Tiên Y quay đầu lại, nghe thanh âm liền biết nàng vừa mới nãy không có nhìn lầm, chỉ là lúc này trước mặt đứng lại chỉ có một người.
“Tốt thật… Đã lâu không gặp.” Cô nương kia lau mặt một cái, run giọng nói: “Thật không ngờ tới lúc còn sinh thời còn có thể gặp lại ngươi, nhớ trước đây chúng ta là tỷ muội trong chính phòng.”
“Thì ra là Lộ Song, đúng là đã lâu không gặp.” Tiên Y cũng không phủi sạch quan hệ làm bộ như không quen biết nàng ta, nhưng cũng không thân thiện quá mức, dù gì thân phận hai người giờ đây đã khác biệt, cho dù nàng không để bụng cũng sẽ có người không nhìn được nàng tự hạ thân phận.
Lộ Song nức nở một chút, trong mắt là nước nói: “Ngươi khoẻ chứ……”
Tiên Y hào phóng gật đầu nói: “Rất là khỏe.”
Lộ Song liếc mắt nhìn quần áo trang sức trên người Tiên Y, áp xuống sự chua xót trong lòng, nàng ta còn có thể không tốt sao, ngay cả người đang làm nô tỳ trong phủ Công chúa như nàng cũng biết, Hàn Lâm viện có một vị Kim thứ cát sĩ mĩ mạo như tiên, cho dù cưới được một nô tỳ làm thê, cũng bảo vệ như trân bảo, trước đó còn vì nàng ta tổ chức một bữa đại tiệc, mời đồng liêu đến chúc mừng, ngay cả Tứ Vương phi và Tam Công chúa cũng tặng hạ lễ qua. Rõ ràng đều là nô tỳ chính phòng, rõ ràng là nàng ái mộ Tam thiếu gia trước, nhưng mọi chuyện tốt từ trước tới nay đều rơi trên người nữ nhân đê tiện này.
Tiên Y nhìn đáy mắt của ả ta đỏ hết lên, liền không muốn dây dưa nữa, vốn dĩ ở Kim phủ đã không tính là người tốt lành gì, sau này càng vì Kim Phong Hoa mà tự xé rách mặt, còn làm bộ cái gì mà tỷ muội tình thâm, lại nói vừa nãy nàng mới thấy Vân Song xong, bây giờ lại không thấy bóng dáng đâu, có thể thấy được hai người họ cũng không có ý định ôn chuyện đơn giản với nàng, hẳn là đang có âm mưu gì đó, bên cạnh nàng còn có Bích Tỉ nên không sợ âm mưu quỷ mị gì đó, nhưng nàng cũng không muốn để chuyện nhà mình cho người khác lấy làm đề tài nhiều chuyện.
“Đã không còn sớm nữa, đằng trước chắc sắp kết thúc yến tiệc, sau này… gặp lại.” Tiên Y xoay người, quay đầu đi trước, Bích Tỉ rất nhanh thủ hộ bên người nàng.
“Tiên… Tiên Tiên, ngươi đừng đi, Tiên Tiên, ngày xưa đều là do ta không phải với ngươi, ngươi có thể… có thể hay không…” Lộ Song nhất thời khó có thể mở miệng, cố cắn răng nói: “Có thể chuộc chúng ta ra ngoài hay không?”
“Chuyện trong nhà ta không làm chủ được, vả lại phủ Công chúa không phải nơi để cho tiểu dân ta có thể trêu chọc.” Ngữ khí Tiên Y bình bình nói: “Xin lỗi.”
Lộ Song thấy Tiên Y vẫn muốn đi, trong lòng mang hận lớn, cũng bất chấp, đi lên muốn lôi kéo Tiên Y lại. Bích Tỉ bên cạnh cũng không phải người chết, duỗi tay lập tức đẩy Lộ Song ra, không cho ả ta tới gần.
“Tiên Tiên! Tiên Tiên! Ngươi cũng không thể như vậy được.” Đôi mắt Lộ Song trợn to, hai má gầy hóp càng thêm khổ sở, thậm chí còn mang theo một tia điên cuồng, “Ngươi biết chúng ta ở này này thế nào, Tiên Tiên, ngươi có thể chuộc người khác từ phủ Tam Công chúa ra, vì cái gì lại không thể cứu chúng ta, vì sao lại không thể cứu chúng ta chứ, ngươi rõ ràng đã đoạt Tam thiếu gia đi rồi, ngươi đoạt được Tam thiếu gia rồi cơ mà!”
Tiên Y đi nhanh hai bước kéo khoảng cách với ả ta, chỉ quay đầu lại cười lạnh nói: “Ta mặc kệ các ngươi có chủ ý gì, nhưng đối với các ngươi, ta không hề thấy thẹn với lương tâm, cho dù là phu quân ta, từ trước tới nay cũng không phải là do ta cướp đi.”
