Tiết Tĩnh Xu mỉm cười nhìn hắn: “Còn có thể nói không với bệ hạ à?”
Hoàng Đế cởi áo khoác xuống, treo lên trên bình phong, quay đầu lại mạnh mẽ một tay ôm lấy Tiết Tĩnh Xu.
“A…!” Tiết Tĩnh Xu vội vàng ôm cổ hắn, sẵn giọng: “Bệ hạ kiềm chế chút, hiện tại ta không phải là tiểu cô nương có thân hình như trước, tránh cho thắt lưng của chàng.”
Trước đây người nàng hơi gầy, lúc mang thai mới béo lên một chút, sau khi sinh xong hơn hai tháng, thân thể còn chưa khôi phục hoàn toàn, nhìn có chút đẫy đà, nàng lại trắng cho nên toàn thân da thịt nhìn như mỡ đông non mịn.
Hoàng Đế cúi đầu hôn nàng một cái: “Thắt lưng ta có đau hay không thì Mạn Mạn tới thử là biết.”
Hắn đặt Tiết Tĩnh Xu lên giường, nhịn không được vuốt ve thịt mềm trên người nàng, nói: “Cảm giác chạm vào Mạn Mạn so với Hoàng nhi còn tốt hơn nhiều.”
Tay Tiết Tĩnh Xu cởi bỏ áo trong cho hắn, nghe thấy vậy, liền chau mày nói: “Chạm vào Hoàng nhi thì làm sao bệ hạ biết? Chứ không phải là hôm nay đã bóp qua?”
Hoàng Đế hơi chậm lại, ý đồ che giấu sự thật: “Chẳng qua là ta thuận miệng nói một chút, Mạn Mạn không cần coi là thật.”
Tiết Tĩnh Xu hừ cười, nếu như nàng không biết Hoàng Đế thì còn thật cho rằng hắn chỉ là tùy tiện nói một chút, nhưng đến tận hôm nay trên đời này, đại khái không có ai có thể so với nàng hiểu rõ tính tình của Hoàng Đế là như thế nào.
Nàng chậm rãi đẩy Hoàng Đế ra, xoay người lên.
Hoàng Đế bị nàng đẩy tới một bên, trong lòng có chút không ổn.
Tiết Tĩnh Xu liếc hắn một cái, đứng dậy khoác áo đi ra ngoài, đi vào thiên điện ôm nhi tử ra tra xét một lần, lại hỏi bà vú, biết được nhi tử không có chuyện gì, mới không nhanh không chậm trở về.
Hoàng Đế đàng hoàng ngồi ở bên giường nhìn nàng.
Tiết Tĩnh Xu nói: “Không bằng bệ hạ nói thẳng đi, đến cùng là đã làm gì Hoàng nhi rồi, nếu nói thì còn có thể được khoan dung.”
Hoàng Đế hàm hồ nói: “Có bẹo bẹo mấy cái.”
“Còn gì nữa?”
“… Cắn một cái.”
Tiết Tĩnh Xu chậm rãi cười rộ lên, vốn dĩ mặt mày lạnh lùng lại thêm vài phần mị hoặc.
Hoàng Đế nhìn nàng, không tự giác vươn tay.
Tiết Tĩnh Xu cũng không ngăn cản, bị Hoàng Đế kéo ngã vào trong lòng hắn, chờ Hoàng Đế cúi đầu hôn nàng, nàng mới dùng một đầu ngón tay ngăn lại.
“Bệ hạ đừng nóng lòng, chúng ta còn có một khoản sổ sách chưa tính.”
Hoàng Đế lại lo sợ, đầu óc thanh tỉnh vài phần: “… Mạn Mạn nói.”
Tiết Tĩnh Xu buồn bã nói: “Hoàng nhi đáng thương sẽ không nói chuyện, bị phụ hoàng hắn bắt nạt, cũng không biết tìm ta cáo trạng, chỉ là ta làm mẹ, để ở trong mắt, đau ở trong lòng, không thể không lấy lại công đạo cho Hoàng nhi.”
“Mạn Mạn muốn thế nào thì ta cũng không có ý kiến.” Hoàng Đế biết rõ tránh không khỏi, thái độ nhận sai rất thành khẩn.
“Cũng không có gì, chẳng qua gậy ông đập lưng ông, bệ hạ nói đã cắn bóp Hoàng nhi ở đâu, ta thay Hoàng nhi làm lại như vậy, thế nào?” Khóe mắt nàng nhìn Hoàng Đế.
Hoàng Đế cổ họng động động: “Cần phải như thế.”
“Vậy thì mời bệ hạ nằm xuống đi.”
Hoàng Đế nghe lời nằm xuống, con mắt chăm chú nhìn Tiết Tĩnh Xu.
Tiết Tĩnh Xu sải bước lên giường, ngồi ở bên cạnh hắn, trên dưới quan sát Hoàng Đế một lần.
Thân thể Hoàng Đế không tự giác căng thẳng.
Tiết Tĩnh Xu cười khẽ: “Bệ hạ nói một chút, cắn chỗ nào của con?”
Hoàng Đế đưa bàn tay ra, thanh âm khàn khàn: “Tay.”
Tiết Tĩnh Xu liền cầm lấy bàn tay hắn, bàn tay Hoàng Đế to rộng lại thịt dày, lớn hơn so với nàng nhiều, nàng cần dùng hai cánh tay nâng lên.
Nàng mở tay Hoàng Đế ra, đưa ngón tay ra miết theo đường chỉ tay trong lòng bàn tay.
Hoàng Đế động động, Tiết Tĩnh Xu liếc mắt nhìn hắn.
“Ngứa.” Hoàng Đế nói.
Tiết Tĩnh Xu nhếch miệng: “Bệ hạ phạm quy nha, bây giờ chàng là hoàng nhi, Hoàng nhi sao có thể nói được? Chính là muốn há mồm, cũng chỉ có thể khóc. Cho nên, nếu như bệ hạ không muốn khóc, ngứa như vậy cũng xin chàng chịu đựng.”
Hoàng Đế đương nhiên sẽ không khóc, hắn sẽ chỉ làm người khác khóc.
Nghe vậy, quả nhiên hắn ngậm miệng không nói, nhưng đôi mắt lại không biến sắc nhìn về phía ngực của Tiết Tĩnh Xu, nếu đã coi hắn là Hoàng nhi, vậy chỗ Hoàng nhi được hưởng, có phải hắn cũng có thể được hưởng hay không?
Trước mắt, cứ dụ dỗ cho Mạn Mạn cao hứng chút nữa mới mưu đồ tốt được.
Hoàng Đế im hơi lặng tiếng mà đem tính toán như tiếng sét đánh vang rầm lên trong đầu.