Diệp Thành bị ép ra ngoài, không nói lời nào lập tức xoay người bỏ chạy.
“Muốn đi sao?”, Hoắc Tôn tức giận gầm thét, bước lên biển Thái Âm lập tức đuổi theo.
Cơ Tuyết Băng cũng lao nhanh như thần mang.
Những người phía sau cũng chạy theo như ong vỡ tổ, bọn họ muốn xem rốt cuộc kẻ nào dám cướp bảo bối ngay dưới mí mắt của Thái Âm Chân Thể và Huyền Linh Chi Thể.
Đùng đoàng! Ầm!
Tiếng nổ vang lên không dứt khiến cho hố thần khẽ rung lắc.
“Mẹ nó, lão tử không thể hiện thì ngươi lại tưởng là mèo bệnh!” cuối cùng Diệp Thành ở phía trước cũng nổi giận, hắn đột nhiên dừng bước.
Bên ngoài hố thần, nghe thấy tiếng nổ ầm ầm liên tục vang lên bên trong, các lão già trên trời không khỏi nhíu mày, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau.
“Tiếng động bên trong mạnh như vậy, chẳng lẽ có pháp bảo xuất thế?”
“Sắp tới giờ rồi sao vẫn chưa ra, vẫn đang cướp bảo bối sao?”
“Chắc đang trên đường rồi”.
“Hy vọng cháu trai của ta tìm được bảo bối tốt!”
Phụt!
Khi bọn họ còn đang thảo luận thì một bóng người đã bay ngược từ trong hố thần ra, nhĩn kỹ lại thì thấy đó là đệ tử bảng Phong Vân, hơn nữa còn nằm trong số ba mươi người đầu tiên.
Thấy vậy, các lão già kia đều giật mình.
Phụt! Phụt! Phụt!