Yến Tương Lan ngơ ngác để Thịnh Tiêu tùy ý vuốt ve tóc mình, ấp úng: “Nhưng… Nhưng Yến Ôn Sơn cách Giải Trĩ Tông rất xa.”
Mặc dù Yến Ôn Sơn là biên giới giữa Trung Châu và Bắc Cảnh, nhưng Trung Châu gần như chiếm hết địa mạch dồi dào linh lực nhất, dù nói là biên giới nhưng Yến Ôn Sơn lại gần với Vô Ngân Thành hơn.
Thịnh Tiêu nói: “Không có gì đáng ngại.”
Yến Tương Lan nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy cũng đúng.
Giải Trĩ Tông và Trừng Xá Viện đều có phi thuyền bay với tốc độ rất nhanh, lâu lâu về Yến Ôn Sơn không có vấn đề gì, dù sao y cũng phải mở y quán ở Vô Ngân Thành.
Yến Tương Lan không khỏi vui sướng, hai mắt cong cong lộ rõ vẻ cao hứng, nói: “Ta có thể về nhà.”
Thịnh Tiêu: “Ừ.”
“Về nhà về nhà.” Yến Tương Lan vừa lẩm bẩm vừa xổ hết nhẫn trữ vật ra, lấy linh giới trong mỗi cái nhẫn ra nói: “Chúng ta phải tìm linh giới rộng hơn chút, à, không tìm được cũng không sao. Cha mẹ ta luôn miệng nói Yến Ôn Sơn là vùng đất phong thủy bảo địa, có không ít tu sĩ đại năng tu luyện mà không cần đến Thiên Diễn, còn phi thăng nữa đó.”
Yến Tương Lan bận rộn trước sau mở ra từng cái nhẫn trữ vật, lầm bầm về kế hoạch trong tương lai— Giống như y rất thích tưởng tượng về chuyện tương lai, mỗi lần nhắc tới là lải nhải không kéo da non, mặt mũi hưng phấn hết cả lên, niềm vui trong mắt như hóa thành thực thể tràn ra ngoài.
Thịnh Tiêu không nói gì, chỉ im lặng ngồi đó nhìn Yến Tương Lan không chớp mắt.
Năm đó có lẽ tiểu Yến Linh nói chuyện tương lai với Hề Tuyệt cũng vui vẻ như bây giờ, nhưng tất cả sự tưởng tượng hồi đó của y đều biến thành ‘ảo tưởng’.
Yến Tương Lan và Thịnh Tiêu sớm chiều bên nhau, y đã quen với việc tự nói tự nghe, một mình chiếm chiếp líu lo không ngừng nghỉ, khi đang dừng lại lấy hơi thì bỗng nghe Thịnh Tiêu nói.
“…Muốn trồng thêm cây quế nữa.”
Yến Tương Lan ngạc nhiên mở to mắt nhìn hắn, không nghĩ tới Thịnh Tiêu thế mà lại suy nghĩ viễn vông chung với y.
“Được chứ.” Yến Tương Lan cong ngón tay búng một chiếc chìa khóa linh giới rơi vào lòng bàn tay của mình, cười tủm tỉm nói: “Trồng, trồng cả rừng.”
Y thỏa mãn, cuối cùng cũng có người cùng y mơ mộng hão huyền.
***
Ngọc Đồi Sơn sẽ không từ bỏ ý đồ, hai thế gia Trung Châu là Hề gia và Khúc gia đã bị xóa sổ, chỉ còn lại Nhượng gia, Phong gia, Hoành gia và Ứng gia cùng với các tiểu thế gia khác, mặc dù cũng có Thiên Diễn nhưng đều lặng lẽ phát tài, thậm chí đến bây giờ không ai biết gia chủ của Ứng gia đang ở đâu.
Có lẽ Ngọc Đồi Sơn sẽ không vạ lây Nhượng gia, mà năm đó Thịnh gia không dính vào chuyện ‘Kham Thiên Diễn’, cộng thêm Tông chủ Giải Trĩ Tông là người của Thịnh gia, chắc chắn Thịnh gia sẽ không trở thành mục tiêu kế tiếp.
Suy tới đoán lui, sợ sẽ là Hoành gia.
Thịnh Tiêu tới Thiên Diễn học cung tìm Hoành Ngọc Độ trước.
Mới gặp Hoành chưởng viện đã thấy chim lưu ly bay lượn xung quanh hắn mỗi ngày lại biến mất không tăm hơi, bỗng chốc cảm thấy không quen cho lắm.
“Sao thế?” Thịnh Tiêu nhíu mày đi tới: “Chim lưu ly đâu?”
Hoành Ngọc Độ đang xem Ly Tương Trai nộp lên linh khí đã sửa xong, day mi tâm nói: “Đừng nói nữa.”
Thịnh Tiêu: “Cái gì?”
Hoành Ngọc Độ nâng tay lên, dùng ‘Hoán Minh Nguyệt’ biến ra mấy con chim lưu ly.
Lúc đầu mấy con chim lưu ly thân thiết bay quanh người Hoành Ngọc Độ, nhưng chưa bay được mấy vòng liền giống như bị cái gì đó trấn áp, bọn chúng hoảng loạn ríu rít, nghe mà điếc tai.
