“Ừm, đi thôi, thằng bé cũng buồn ngủ rồi kìa” Cố Thành Trung thản nhiên nói nhưng trong lòng vẫn thầm nghĩ đến một chuyện, lỡ như sau này ngoại hình của đứa bé kia không quá dễ coi thì phải làm sao? Chẳng lẽ anh phải giải thích rằng gen trội kết hợp với gen trội vẫn sẽ sinh ra đột biến xấu sao?
Thật đau đầu mà…
Nếu chỉ số thông minh không được cao thì còn có thể đổ trách nhiệm cho Hứa Trúc Linh, nhưng còn khuôn mặt…
Haiz, anh chỉ đành thở dài một hơi ở trong lòng, hy vọng mọi chuyện đều sẽ suôn sẻ.
Hứa Trúc Linh dưỡng bệnh ở trong bệnh viện vài tháng, trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người đến thăm cô, đứa bé cũng thường xuyên được bế đến đặt cạnh cô, chỉ lúc ăn cơm thì vú nuôi mới bế đi.
Chăm sóc đứa bé thật sự rất mệt mỏi, nhất là lúc nó quấy khóc lúc nữa đêm, cơ thể cả cô vẫn còn rất yếu buổi tối dứa bé sẽ không ở lại bên cạnh cô.
Cô chỉ mới biết Cố Thành Trung bị thương vào mấy ngày gần đây, bị thương ở ngang thắt lưng, bởi vì không xử lý kịp thời nên đã để lại một vết sẹo rất khó coi. Cô đã nằm ở trong bệnh viện hai tháng nhưng miệng vết thương của Cố Thành Trung chỉ mới kết vẩy không lâu, vết sẹo dài màu đỏ đậm giống như con một sâu róm đang nhe nanh múa vuốt vô cùng hung hăng kiêu ngạo. Cô vô tình nhìn thấy anh đang lén lút trốn một góc để thay băng gạc, trong giây phút đó nước mắt của cô đã tuôn xuống như mưa.
Bảo sao buổi tối Cố Thành Trung không chịu tắm cùng cô.
Bảo sao tối nào đi ngủ đều mặc quần áo rất kín đáo.
Bảo sao không cho phép tay của cô sờ mó lung tung.
Bảo sao mỗi tối đều nằm ở một bên.
Làm sao cô có thể ngốc như vậy chứ, sau khi tỉnh lại bao lâu nay cũng không hỏi xem Cố Thành Trung có bị gì không.
Cô ở ngoài cửa khóc nức nở, không cẩn thận phát ra tiếng nên mới bị anh phát hiện.
Cố Thành Trung biết chuyện đã không thể giấu được nữa chỉ đành nói rõ từng cái một.
Trong nháy mắt, cô cảm thấy khó chịu muốn chết.
Mặc dù con cái quan trọng, nhưng cô cũng không thể sống với nó cả đời được.
Nếu Cố Thành Trung gặp chuyện gì không may, thế thì cô cũng sẽ không sống nổi.