– Ngươi muốn giết hắn, phải bước qua xác ta trước! Tuyết Lỵ không chịu yếu thế, tỏ thái độ kiên quyết.
Dương Khai mỉm cười nhìn hai vị Ma tướng cãi vã, cả Lệ Dung và Hàn Phi theo sau đó cũng phải lắc đầu.
Còn chưa đánh mà hai vị Ma tướng đã nội chiến rồi, thật là khôi hài.
Tuyết Lỵ và Mông Qua đối mắt nhìn nhau, không ai nhường ai, đấu mắt nhau mà chẳng biết thương thảo kiểu gì, lửa nộ đột nhiên dịu xuống.
Mông Qua gật đầu:
– Chuyện tên này đợi lát nữa nói sau, giải quyết hai ả này trước.
– Ta cũng có ý đó. Tuyết Lỵ khẽ gật, hướng ánh mắt qua Lệ Dung và Hàn Phi.
Hai vị thống lĩnh tộc Cổ Ma liền nhướn mày đứng dậy, không chút sợ sệt.
– Đi đi, không cần phải nương tay. Dương Khai thản nhiên căn dặn.
Lệ Dung và Hàn Phi cùng gật đầu.
Mông Qua cười lớn: – Tiểu tử ngươi khẩu khí lớn lắm, ngươi hơi coi thường Ma tướng bọn ta thì phải? Ngươi tưởng hai ả nữ nhân này có thể thắng được bọn ta chắc?
– Lần trước quá vội vã, chưa thể lĩnh giáo được cao chiêu của ngươi, lần này chúng ta hãy tỷ thí một trận ra trò. Tuyết Lỵ cũng u ám nhìn Lệ Dung, tìm thẳng đến bà.
– Được! Lệ Dung khẽ gật đầu, chợt cơ thể xuất hiện một chuỗi tàn ảnh, đến khi ngưng lại thì đã đứng ngay cạnh Tuyết Lỵ, khẽ đánh một chưởng vào lồng ngực ả.
Tuyết Lỵ biến sắc, huyết quang quanh người bừng sáng, một mùi máu tanh nồng nặc bùng tản ra từ ả.
Gương mặt Lệ Dung nhanh chóng xuất hiện các Ma vân chằng chịt, lòng bàn tay giữ một khí thế mạnh như chẻ trẻ, trực tiếp phá giải lớp phòng ngự của huyết khí, ấn vào người Tuyết Lỵ.
Giữa tiếng kêu thất thanh, Tuyết Lỵ né khỏi chỗ hiểm, nhảy ra khoảng cách cả trăm trượng.
Lệ Dung không hề truy kích, chỉ im lặng đứng một chỗ, điềm nhiên nhìn ả.
– Tu vi của ngươi… Thần sắc Tuyết Lỵ biến ảo, như không thể tin nổi vào mắt mình, ảquát ầm lên.
Lần trước Lệ Dung thi triển Ma Thần Biến, dùng toàn lực ứng phó mới có thể đánh ngang với Tuyết Lỵ, thế nhưng lần này, bà vừa động thủ, Tuyết Lỵ đã cảm giác được một áp lực cực lớn.
Áp lực này hệt như áp lực mà Ma tôn đại nhân mang lại cho ả.
Điều này khiến ả hơi ngỡ ngàng.
Ả bỗng thấy ảo giác như lần này, nếu ả đánh với đối phương, chắc chắn sẽ phải chết.
Vừa có suy nghĩ đó thôi, Tuyết Lỵ liền rùng mình, hét lên: – Không lẽ ngươi đã đột phá đến Nhập Thánh tam tầng cảnh?
Lệ Dung gật đầu: – Phải!
Huyết sắc trên mặt Tuyết Lỵ bỗng chốc giảm đi hẳn, trở nên tái nhợt.
Thân là Ma tướng, ả biết rõ sức mạnh và sự quỷ quái của nhánh tộc từng hầu hạ Đại Ma Thần, họ có được Ma Thần Biến do đích thân Đại Ma Thần truyền thụ, bất cứ tộc nhân nào cũng có thể chiến đấu vượt cấp.
Ở Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, Lệ Dung đã có thể đánh ngang tay với ả, nay đã đến tam tầng cảnh, ả căn bản không có hy vọng thắng.
Vội vàng quay lại nhìn sang Mông Qua, Tuyết Lỵ hít một hơi lạnh ngắt, cơ hồ không dám tin vào những gì mình vừa thấy.
