạnh lấy đi biết bao nhiêu máu và nước mắt, kẻ đạo đức giả như vậy mà cũng dám mở miệng nói đạo đức à?
Không hổ là Thiên Hương, người mẹ bình thường không phải sẽ tức điên lên với kẻ tổn hại con gái mình sao?
Xem ra bà ta cũng không yêu nàng nhiều như bà ta nói…
Nguyệt Minh có chút e dè nhìn Hạ Băng, túi tài liệu này cô đoán chắc chắn là rất lợi hại, vì nó bắt nguồn từ Thiên Hương, hệ thống tin tức của bà ta sâu hơn cô nhiều, ngoài sáng trong tối bà ta đều có dây dưa.
Nhưng Nguyệt Minh không thể tự mình quyết định, Hạ Băng đã bị hành hạ dã man đến mức nào, nghĩ đến là cô lại thấy phẫn nộ!
Nếu đổi một túi tài liệu để thả Jackson chỉ vì chuyện gia đình mình mà không suy xét cảm nhận của Hạ Băng, cô sẽ là đồ tồi tệ, lương tâm cô không cho phép điều đó!
Nhưng trong lúc Nguyệt Minh còn đang rối bời, Hạ Băng đã hào sảng “Deal” một tiếng, sau đó nháy mắt với cô. Ngón tay Tổng giám đốc run run, bấu chặt vào đùi dưới mặt bàn đá xa hoa, nội tâm mâu thuẫn tột độ, cô không vui…
Cuối cùng, bữa ăn đầy mùi thuốc súng cũng kết thúc, Hạ Băng cứ thế đứng dậy, đi một mạch ra cửa bỏ lại Nguyệt Minh còn đang khách khí chào từ biệt Thiên Hương.
– Con biết con đang dính vào thứ gì không?- Lúc Nguyệt Minh định rời đi, Thiên Hương lại cất tiếng.
Tổng giám đốc khựng lại, hơi siết chặt túi tài liệu trong tay.
– Hai đứa thật sự muốn đấu với dì?- Thiên Hương lắc lắc ly rượu, dùng ánh mắt ý vị thâm trường nhìn vào chất lỏng óng ánh kia, khoé môi nở nụ cười tuỳ ý.- Có dì bên phe con, mọi chuyện rõ ràng sẽ tốt hơn, Nhật Minh cũng chẳng chết oan.
– Làm dì bận tâm rồi.- Nguyệt Minh nghe đến tên chị gái, cõi lòng khẽ động.
Lời Thiên Hương nói không sai, nhưng cô vẫn sẽ giữ vững lập trường của mình, không dùng Hạ Băng để giao kèo với bà ta.
– Sự thật luôn là sự thật, dù chậm nhưng chắc chắn con sẽ lôi ra được ánh sáng.
Nguyệt Minh nói xong lời cuối liền xoay người rời đi, một khắc cũng chẳng lưu luyến nơi này.
Nguyệt Minh để tài xế lái xe đưa Hạ Băng trước, sau đó mới trở về nhà mình, đứng trước cửa nhà, cuối cùng thì cô mới dám thở mạnh, hai chân xụi lơ, đưa mắt nhìn bàn tay vẫn còn run rẩy của mình.
Trời ạ, đúng là không hổ danh Thiên Hương, chỉ một bữa cơm đã khiến cô kiệt quệ, điều quan trọng nhất lúc này là phải suy tính đoạn đường về sau vì bà ta chẳng bao giờ nói lời dư thừa cả. Truyện được post tại Wattpad Nonsugarfreshmilk, hãy đọc tại đây để ủng hộ tác giả cũng như đọc được bản hoàn chỉnh nhất.
Tổng giám đốc thở dài lần nữa rồi mới đẩy cửa đi vào nhà, khác hẳn với không khí lạnh của trời đêm, bên trong thật ấm áp, mùi hương sữa nhàn nhạt chẳng mấy chốc bao quanh cả trái tim cùng tâm hồn cô mà sưởi ấm.
Vừa vào cửa, Nguyệt Minh liền bắt gặp cái đầu nhỏ của Joy lấp ló phía trong “chuồng heo”, cô để tài liệu sang một bên, mang cõi lòng ấm áp tiến thêm vài bước mới thấy cháu cưng đang đưa tay ngoắc mình.
