“Tôi vừa mới gọi rồi.” Tần Tu cười nhàn nhạt. “Ba mẹ cậu có vui không?”
Thẩm Triệt nhìn thấy nụ cười kia có chút cô đơn, bỗng nhiên cũng không sao còn cảm giác vui vẻ gì nữa. Nhắc đến mới để ý, rất ít khi Thẩm Triệt thấy Tần Tu cùng người trong nhà liên lạc với nhau. Nhưng xem cái cách Tần Tu chuyển đề tài sang chuyện khác như vậy, cậu cũng không muốn một buổi tối đáng chúc mừng như thế này lại nhắc tới chuyện khiến cho người ta không vui.
Chỉ lát sau Nữu Nữu cũng gọi điện thoại tới chúc mừng. Giọng nói từ đầu kia điện thoại vô cùng kích động: “Bạn đại học của tôi đều khen Lãnh Liệt siêu đẹp trai! Thẩm Triệt, Hoàng Chân của cậu cũng siêu dễ thương nha!”
Mặc kệ đi, dễ thương thì dễ thương vậy. Thẩm Triệt cười nghĩ. Ai biểu cái gì mà đẹp trai oai phong đều bị Tần Tu chiếm đi hết rồi. Thẩm Triệt cúp điện thoại quay đầu kể lại mấy lời khen ngợi cho Tần Tu nghe. Tần Tu cũng không bày ra biểu tình đặc biệt vui vẻ, chỉ hỏi: “Cậu cảm thấy sao?”
Thẩm Triệt cao hứng ngồi xuống bên cạnh anh ta: “Còn phải nói sao, anh chính là Lãnh gia trong cảm nhận của tôi!” Tuy rằng tôi cũng rất muốn nhìn anh mặc đồ nữ nhưng cái này cũng không ảnh hưởng tới cảm nhận của tôi về Lãnh gia do anh đóng nha!
Tần Tu nhìn Thẩm Triệt cười cười, đôi mắt với đường kẻ mắt tự nhiên hơi cong lên trông thực đẹp. Thẩm Triệt gãi gãi hai má. Vừa rồi trên TV còn thực uy vũ khí phách, bây giờ đã biến ngay trở lại thành hoa khôi trường rồi. Đại ca à, như vậy tôi sẽ rối trí mất…
“Tôi thì sao? Anh cảm thấy tôi diễn thế nào?”
Thực ra Thẩm Triệt vô cùng để ý cảm nhận của Tần Tu đối với diễn xuất của mình. Cho dù người khác nói thế nào, suy cho cùng vẫn chỉ là người ngoài. Còn nếu đạo diễn cũng nói cậu biểu hiện không tồi, cũng có thể chỉ là nói khách sáo. Không có ai có quyền lên tiếng hơn Tần Tu, người vẫn luôn luôn ở bên cạnh cậu xem cậu diễn.
Tần Tu uống một ngụm coca, tay vắt lên trên đầu gối, khom người chăm chú xem phần giới thiệu tập sau trên TV, chớp mắt nói: “Thẩm Triệt, cậu diễn Hoàng Chân vô cùng tốt.”
Còn tưởng Tần Tu chắc chắn sẽ nói lời cay độc, thế nào cũng sẽ keo kiệt không chịu khích lệ mình, kết quả là còn dung mấy từ “vô cùng tốt” mà khen ngợi cậu. Lời khen do chính miệng Tần Tu nói rai, cảm giác lại càng đặc biệt. Thẩm Triệt còn chưa kịp mừng thầm thì lại nghe Tần Tu tiếp tục nói:
“Nhưng tôi xem cậu diễn cho tới bây giờ, đều là diễn xuất bằng diện mạo vốn có. Trước đó cũng không thấy cậu diễn nhiều, cho nên không có cách nào đánh giá cách diễn xuất của cậu.”
Thẩm Triệt ngẩn người. Thật hiếm khi nhìn thấy Tần Tu lại nghiêm túc như vậy.. Thẩm Triệt cũng quay sang nhìn TV. Trong phần giới thiệu tập sau có đoạn cậu cùng Lãnh Liệt diễn mặt đối mặt. Chính xác cũng không thể tính là mặt đối mặt, bởi vì một đoạn kia cậu nằm ở giường dưới nói chuyện với Lãnh Liệt ở giường trên, nỗ lực mở ra khúc mắc trong lòng Lãnh Liệt, nhưng nói chuyện mãi, cuối cùng chỉ đổi lấy một cái xoay người giả bộ ngủ của Lãnh Liệt, bỏ mặc lại Hoàng Chân nói một mình.