Cùng lúc khi ả và Lệ Dung động thủ, nữ nhân còn lại đã đánh với Mông Qua rồi, ý cảnh lạnh thấu xương càn quét một phạm vi mấy chục dặm, khiến nơi đó trở thành một thế giới băng phong, bầu trời đầy những bông tuyết rơi lả tả, nhuộm mặt đất thành một màu trắng xóa.
Cái rét này, kể cả hai vị Ma tướng cũng không thể không dốc toàn lực vận thánh nguyên mà chống cự.
Ban nãy thái độ còn rất hống hách thì lúc này, Mông Qua lại bị nữ tử khí chất băng lãnh đó làm cho luống cuống tay chân, sát khí toát ra từ nội thể của y đều bị đông cứng, động tay chiến đấu vướng víu vô cùng, vẻ mặt hằn nét căm tức.
Nữ tử này dù cho công lực không bằng Mông Qua, thì cũng không kém bao nhiêu.
Mông Qua muốn bắt được hay lấy mạng nàng, căn bản là chuyện bất khả thi.
Tuyết Lỵ rùng mình, lập tức ý thức được chuyện này khó nhằn, ả và Mông Qua đã đánh giá thấp sức chiến đấu của đối phương, dẫn đến mất đi quyền chủ động khi giao chiến.
Đối phương đã dám đến đây, rõ ràng phải có chút bản lĩnh.
– Tuyết Lỵ, có vẻ như chúng ta phải đi thôi. Mông Qua cũng ý thức được điều này, bực bội nhìn Hàn Phi, nghiến răng nói.
– Đi! Tuyết Lỵ quyết đoán quát lên, hóa thành huyết quang rồi bỏ chạy.
Mông Qua cũng khẽ lay mình, quấn thành một đám mây đen rồi bám theo sát sau Tuyết Lỵ như một u hồn, sát khí ngập trời.
Hai vị Ma tướng thùng rỗng kêu to, la lối một hồi, nhưng mới động thủ chưa đầy mười hơi thở, đã nhốn nháo rút lui.
– Không cần đuổi theo. Dương Khai hô một tiếng. Lệ Dung và Hàn Phi nghe vậy đều dừng lại, thu hồi Ma Thần Biến, hồi phục diện mạo vốn có.
Đối phương là hai cao thủ Nhập Thánh tam tầng cảnh, nếu đã muốn chạy trốn thì Lệ Dung và Ho cũng không cách nào ngăn được.
Trở lại bên cạnh Dương Khai, nghiêm mặt nhìn về phía hai Ma tướng biến mất.
– Phía đó hình như là một nơi có tên là Đại Diễn Quốc. Dương Khai nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ.
Thế giới này, hắn quen thuộc với Đại Hán, Thiên Lang Quốc phụ cận hắn cũng từng tới một lần, còn Đại Diễn Quốc đó thì hắn không biết gì cả.
– Chúa thượng, nơi này xuất hiện hai Ma tướng, có khi nào là từ… Lệ Dung lo lắng nói.
– Không phải từ phía Lăng Tiêu Các, thế giới này hẳn vẫn còn thông đạo hư không khác dẫn đến Thông Huyền đại lục, hơn nữa nơi dẫn đến lại là Ma cương… Với thủ đoạn của Ma tộc nhân, e là nơi đó sinh linh đã đồ thán rồi.
– Chúng ta phải làm sao đây?
– Mặc kệ đi. Lần này chúng tới, có lẽ chủ ý là đi Trung Đô, nhưng không ngờ nửa đường lại đụng độ chúng ta. Ăn một vố đau rồi, ta nghĩ chúng sẽ không tới Trung Đô nữa đâu. Dương Khai hít một hơi. – Quay lại thôi, thiên hạ rộng lớn, hai cũng có mệnh của riêng mình, ta chỉ có thể để mắt đến các thân nhân, bằng hữu của mình thôi, nhanh chóng đưa họ đến Cửu Thiên Thánh Địa mới là chính sự.
– Chúa thượng nói phải. Lệ Dung khẽ gật đầu đồng ý.
Một lát sau, ba người lại trở về đoàn người, Dương tứ gia hỏi han vài câu, Dương Khai chỉ trả lời qua loa lấy lệ.
Trải qua một tháng lặn lội đường xa, cả nghìn người cuối cùng cũng đến Lăng Tiêu Các, tụ hội một nơi với người của ba tông môn quanh đó.