Thịnh Tiêu vừa mới nhíu mày, mấy con chim lưu ly đã nổ bụp bụp giữa không trung.
May là Hoành Ngọc Độ đã dùng linh lực tạo ra cấm chế hộ thân trước, nếu không chắc chắn sẽ bị chim lưu ly nổ tung gây tổn thương
“Chuyện là vậy đó.” Hoành Ngọc Độ thu hồi linh lực ‘Hoán Minh Nguyệt’, lặng lẽ than thở: “Xem ra đúng như lời Nhượng Trần đã nói, Thiên Diễn xảy ra vấn đề rất lớn.”
Đồng tử của Thịnh Tiêu khẽ động: “Nhượng Trần tới tìm ngươi?”
“Ừ.” Hoành Ngọc Độ kêu Thịnh Tiêu ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà, thuận miệng hỏi: “Chuyện của Khúc gia gây ầm ĩ lớn như vậy, sao ngươi còn có thời gian rảnh đến Thiên Diễn học cung?”
Thịnh Tiêu nói ngắn gọn chuyện Ngọc Đồi Sơn cho Hoành Ngọc Độ.
Tay cầm chén trà của Hoành Ngọc Độ hơi khựng lại.
“‘Kham Thiên Diễn’ ra tay với Hoành gia?”
***
Đầu tháng chín cuối thu, bông tuyết đã rơi lả tả khắp Trung Châu.
Ngọc Đồi Sơn đứng trên lầu cao, áo trắng bị gió thổi bay phần phật, hắn giơ tay vén lọn tóc bị thổi tung ra sau tai, mỉm cười nhìn nhà nhà thắp đèn đuốc sang choang bên dưới.
Nhượng Trần đứng bên cạnh, lạnh nhạt nói: “Ngươi chắc chưa? Nếu bị Thịnh Tiêu bắt được, không phải là chuyện nhỏ đâu.”
Gió tuyết thổi vù vù, Ngọc Đồi Sơn híp mắt cười không dứt: “Vậy chơi mới vui.”
Nhượng Trần nhìn hắn giống một đứa trẻ háo hức muốn thử trò chơi mới, nhíu mày nhắc nhở: “Không thể gây ra chuyện lớn như lần trước.”
Ngọc Đồi Sơn chậc một tiếng ngồi xuống bên bờ, hai chân đong đưa qua lại, cười hì hì: “Còn chưa đâu tới đâu mà, giết người mà kêu là chuyện lớn?”
“Những tán tu đó đều là dân liều mạng…” Nhượng Trần lạnh lùng nói: “Chuyện ngươi tụ tập bọn hắn ở Trung Châu đã khiến Giải Trĩ Tông chú ý, lại còn dám dẫn bọn hắn đến Khúc gia giết người.”
Ngọc Đồi Sơn tỏ ra cực kỳ vô tội: “‘Khí Tiên Cốt’ vốn là Thiên Diễn giả mà, tất cả mọi người ở Ác Kỳ Đạo đều biết, nhưng bọn hắn vẫn bất chấp nguy hiểm trúng độc mà dùng nó, tại sao? Chẳng phải là vì bọn hắn rảnh quá không có gì làm à?”
Nhượng Trần nhíu mày.
Ngọc Đồi Sơn nghiêng đầu cười tủm tỉm: “Nhượng đại sư không nhuốm bụi trần, sợ là không biết tán tu là gì, đúng chứ?”
“Ta không phải đại sư.” Nhượng Trần bình tĩnh nói: “Ta không biết những tán tu đó là người phương nào.”
Ngọc Đồi Sơn thế mà bình thản nói ra: “…Là những người bị thế gia các ngươi đày đọa không sống nổi, tu vi mấy trăm năm không chút tiến triển, thậm chí bị ép ra tâm ma.”
Nhượng Trần sửng sốt.
“Tán tu ở Ác Kỳ Đạo đều là những người đã sinh ra tâm ma.” Nhượng Trần còn tưởng Ngọc Đồi Sơn đang nói giúp những người đó, ai ngờ lại nghe hắn nở nụ cười tà khí nói: “Thứ liều mạng này, rất dễ lợi dụng, vừa thả mồi ngon là cắn câu ngay.”
‘Khí Tiên Cốt’ là vật kịch độc, mà Thiên Diễn lại là thuốc giải.
Từ sau khi Ngọc Đồi Sơn đến Ác Kỳ Đạo buôn bán ‘Khí Tiên Cốt’, đã xem như là lợi dụng đám người liều mạng bất chấp trắng đen đúng sai kia đánh trận đầu, còn địa mạch Thiên Diễn của các thế gia là mồi câu đầy cám dỗ.
“Ta không làm bất cứ một cái gì hết.” Ngọc Đồi Sơn vươn bàn tay xinh đẹp từng giết vô số người chỉ vào đèn đuốc sáng choang bên dưới, cười nói: “Thiên Diễn của các thế gia Trung Châu, đều là của Tương văn ‘Kham Thiên Diễn’ ta đây ban phát cho, đương nhiên ta có tư cách điều khiển.”