Trong lúc diễn cảnh này, Thẩm Triệt chỉ có thể nghe thấy giọng Tần Tu nói chuyện ở phía trên nên không thể thực sự tính là diễn mặt đối mặt.
“Nếu đoạn phim này cậu diễn Lãnh Liệt, cậu sẽ diễn thế nào?” Tần Tu quay đầu nhìn về phía Thẩm Triệt, “Cậu có còn nhớ lời thoại của Lãnh Liệt không?”
Đương nhiên nhớ rồi, đoạn này cơ bản chỉ là Hoàng Chân độc thoại, lời thoại của Lãnh Liệt không có mấy, ngoại trừ lâu lâu “Ừm” một lần, hoặc là hỏi một câu “Vì sao”. Ngay cả trên kịch bản cũng không có gì, ngoại trừ động tác trở mình cuối cùng. Đạo diễn lúc hướng dẫn diễn xuất cũng chỉ là nhấn mạnh là phải thể hiện ra được nội tâm đang rối rắm của Lãnh Liệt. Còn lại đều phải do chính diễn viên ngộ ra.
“Để tôi thử xem sao.” Thẩm Triệt bỗng nhiên nói.
“Được.” Tần Tu đặt lon coca trên bàn trà. “Cậu nằm xuống đi, tôi với cậu đối đáp lời thoại.”
Thẩm Triệt ngồi xếp bằng ngồi trên sô pha, đang định nằm xuống, thì thấy Tần Tu chỉ nhích người sang một đầu sô pha: “Ơ, anh ngồi như vậy tôi nằm sao được a.” Nếu nằm xuống thật thì hai người sẽ chen nhau vào một chỗ…
Tần Tu liếc cậu một cái: “Tôi đi chỗ khác làm sao thấy được cậu diễn thế nào? Đầu cậu gối trên đùi tôi là được rồi.”
Mặt Thẩm Triệt có chút nóng lên, nhìn đùi Tần Tu. Thiệt tình, nằm thế thì ngại quá đi mất. Tư thế này cũng quá giống đôi tình nhân cơ . . . . . . Nếu anh muốn nằm trên đùi tôi thì ngược lại tôi sẽ rất vui a. . . . . . Chứ thế này thì thật xấu mặt.
Tần Tu liếc Thẩm Triệt: “Cậu nằm hay không nằm?”
Mặc kệ đi, nằm thì nằm, dù sao mình cũng chẳng mất mát gì. Thẩm Triệt kiên quyết nằm xuống, vừa ngả người xuống một cái liền thấy Tần Tu nhìn xuống mặt mình. Ở góc độ mờ ám này, cộng thêm xúc cảm khi sau gáy tiếp xúc đùi của đối phương, thiệt tình khiến người ta không sao bình tĩnh được.
Tần Tu cúi đầu nhìn Thẩm Triệt một lát, lấy ra cái gì đó từ trong túi đặt lên bàn trà, sau đó mới nói: “Bắt đầu đi.”
Thẩm Triệt nhắm mắt lại, điều chỉnh tư thế một chút, hai tay đan lại đặt trên bụng, ra vẻ đã sẵn sàng.
Tần Tu dỏ khóc dở cười ngắm nhìn cậu thanh niên tóc xoăn đang gối trên đùi mình. Bộ dạng thoải mái này, cậu đang chuẩn bị để tôi gội đầu cho cậu đấy à?
Thẩm Triệt nghe thấy giọng Tần Tu từ phía trên:
“Ê, Lãnh Liệt. Cậu đang ngủ đấy à?”
Thẩm Triệt cố hết sức nhập tâm tìm kiếm cảm giác lãnh đạm thâm trầm của Lãnh Liệt. Mắt nhắm lại nhàn nhạt “ừm” một tiếng.
“Đang ngủ mà còn “ừm” được sao? Được! coi như cậu đang nói mớ vậy. Nói mớ tiên sinh, có muốn cùng tôi tán dóc không?”