Mà Nguyệt Minh càng đến gần, Joy lại bày ra vẻ mặt hoảng hốt, nhanh nhẹn bò đi mất, khuất lấp sau hàng rào.
Nguyệt Minh cảm thấy hạnh phúc lan tỏa đầy trong lồng ngực, Joy cục cưng đã bò vào lòng Gia An mà nhắm mắt lại giả vờ ngủ, người cô yêu thì đang thoải mái nằm trên sàn nhà mà ngon giấc. Gương mặt Gia An khi ngủ đầy vẻ an yên đúng như cái tên của nàng, dù cho đã bị mái tóc dài có hơi lộn xộn che đi không ít.
Nguyệt Minh hơi nhấc chân, nhẹ nhàng bước qua hàng rào của mà đi vào trong, chủ động nằm xuống, lấy tay làm điểm tựa mà chống đầu. Cô dùng đôi mắt đầy si mê nhìn bác sĩ An say ngủ, từ vầng trán cao cao, chiếc mũi thanh tú, đến đôi mắt xinh đẹp với hàng mi dài cong vút không còn bị cặp kính che khuất…
Hôm nay đôi môi nàng căng mọng với màu son mà Nguyệt Minh yêu thích, trông như một quả cherry, khiến cô không kiềm chế được mà hơi nghiêng người, muốn vụng trộm mà hôn nàng.
Bộp ──
Đôi môi mỏng của Nguyệt Minh chạm vào bàn tay nho nhỏ của Joy phát ra một âm thanh to và rõ.
Joy cục cưng mở mắt, trừng trừng nhìn Nguyệt Minh đầy ghét bỏ, bé chỉ vừa giả bộ ngủ xíu thôi mà bà dì già lại muốn hôn trộm chị An xinh đẹp ư?
Không có cửa đâu!
Nguyệt Minh bị giật mình mà lùi người lại, nắm lấy đôi tay nhỏ bé của cục cưng, hôn hôn cắn cắn mấy cái cho bỏ ghét.
Nghe tiếng động, Gia An rất nhanh thức dậy, dụi dụi mắt đáng yêu hệt như cô mèo Ragdoll quý phái. Bác sĩ An vốn đang ngồi chơi với Joy đợi Nguyệt Minh về, rốt cuộc lại mệt quá mà ngủ quên mất.
Gia An cảm thấy mình thật là tệ mà, sao lại có thể bỏ Joy một mình chứ?
Dù cho trong “chuồng heo” này rất an toàn, nàng cũng thấy không an lòng…
Gia An mở mắt tỉnh dậy, liền thấy hai người họ Hoàng, một lớn một nhỏ, đang ôm nhau lăn tròn trên đất. Bạn nhỏ bực bội, không chút nương tình dùng hai bàn tay mũm mĩm tát liên tục vào mặt đứa lớn, mà bạn lớn cũng không vừa, tuyệt đối ôm trọn bạn nhỏ vào lòng với vẻ mặt trêu ngươi.
Gia An chống tay ngồi dậy, nhẹ nhàng đón Joy vào lòng mình, cục cưng liền bật khóc, như thể trong lúc nàng ngủ quên bé đã phải chịu rất nhiều uất ức. Ngón tay nhỏ chỉ về Nguyệt Minh, miệng bé con liên tục phát ra ngôn ngữ ư ư a a, Gia An đoán được đại khái, Joy đang mắng vốn nàng là dì Nguyệt đã trêu bé thế nào.
– Em lại hư cái gì đó?- Gia An tất nhiên nghe lời cục cưng nhỏ rồi, liền đổ dồn ánh mắt nghi ngờ về cục cưng lớn.
– Joy đánh em!- Cục cưng lớn liền tỏ ra đầy oan ức.
– Joy nhỏ như vậy, làm sao mà đánh em? Em ăn hiếp cục cưng thì có!- Gia An xoay xoay bàn tay nhỏ của Joy.
– Chị không có thương em mà.- Nguyệt Minh bắt chước Joy, giở trò trẻ con, nằm úp xuống đất.
– Để chị cho Joy đi ngủ, em lo tắm rửa đi- Gia An bế Joy đứng dậy, không quên đá đá vào mông Tổng giám đốc vài cái.
