Al im lặng ngồi trong phòng từ nãy tới giờ rốt cuộc đã ngẩng đầu lên, cau mày nhìn phòng bếp trong chốc lát, tựa hồ cảm thấy quá ồn, bé nhẹ nhàng đưa tay che kín hai tai mình. Al nhìn chằm chằm linh kiện một chốc, lại quay đầu nhìn hồn thạch đặt trong ngăn tủ không xa.
Trước khi lão Phí về, mẹ vừa lau chúng vừa thở dài. Hình như sau đó mẹ nghe thấy tiếng bước chân mới vội vàng đi vào phòng bếp, vì vậy ngăn cửa tủ mới không được đóng kỹ.
Nhìn từ góc độ của Al, bé có thể nhìn thấy thấp thoáng hồn thạch sáng bóng như được lau chùi mỗi ngày, xinh đẹp đến mức không thật.
Al không thích nó.
Là theo bản năng không thích chúng, hôm nay lúc mẹ muốn dùng chúng, bé đã vừa khóc vừa náo loạn mới khiến cho mẹ tạm thời quên đi chuyện này.
Nhưng đây rõ ràng không phải là biện pháp lâu dài, Al nghĩ.
Ngay lúc bé đang rất buồn rầu, tựa như nghĩ ra điều gì đó, đôi mắt sáng lên. Al ôm lấy đống linh kiện lung tung trước mặt vào lòng, xoay người đi ra cửa, men theo một con đường nhỏ mà bí mật đến nhà xưởng đối diện.
…..Chính là nhà xưởng mà lão Phí đã nói.
Hai người đang cãi nhau ầm ĩ trong phòng bếp, không một ai phát hiện ra.
>>>>>
Chử Thư Mặc còn đang sợ hãi than thở không thôi vì đống đồ trước mặt, bên trong nhà xưởng lại vang lên thanh âm máy móc lạnh lẽo kia.
“Ngu tiên sinh, đã lâu không gặp.”
Chử Thư Mặc sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Ngu Uyên.
Lúc mới đi vào nhà xưởng còn nghe thấy câu ‘Hoan nghênh đến nhà xưởng của Steven Seven’, anh còn tưởng rằng…..đó là thanh âm được thiết lập sẵn trong hệ thống, nhưng hiện tại xem ra là không phải như vậy.
Trái ngược với Chử Thư Mặc, Ngu Uyên hình như đã sớm quen, chỉ gật đầu nói: “Đã lâu không gặp, Seven. Tôi biết cậu không thích có người quấy rầy, nhưng lần này là tình huống bất đắc dĩ, tôi có chuyện muốn nhờ cậu hỗ trợ.”
Sau khi hắn nói xong những lời này, nhà xưởng lại lâm vào im lặng.
Loại im lặng này không phải chỉ ám chỉ nguyên âm thanh, mà Chử Thư Mặc cảm thấy ngay cả ánh điện chớp lóe cũng dường như ngừng lại, giống như tất cả mọi vật xung quanh vì thanh âm ngưng lại mà cũng dừng lại toàn bộ hoạt động…..Tựa hồ không khí nơi đây có linh tính, tất cả đều đang nhìn họ chằm chằm.
Không biết vì sao, Chử Thư Mặc cảm thấy khá là căng thẳng.
Vì vậy anh cúi đầu, liếc mắt cố gắng tìm chút manh mối. Dù sao nhỡ đâu đối phương không đáp ứng thì phải làm sao bây giờ? Anh xuất hiện trong văn phòng của Ngu Uyên cũng chỉ là do trùng hợp, nếu lão Hiệu trưởng chưa kịp nói trước với cháu trai mình, Seven chắc gì đã chịu đồng ý giúp đỡ?
Nhưng Chử Thư Mặc còn chưa kịp nhìn trong bao lâu, thanh âm máy móc kia lại vang lên một lần nữa.
“Ánh mắt của anh vẫn còn rất hữu dụng đấy.” Vẫn là giọng nói lạnh lùng không cảm xúc, tựa hồ vô cùng rõ ràng hành động nhỏ của Chử Thư Mặc vừa rồi. Chử Thư Mặc ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn phía trước, có một bóng người đang dần đi ra khỏi bóng tối, tiếng nói chuyện vẫn chưa ngừng. “Ông nội tôi đã từng nói, một khi Học viện xảy ra chuyện, thế có nghĩa là ai cũng không thể tin.”
Chuyện vẫn luôn lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra, hai tay Chử Thư Mặc nắm chặt vào nhau, ánh mắt vẫn luôn đặt trên bóng người đang dần hiện ra.
Đây là một người đàn ông rất gầy, không, phải gọi là thiếu niên mới đúng. Thân hình gầy gò khiến cho ánh mắt của cậu ta trông rất thâm thúy, không thể ngờ được rằng có người còn gầy hơn cả Chử Thư Mặc.
Lúc cậu ta đi ra ngoài, Chử Thư Mặc mới phát hiện ra rằng thanh âm máy móc kia vẫn chưa ngừng lại, mà thiếu niên trước mắt lại một câu cũng chưa nói. Nói cách khác, người nói chuyện không phải là cậu ta….hoặc cậu ta dùng một phương thức khác để giao tiếp?
Giả thiết mà anh suy đoán lúc trước quả nhiên là sự thật, vụ nổ ở Học viện chính là phương thức để Hiệu trưởng Il kim thiền thoát xác, còn thông qua chuyện này để Râu Trắng liên hệ với người mà ông ấy đã chọn. Nhưng vì sao lại dặn dò với Steven Seven rằng không thể tin tưởng bất kỳ ai?
Chử Thư Mặc vẫn không thể hiểu được rõ ràng, nói cho cùng thì anh chưa từng giao tiếp với Hiệu trưởng, không biết tình huống trước mắt là sao, vì vậy anh lại nhìn Ngu Uyên.
Không giống anh, Ngu Uyên lại chẳng dao động gì với lời mà Seven vừa nói, tựa hồ chẳng hề lo sợ rằng Seven sẽ không đồng ý hỗ trợ.
Ngay tại lúc Chử Thư Mặc đang nghĩ miên man, Seven trước mắt đột nhiên híp mắt, bàn tay khô gầy duỗi ra, vẫy tay với Chử Thư Mặc.
“Nhưng ông nội cũng từng dặn rằng, nếu thật sự đến lúc này chỉ có thể tin được hai người. Cho dù ở đâu, mục đích là gì, thân phận như thế nào, chỉ cần xuất hiện trước mặt tôi, tôi nhất định phải tin tưởng bọn họ. Không nghĩ rằng lại là hai người, vào đi.” Seven nghiêng đầu, thanh âm máy móc kia lại vang lên từa bốn phương tám hướng, sau đó cậu ta trực tiếp nhìn thẳng vào Chử Thư Mặc.
“Là cậu đúng không? Người sử dụng Hồn thuật ở địa đạo căn cứ Andrew chính là cậu.”