Tần Tu đọc đến đây bèn dừng một chút. Dựa theo kịch bản thì Hoàng Chân sẽ chờ phản ứng của Lãnh Liệt một lát, sao đó mới bắt đầu tự độc thoại. Nhưng Thẩm Triệt bỗng nhiên có chút bị khớp. Lúc này Lãnh Liệt không có lời thoại gì, tuy rằng là năm sáu giây ngắn ngủi, nhưng cậu phát hiện chính mình không biết nên dùng động tác hoặc biểu cảm gì để bổ khuyết năm sáu giây này. Nếu đổi là Hoàng Chân tâm trạng không tốt, cậu có thể làm vẻ mặt phiền lòng mà nhíu mày, hoặc là dùng cái gối che mặt không muốn nghe, nhưng mà đây là Lãnh Liệt, cậu hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.
Khoảng trống năm sáu giây trôi qua rất nhanh. Tần Tu cầm kịch bản, Hoàng Chân bắt đầu nói về những chuyện mới mẻ của mình ngày đầu tiên gia nhập đội bóng, toàn những chuyện vụn vặt như đội trưởng giới thiệu người mới, hô khẩu hiệu, đến cả đội cùng tập luyện, đến khi luyện tập xong còn ngoan ngoãn ngồi lại lau trái banh bóng rổ. . . . . . Kể lại một tràng cho Lãnh Liệt nghe, cho dù là khi oán giận thì trong giọng nói vẫn tràn ngập hưng phấn.
Thẩm Triệt lại hoàn toàn choáng váng, nói xong một đoạn dài như vậy mà Lãnh Liệt vẫn không có phản ứng gì. Tuy rằng đoạn phim sau khi làm hậu kỳ có lẽ đều là quay Hoàng Chân, nhưng mà khoảng trống trong diễn xuất và cảm xúc lúc này cũng không phải là năm sáu giây mà là vài phút. Điều này là không được phép.
Mãi cho đến khi Hoàng Chân nhắc tới đoạn: “Đáng tiếc không được gặp đội trưởng. Nghe nói phải cuối tuần sau sau nữa mới có thể về đội”. Thẩm Triệt dựa theo gợi ý trong kịch bản, mở mắt ra, tưởng tượng ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lãnh Liệt nhìn lên trần nhà, có chút nghi hoặc hỏi: “Vì sao?”
Hoàng Chân tỏ vẻ không biết, rồi sau đó lại bắt đầu thao thao bất tuyệt mà nói về mấy đàn anh chủ lực của đội. Cuối cùng còn chốt một câu: “Tớ thấy mấy người kia còn thua xa cậu. Thật đó! Nếu cậu muốn gia nhập đội bóng rổ, muốn vị trí nào thì chắc chắn sẽ do cậu tùy ý chọn lựa.”
Đến đây, Lãnh Liệt xoay người không để ý đến Hoàng Chân nữa. Thẩm Triệt trở mình, mặt vùi ở bên hông Tần Tu. Một lát sau mới lật người lại, hai mắt cậu chán nản nhìn chằm chằm trần nhà trong phòng khách của chung cư.
“Tôi diễn rất tệ, đúng không?”
Tần Tu không trả lời. Thẩm Triệt chỉ cảm thấy cằm bị nâng lên, ánh sáng phản chiếu từ đèn treo trên trần nhà xuống bị gương mặt tuấn mỹ ngăn trở. Một cái hôn rơi nhẹ lên khóe môi.
Thẩm Triệt đờ người ra, mắt nhìn Tần Tu ngồi thẳng dậy, cúi đầu nói với cậu: “Không tệ lắm, nhưng mà không được đặc sắc giống như khi cậu diễn Hoàng Chân.”
Giọng nói Tần Tu vẫn trầm thấp từ tính như trước, chỉ là vào lúc này đây,Thẩm Triệt nghe vào tai lại thấy ôn nhu âu yếm đến mức khiến cho người ta tê dại. Thẩm Triệt đờ đẫn nửa ngày mới gắng gượng ngồi dậy, một dòng máu nóng như xông thẳng lên não.
Tần Tu đưa tay với chiếc di động HTC trên bàn trà lại: “Tôi lấy di động của cậu giúp cậu thu lại rồi. Tự mình vừa xem vừa cân nhắc đi.”
Cho đến tận khi Tần Tu xoay người đi lên lầu hai, Thẩm Triệt mới lấy lại tinh thần, anh vậy mà… lên lầu ngủ sao? Sao có thể bình tĩnh như vậy chứ?
Bắt đầu từ khi nào, giữa hai người hôn môi đã biến thành chuyện đương nhiên…
Thẩm Triệt ngồi xếp bằng trên sô pha, lấy di động qua, cau mày ấn replay.