Thời Ôn không ngờ anh sẽ thừa nhận mình hết bệnh rồi.
Sau khi về nước, cô thường cảm giác được, anh vẫn luôn ở trong trạng thái giãy giụa.
Anh thời thời khắc khắc nhớ kỹ mình từng là bệnh nhân tâm thần, thời thời khắc khắc nhớ kỹ chính mình đã từng mất khống chế mà nổi điên, anh không dám làm bất cứ chuyện gì, sợ mình không tốt, sợ làm ra chuyện sai lầm.
Vì sao đột nhiên lại thừa nhận.
Anh hết bệnh rồi…… Bệnh của anh đã tốt lên……
Anh cũng đã trở về……
Đáng lẽ anh nên trở về sớm hơn, trở lại bên em sớm một chút.
Máu của Thời Ôn chậm rãi chảy xuôi, lúc này mới hiểu tại sao anh lại đột nhiên ôm chăn đến đây, ký ức mở ra, ẩm ướt tưới từ đầu đến chân.
“Anh đã biết?”
Cũng đúng, từ trước đến nay anh đều không ngốc, làm sao lại không nhìn ra.
Ngữ khí của cô quá mức bình tĩnh, làm hô hấp của anh phát đau.
Cô nhìn anh nhíu chặt mày, cười khẽ, “Bởi vì nghĩ đến đoạn thời gian kia không ở bên em, cho nên lại bắt đầu tự trách phải không?”
Anh cắn chặt răng, quai hàm nhức nhối, huyệt Thái Dương cũng đau, anh hoàn toàn dán trên người cô, đem đầu vùi ở cổ cô.
“Chuyện lúc ấy, xảy ra quá bất ngờ…… Đúng là rất đau lòng.” Cô nghĩ, anh hẳn là hy vọng cô có thể nói ra những cảm thụ của năm đó, như vậy sẽ làm anh dễ chịu hơn.
Đúng là vô cùng bất ngờ, một ngày sau kì thi đại học.
Nhưng cũng không phải không đoán được, cô vẫn luôn nhớ kỹ cái gọi là “Hiệu ứng bươm bướm.”
Đời trước, sự kiện nổ trường đã xảy ra, Thời Noãn chết, cha mẹ lái xe xảy ra tai nạn.
Một đời này, sự kiện nổ trường học không phát sinh, Thời Noãn không chết, cha mẹ vẫn đi xe, mà cô lại không ở trên xe.
Thời Ôn lý giải chuyện này, bởi vì đời trước Thời Noãn chết, mà cô cũng chết trong tai nạn xe, cha mẹ mới không có việc gì. Đời này Thời Noãn không chết, mà cô cũng không chết trên xe, cho nên cha mẹ……
Bọn họ sẽ sống thật tốt ở đời trước.
Sau đó Thời Ôn nghĩ tới hai người bọn bọ khổ sở mà sống dựa vào nhau, bởi vì cô và chị đều không còn nữa……
Xe đi đến đoạn đường ấy gặp tai nạn tử vong. Sau khi Thời Noãn biết được sự thật liền phát điên, Thời Ôn trước nay chưa từng thấy cô ấy như vậy.
Thời Ôn không thể chấp nhận cha mẹ, càng không thể chấp nhận Thời Noãn đau đớn như thế, khi đó mỗi một ngày cô đều lo lắng Thời Noãn sẽ tự sát, cho nên cô nhất định phải chấp nhận.
Khoảng thời gian đó, cô buộc mình phải kiên cường, buộc mình đối mặt với hiện thực và chăm sóc cho những người còn sống, cô làm rất tốt. Nhưng mà, ban đêm, cô canh giữ ở phòng của Thời Noãn, liền sẽ nhớ đến Trần Trì.
Nhưng cô cảm thấy người không nên nhớ đến nhất chính là anh.
Đời trước bởi vì anh làm nổ trường học, Thời Noãn chết, cô cũng chết trong tai nạn xe.
Một đời này bởi vì anh không làm nổ trường học, hiệu ứng bươm bướm phát sinh, cha mẹ cô chết trong tai nạn xe.
Không biết là anh cần cô, hay là cô cần anh, dây dưa hai đời đến bi thống vẫn phải lòng nhau.
Lúc ấy Thời Ôn muốn hoàn toàn chặt đứt liên hệ với Trần Trì, vì thế cô thay số di động.
Rốt cuộc vẫn vô dụng. Thiếu niên cô độc đơn bạc kia, thiếu niên thuần tuý trong sáng kia, giữa đêm tối cho cô cảm giác an toàn, nhớ đến anh, cô có thể nhìn thấy bóng dáng tiêu điều cô đơn giữa thế gian kia.
Anh còn sống, cô cũng muốn tồn tại thật tốt
“Sau đó, em nghĩ tới anh, đáng lẽ em nên nói với anh phải sống thật tốt, nhưng em lại làm không được, cho nên liền chịu đựng.”
Thời Ôn cọ cọ trán anh, thanh âm nhẹ giống như tiếng hít thở.
“Không nghĩ anh không ở bên em mà em vẫn có thể mạnh mẽ như vậy.”
Trần Trì mở bàn tay đang nắm chặt ra, khớp xương có chút cứng đờ, ngón tay anh run rẩy mà vuốt ve mặt cô, hôn trên trán cô một cái.
Đi xuống tới mi cô, mắt cô, lông mi ướt át của cô, cái mũi của cô, hơi thở của cô.
