Từ bỏ cách bẻ cua tốc độ cao mà chọn cách cua chậm hơn, thế là sao?
Chúc Minh cau mày, anh ta không nghĩ Giang Nghĩa là kiểu người hồ đồ đâu, Giang Nghĩa làm như thế nhất định phải có đạo lý gì đó, nhưng rốt cuộc là đạo lý gì?
Đột nhiên, Chúc Minh phản ứng lại, khúc cua này chẳng phải là….
“Sau một đoạn nữa chính là vị trí Dương Tuấn Thiên xảy ra tai nạn! Nếu cứ cua nhanh như thế thì sẽ đâm vào chiếc xe đã thành phế liệu của Dương Tuấn Thiên!!!!”
Lời này khiến mọi người bừng tỉnh.
Lúc này đây, mọi người mới nhớ ra chuyện này.
Sự tình hệt như Chúc Minh đã dự liệu, màn hình lớn chuyển góc, mọi người chỉ nhìn thấy Phong Điểu vẫn dùng cua phiêu di tốc độ cao để băng qua.
Nhưng thứ chắn ngang trước mặt anh ta lại là chiếc xe phế liệu của Dương Tuấn Thiên!
“Không ổn rồi.”
Thấy mình sắp đâm vào chỗ đó, Phong Điểu phản ứng thần tốc, anh ta dùng chân đạp phanh rồi bẻ lái thật mạnh.
Lúc này, chiếc ferrari phía sau lại rất nhẹ nhàng lướt qua.
Giang Nghĩa không hề chọn cách cua tốc độ cao mà lại bẻ cua hệt như sách giáo khoa, chọn tuyến đường bẻ cua chuẩn nhất, hoàn toàn tránh khỏi chiếc xe của Dương Tuấn Thiên.
Khi Phong Điểu phanh gấp, Giang Nghĩa đã sớm gạt cần tăng lên vận tốc nhanh nhất rồi phi như bay vượt lên chiếc Lamborghini bên cạnh.
Đây chính là sự việc ngoài ý muốn!
Đây chính là sự khác nhau giữa thi đấu và luyện tập!
Khi luyện tập, sẽ không bao giờ có một chiếc xe nát chắn giữa đường đua, nhưng trong cuộc đua hôm nay lại xuất hiện tình huống như thế.
Kỹ thuật của Giang Nghĩa có thể không thắng nổi Phong Điểu nhưng anh có thể lợi dụng bất kỳ cách thức nào để chiến thắng đối thủ. Đây chính là sự khác nhau giữa một tay đua thực chiến và một tay đua được huấn luyện.