Tổng giám đốc bĩu môi, hừ mấy tiếng, nhìn theo bóng lưng người yêu rời đi, khoé miệng cô không khỏi cong lên. Bàn tay trái bất giác đặt lên trái tim, cảm nhận từng nhịp đập thật nhanh, Nguyệt Minh vui vẻ lẩm bẩm.
– Một gia đình… một gia đình.
Một lúc lâu sau, Gia An mới quay lại sau khi đã dỗ được Joy cục cưng ngủ, Nguyệt Minh không về nhà quá muộn, chỉ tầm hơn 9 giờ tối thôi, nhưng là đã đến lúc những “dũng sĩ diệt sữa như” Joy phải ngoan ngoãn đi vào giấc mộng đẹp rồi.
Gia An nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Nguyệt Minh, ánh mắt ngập tràn dịu dàng nhìn người yêu.
Nguyệt Minh cảm thấy mình không ổn, vì cớ gì càng nhìn Gia An, tim lại càng đập rộn lên thế này?
Chỉ cần nhìn Gia An thôi, cũng cảm thấy yêu nàng nhiều hơn, như thể một nhà lữ hành dẫm phải một cái bẫy ngọt ngào, càng lúc càng lún sâu không cách nào thoát ra được, mà cũng không có ý định thoát…
Tổng giám đốc vỗ nhè nhẹ vào cánh tay trái mình, bác sĩ An hiểu ý, ngoan ngoãn nghiêng người nằm xuống trong vòng tay cô.
Gia An đưa tay nhè nhẹ xoa bụng cô, đầy cưng chiều mà hỏi.
– Ăn gì chưa em?
– Em ăn rồi.- Tay còn lại Nguyệt Minh nắm lấy mu bàn tay Gia An, đầy cưng chiều xoa xoa nhè nhẹ, cảm nhận làn da mịn màng của nàng.-Nhưng vẫn cảm thấy đói.
– Hửm?- Gia An ngẩng đầu nhìn người yêu.- Để chị đi hâm nóng thức…
Gia An còn chưa nói xong đã thấy người kia nghiêng người, nhanh chóng chiếm lấy môi mình. Bờ môi lành lạnh của Nguyệt Minh nhẹ nhàng mân mê cánh môi Gia An, đầy say mê mà mút từng chút, hệt như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian.
Mặt Gia An bất giác ửng đỏ khi hai đầu lưỡi chạm vào nhau. Cảm giác đê mê chiếm lấy tâm trí nàng, Gia An siết mạnh vào bàn tay Nguyệt Minh, một khắc cũng không muốn rời cảm giác yêu đương nồng nhiệt này.
– Xin lỗi.
Hồi lâu, Nguyệt Minh đầy luyến tiếc tách ra, nhìn gương mặt đỏ ửng của nàng, không kiềm được mà hôn nhẹ lên đôi mắt xinh đẹp kia.
Gia An liền nhắm mắt lại, gương mặt xinh đẹp thường ngày giờ khắc này vạn phần quyến rũ.
– Vì sao lại xin lỗi chị?
– Chị đi làm về mệt mỏi, lại còn phải trông Joy, là em không tốt…
Nghĩ đến cảnh lúc nãy người yêu mệt đến nỗi ngủ quên trên đất, dù cho sàn nhà đã được lót đệm mút chẳng hề lạnh lẽo chút nào, Tổng giám đốc vẫn không khỏi chạnh lòng.
– Em nói ngốc gì đó.- Gia An bĩu môi, rút tay khỏi tay Nguyệt Minh, đưa lên mặt cô mà véo.-Nói bậy, chị không mệt!
Hai mắt Nguyệt Minh bất giác long lanh, phảng phất một tầng hơi nước. Cô biết Gia An luôn tốt với mọi người, nhưng mà cảm giác này thật đặc biệt, vì cô cảm nhận được sự dịu dàng này như thể chỉ dành cho mỗi cô mà thôi.
Tay trái cô vô thức co lại, đem Gia An ôm chặt vào lòng mình, còn bản thân thì cúi đầu xuống, tận hưởng mùi hương nhẹ nhàng nơi tóc nàng.
– Vẫn là về nhà với chị thoải mái hơn, thật muốn cùng chị lập thành một gia đình.- Nguyệt Minh thỏ thẻ.
Gia An nghe xong, gương mặt ửng đỏ, tay vòng qua eo cô, siết chặt hơn.
– Bây giờ không phải đã là một gia đình rồi hay sao?