Bích Tỉ đi theo sau nàng cũng nhìn chằm chằm Lộ Song, ánh mắt kia giống như đang nhìn một người chết.
Lộ Song tuy rằng có chút kích động, nhưng ả ta không ngốc, tiếp xúc với ánh mắt của Bích Tỉ lập tức hơi co rúm lại, chỉ có thể đưa mắt nhìn Tiên Y cùng Bích Tỉ hoà vào đám người, ả cũng không định đuổi theo, chỉ có thể quay đầu bỏ chạy.
Phía trên hành lang gấp khúc, hai thiếu nữ đặt một màn này trong mắt, nhưng không tiến lên.
“Vẫn nhẫn tâm như vậy.” Thiếu nữ tuổi hơi lớn nói mang theo sự phẫn nộ.
“Xem ra, vị Kim thứ cát sĩ kia không hẳn giống như trong lời đồn sủng thê tử như vậy, ngay cả một nô tỳ cũng không giúp được.” Thiếu nữ ít tuổi hơn có dung mạo tuyệt mĩ, khoé miệng lại nở nụ cười nói, thì ra lại là Mông Cơ vừa kinh diễm tứ phương kia.
Thiếu nữ hơi lớn tuổi cười nhạo nói: “Chỉ là sợ chuộc ra chúng ta, làm cho Kim Tam thiếu gia xa cách với nàng.”
Mộng Cơ lắc đầu, không tán đồng nói: “Vân Song, đây vốn không sai.”
“Mộng cô nương……” Vân Song nhíu mày nói.
Mộng Cơ nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: “Chân chính để ở trong lòng mới không nguyện ý chia sẻ với người khác.”
Vân Song cũng không đem lời Mộng Cơ nói để trong lòng, rốt cuộc trên đời này nam nhân tam thê tứ thiếp rất nhiều, ngay cả Kim Phong Hoa nàng cũng không cho rằng có thể kiên trì ở bên Tiên Y đến già.
“Nàng sao mà đặt Kim Tam thiếu gia trong lòng được, lúc trước là bị buộc lại, bây giờ phỏng chừng là bởi vì tiền đồ của Kim thiếu gia thôi.” Vân Song không chút nào che giấu chán ghét của mình đối với Tiên Y, “Vì có thể làm thiếp thất của Đại cô gia, ả không từ thủ đoạn, chẳng những hại ta, còn ở bên ngoài ép bức người trong lòng của Vũ Song cưới ả, quả thực là tâm địa rắn rết. Nếu không phải chúng ta ở trong phủ Công chúa bị người khác tra tấn, ta mới không đồng ý với Lộ Song tới cầu xin ả. Nhưng mà kết quả quả nhiên không khác dự kiến của ta, nhiều năm như vậy cho dù ả được sống một cuộc sống tốt, tâm vẫn cứng rắn như vậy, vẫn rất tàn nhẫn.”
“Tốt, chúng ta khó có khi gặp mặt, sao ngươi phải tự làm khổ tức giận vì người khác.” Mộng Cơ không nói tiếp, bởi vì quan hệ với Vân Song, nàng đã sớm chú ý tới sự tồn tại của Tiên Y, nhưng qua một đoạn thời gian, nàng cũng không nhìn thấy Tiên Y có đi nịnh bợ người khác lúc nào, càng đừng nói cái gì mà hư vinh dối trá, ngược lại giống như là một nữ tử sợ phiền phức, thành thành thật thật tự đặt mình ở nơi nên đứng, tuyệt không vượt một bước. Như thế, sợ là những lời trong miệng của Vân Song cũng không phải là thật, có khi còn có thù hận cá nhân, nhưng mà, chuyện này không có can hệ với nàng, lúc trước các nàng cũng chỉ là hợp tác thôi. Chỉ là Tiên Y thực làm cho nàng thất vọng, vốn tưởng là một nữ nhân bụng đầy tính kế, còn nghĩ có thể hợp tác được hay không, kết quả lại là phụ nhân nội trạch không có gì thú vị.
Mộng Cơ cúi đầu, nhìn chiếc váy được thêu thùa tinh mỹ, nàng không cam lòng, nàng cũng không muốn cả đời trở thành món đồ chơi trong tay người khác, nàng muốn một ngày sẽ làm người trong thiên hạ biết nàng không giống người thường, nàng thông minh, mưu kế của nàng tuyệt đối không kém hơn nam tử Phái quốc, nàng muốn đứng ở nơi tối cao kia, nhìn xuống những người đã từng miệt thị nàng, cười nhạo nàng, thậm chí từng thờ ơ lạnh nhạt với nàng.
Tác giả có lời muốn nói: Nếu Trịnh Dịch Hiên cùng Kim Phong Hoa xem như vương đối đầu với vương, như vậy Tiên Y cùng Mộng Cơ là gì?