Hắn chỉ là khi thấy thế gia lâm vào hoạn nạn bỗng cảm thấy tâm tình không tốt nên mới điều khiển Thiên Diễn, người của thế gia bị áp chế tu vi là tại bọn hắn vô dụng, chứ liên quan đách gì đến Ngọc Đồi Sơn hắn.
Nhượng Trần suýt bị dáng vẻ chính đáng của hắn thuyết phục, nhưng cũng biết rõ Ngọc Đồi Sơn đã hoàn toàn điên loạn, không thể nói lý lẽ với hắn được.
Tám năm chịu hành hạ đã khiến tâm cảnh của hắn trở nên méo mó vặn vẹo, không ai có thể thay đổi.
Ngọc Đồi Sơn thấy Nhượng Trần không nói lời nào liền cười phá lên, bỗng chống tay, cả thân áo trắng nhảy xuống khỏi lầu cao, rơi ầm trên mặt đất, bụi đất bốc lên mịt mùng.
Nhượng Trần không cảm xúc đứng tại chỗ nhìn bóng lưng của Ngọc Đồi Sơn, một hồi lâu sau mới nói ra.
“Kẻ điên.”
Một lát sau, Khúc gia lại dấy lên ngọn lửa khủng khiếp, bông tuyết bị ánh lửa chiếu hắt tỏa ra ánh sáng lấp lánh tựa đốm lửa rực rỡ.
Ba ngày sau khi Khúc gia bị tàn sát, đến lượt Hoành gia bị tập kích.
Cũng may Thịnh Tiêu và Hoành Ngọc Độ chạy tới kịp thời, lửa vừa dấy lên đã bị linh lực của hai Tương văn cấp Linh cưỡng ép dập tắt, mười mấy tán tu dùng ‘Khí Tiên Cốt’ còn chưa phá vỡ trận pháp đã bị người của Giải Trĩ Tông bắt trói.
Hoành Ngọc Độ chưa hoàn hồn, đạo đồng đẩy xe lăn của hắn vào Hoành gia.
“Ca?!”
Cha mẹ của Hoành Ngọc Độ mất sớm, thuở nhỏ được người chú Hoành Thanh Liêm và anh cả nuôi nấng.
Hắn đã biết Khúc gia bị diệt môn, bây giờ lại thấy Hoành gia bị hỏa hoạn, trong đầu không tự chủ nghĩ đến tình huống xấu nhất có thể xảy ra, nhưng khi vội vàng đi vào thì phát hiện gia chủ và những người khác từ già đến trẻ vẫn bình an vô sự, hiện đang dùng linh lực dập tắt những ngọn lửa còn sót lại.
Hoành Ngọc Độ sửng sốt.
Lửa sắp được dập tắt gần hết, may phước là không cháy lan tới địa mạch Thiên Diễn, Hoành gia chủ thu hồi linh lực, tình cờ quay đầu lại thấy Hoành Ngọc Độ đang ngồi ngay ngắn trên xe lăn, hắn khẽ nhíu mày đi tới, dịu giọng nói: “Ngọc Độ, không phải nói Thiên Diễn học cung bận nhiều việc lắm à, sao đột ngột quay về thế?”
“Ta…” Hoành Ngọc Độ nói: “Ta lo lắng Hoành gia xảy ra chuyện.”
Hoành gia chủ cười một tiếng, nói: “Không có chuyện gì lớn, chỉ là bị hỏa hoạn, những tán tu kia đã bị Chấp chính của Giải Trĩ Tông bắt hết, trong tộc cũng không có người bị thương, đừng lo lắng.”
Hoành Ngọc Độ lo sốt vó chạy một mạch về đây, nghe vậy rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Giải Trĩ Tông tăng ca suốt đêm, Thịnh Tiêu đứng dưới trời tuyết khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Địa mạch Thiên Diễn của Hoành gia không có vấn đề gì, càng không có người thiệt mạng, trong mắt người khác đã là vạn phần may mắn.
Nhưng Ngọc Đồi Sơn lại không xuất hiện ở Hoành gia, huống chi năm đó Hoành gia cũng tham gia vào chuyện giẫm đạp ‘Kham Thiên Diễn’, hắn hỉ nộ thất thường lòng dạ ác độc, sao có thể hô mưa gọi gió lớn như vậy mà lại chỉ thả một cây đuốc, thậm chí còn không lộ mặt?
Nếu cẩn thận nghĩ lại, Ngọc Đồi Sơn và Yến Tương Lan hồi nào tới giờ đều làm việc không theo lẽ thường, người bình thường suy đoán có lẽ hắn sẽ ra tay với Hoành gia, nhưng biết đâu hắn đã làm ngược lại.
Không biết Thịnh Tiêu nghĩ tới gì mà đồng tử chợt co lại.
Ngay vào lúc này, người của Giải Trĩ Tông hớt ha hớt hải chạy tới báo.
“Tông chủ! Ngọc Đồi Sơn…”
Mặt của vị Chấp chính kia cắt không còn giọt máu, hắn thở không ra hơi, nói.
“…Đến Thịnh gia!”
===Hết chương 95===