Bọn họ giống như người chết đuối, gắt gao ôm lấy nhau, đôi môi kề sát, hít lấy hô hấp của đối phương, như vậy mới có thể duy trì mạng sống.
Cửa sổ trong suốt, có thể nhìn đến ánh trăng khuyết, ánh sáng của nó lại vô cùng ôn nhu, làm người nhìn cảm thấy bi thương.
Căn phòng này giống như một biển nước, bọn họ đang chìm dưới đáy, chỉ có thể quấn lấy nhau để hô hấp, làn nước kia mát mẻ trong phút chốc, chờ vầng thái dương ló dạng, sẽ bốc hơi đi đến chỗ ánh trăng, ban đêm bầu trời đầy sao, ánh trắng đưa hơi nước cho mây trôi, làm thành mưa giúp vạn vật sinh trưởng, dòng nước như thể là lễ vật cho ánh trăng, về sau khi nhìn đến sẽ không còn cảm thấy bi thương nữa.
–
“Mùa thu sắp tới rồi.”
Khi hít vào mang theo hơi lạnh, thở ra mang theo hơi ấm của người.
Trên ban công bảy bồn hoa được sắp xếp ngay ngắn, mỗi phiến lá lất phất giọt sương, mưa đêm qua đã cho chúng uống thoả thuê.
“Sao lại là bảy chậu ạ?”
Thời Ôn khom lưng tinh tế ngắm nhìn mỗi một chậu bonsai.
Trần Trì câu lấy đầu ngón tay cô, còn chưa tỉnh ngủ, mơ hồ nói: “Bởi vì bảy năm.”
Thân mình Thời Ôn lui về phía sau dựa vào anh, “Một chậu tượng trưng cho một năm?”
Anh lót cằm trên vai cô, “Ừm” một tiếng.
Hai người dựa sát vào nhau một hồi, lười biếng mà trở lại trên giường, lại ngủ thêm một giấc, đồng hồ báo thức của Thời Ôn vang lên.
Cô ở trên giường trở mình, còn chưa đụng tới di động, bị người bên cạnh vớt trở về, ôm cô giống như một chiếc gối.
Chăn gối hai bên đã sớm rối loạn, hai người nằm giữa giường gắt gao ôm nhau.
Cơn buồn ngủ của Thời Ôn tiêu hơn phân nửa, vỗ vỗ tay anh, “Phải đi làm rồi tổng giám đốc ơi.”
Trần Trì chôn ở cổ cô, “Không muốn.”
Thời Ôn lại để anh ôm một hồi, thấy anh không có ý định buông ra, ôn nhu nói: “Sáng hôm nay em cũng có lớp.”
Trần Trì bất mãn nhăn chặt mi, một chút cũng không muốn dậy, người trong lòng ngực quá mềm, anh ôm lấy cả người của thiếu nữ, dính cô, rầu rĩ nói: “Bảy năm nay anh không ngủ ngon đêm nào cả, em phải bồi thường cho anh.”
Thời Ôn câm nín.
Cô nhìn thời gian trôi qua từng phút, sắp trễ làm.
Ít nhất vẫn phải xin nghỉ.
Cô lại đi sờ đến di động. Thân thể tách ra, mấy phen lăn lộn, cơn buồn ngủ của Trần Trì tiêu một nửa, bực bội nảy lên trong lòng, nhăn mày.
Không muốn cô đi.
Anh gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Nghĩ nên dùng biện pháp gì làm cô ngoan ngoãn nằm lại.
Thời Ôn mới vừa gõ hai chữ, trên eo nặng hơn, Trần Trì một tay nắm vai cô một tay vòng qua eo cô, vừa nóng vừa ngứa.
Bả vai cô run rẩy, anh đem cô xoay qua, động người áp tới, cố định cánh tay cùng chân của cô.
Bộ dạng kinh hoảng thất thố của cô làm tâm tình anh sung sướng, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng biến mất, giống như vừa uống rượu xong, làm tâm anh phát ngứa. Anh dùng cằm thân mật mà cọ mặt đối phương.
Thời Ôn bị anh cọ đến nỗi có chút không thoải mái, trốn đến bên cạnh, “Râu của anh…… Hơn nữa, em không có đi, em đang xin nghỉ.”
Trần Trì quét mắt nhìn di động, nhanh chóng cầm lấy gõ gõ vài chữ, gửi đi.
Thời Ôn: “Anh gửi cái gì vậy?”
“Giúp em xin nghỉ.” Anh để điện thoại di động ở tủ đầu giường, nhẹ giọng nói.
Thời Ôn bỗng cảm thấy khẩn trương, lúc sáng sớm ra ban công ngắm hoa, bọn họ liền kéo màn ra, giờ phút này ánh mặt trời sáng chói, kiến trúc ngoài cửa sổ trở nên rõ ràng.
Cô cảm thấy, thật sự không thích hợp để mơ màng, càng không thích hợp để làm chuyện gì đó.
Anh cúi đầu hôn lỗ tai cô, hơi thở bên tai làm cả người cô nóng hầm hập, “Trần Trì, màn còn chưa kéo, anh đừng……”
Anh bỗng nhiên dừng lại, chống tay nhìn cô, cổ áo to rộng màu trắng lệch qua một bên, xương quai xanh phập phồng quyến rũ, tóc anh hỗn độn, đôi mắt đen bóng.
“Em cho rằng anh muốn làm gì?” Anh cười xấu xa, dùng chóp mũi cọ cọ mũi cô, “Ôn Ôn của anh học hư rồi.”