Vì thế hai bên nghi ngờ lẫn nhau, máu nóng bốc lên, bọn họ đã đại chiến không chỉ một trận.
Vút!
Diệp Thành lại sử dụng roi Đả Thần Tiên để đánh người.
Ngay lập tức, túi đựng đồ và bảo bối trên người kẻ đó đều bị lấy đi.
Mà lúc này, thời gian của cấm thuật Nhất Khí Hoá Tam Thanh cũng đã hết, nó đã trở về cơ thể Diệp Thành.
“Cũng hòm hòm rồi”, Diệp Thành lấy một chữ vàng từ trong túi đựng đồ đi, sau đó nhìn lên bầu trời của hố thần.
“Ta có thể cảm nhận được không đến một khắc nữa, hố thần sẽ sụp đổ”.
“Không cướp kim tự nữa à?”, Tiểu Linh Oa vừa nhét túi đựng đồ vào túi quần, vừa nhìn Diệp Thành.
“Còn cướp cái gì nữa, ngoài Hoắc Tôn và Cơ Tuyết Băng, những người khác hầu như đã bị chúng ta cướp hết rồi còn gì!”
Trong lúc nói chuyện, Diệp Thành đã tới cửa hố thần, muốn đi ra ngoài chỉ một bước là ra hỏi nơi này.
Nhưng khi hai người chuẩn bị đi, nơi sâu trong hố thần vọng lại tiếng nổ, một ngọn núi khổng lồ sụp xuống.
Hửm?
Diệp Thành không khỏi quay đầu lại.
Từ góc nhìn rất gần, Diệp Thành nhìn thấy kim quang óng ánh ở nơi sâu kia, vân khí vàng kim dâng trào, quan trọng nhất là hắn nhìn thấy từng chữ vàng màu vàng sáng chói bay lên, số lượng còn cực kỳ nhiều.