Tất cả ánh mắt của mọi người có mặt đều nhìn chằm chằm vào người cô.
Họ biết An Thư là một người đẹp nhưng họ không ngờ sắc đẹp của cô lại hút hồn đến như vậy.
Bộ váy màu trắng hòa lẫn với làn da trắng như tuyết của cô nhìn vào thật tao nhã và sang trọng, cặp mắt màu xanh lam càng tôn thêm sức cám dỗ của cô.
Khuôn mặt của An Thư đẹp một cách lạ thường, nó hiện lên sự thanh khiết y như một thiên thần, nhưng lại lạnh lùng hơn cả một tản băng, làm cho người nhìn vào bị mê muội trong giây lát.
Cô kiêu ngạo ngẩn đầu lên cao tao nhã bước đi chậm rãi đến trước mặt của Nguyễn Tuấn Kiệt, Lãnh Tư Vũ, Phùng Nhất Phàm và Jason
“Xin lỗi Lãnh tổng, Phùng tổng tôi vừa chụp xong hình bìa cho tạp trí liền đến đây ngay.”
An Thư nhìn hai người nói với giọng lạnh lùng không cảm xúc.
Ánh mắt ngạo mạn của cô không hề liếc nhìn đến Nguyễn Tuấn Kiệt một cái.
“Không sao, chỉ cần em có mặt là được.”
Lãnh tổng nhìn An Thư nói, anh ôm eo của Hà My.
Hà My nhìn sang cô quản lý của An Thư, trong ánh mắt của cô hiện lên tia sáng khi nhìn thấy Lâm Đình mặc trên người váy dạ hội Chanel màu đỏ, y như cái mà Tô Trinh đang mặc.
Hà My không thích tính tình kiêu căng ỷ thế hiếp người của Tô Trinh nên muốn mượn chuyện này cho cô ta một bài học.
Cô nhìn Tô Trinh nói với giọng vô tội: “Cô Tô, sao váy của cô và quản lý Lâm Đình, lại giống y như nhau vậy?.”
Nghe Hà My nói vậy lúc này mọi người đứng chung quanh mới chú ý đến cô quản lý Lâm Đình.
Tuy hai bộ váy giống y như nhau nhưng thân hình của Tô Trinb đẹp hơn nên khi mặc vào cũng thấy gợi cảm hơn.
Tô Trinh nghe Kiều Nhi nói vậy liền nhìn sang Lâm Đình, cô thật kinh ngạc váy này là hàng phát hành có số lượng làm sao một quản lý nhỏ nhôi như Lâm Đình có thể mua nổi.
Tô Trinh là người rất côi trọng mặt mũi, thứ cô có được phải là đồ tốt nhất người đàn ông của cô phải là người xuất sắc nhất, địa vị của cô trong làng giải trí phải là cao nhất.
Cái gì thuộc về Tô Trinh cô đều phải là hạng nhất.
Tô Trinh cảm thấy mất thể diện trước mặt bao nhiêu người, nhất là ở trước mặt của đám phóng viên.
“Váy của tôi là hàng phát hành có số lượng của Chanel, do người ta cố tình đặt từ Paris về. Thì làm sao một người quản lý như cô ta có thể mua nổi.”
Tô Trinh nâng cằm nói với giọng hống hách.
Lâm Đình là một người rất chuyên nghiệp cô đã được huấn luyện rất nghiêm ngặt, dù ở trong hoàn cảnh gì cô cũng không hề tỏ ra hỏang loạn, mặt cũng không hề đổi sắc.
Lãnh Tư Vũ hơi kinh ngạc với khuôn mặt không cảm xúc của Lâm Đình. Còn Nhất Phàm thì kiêu ngạo, quản lí cấp cao của công ty đâu phải tầm thường.
Đổi lại là người khác không tức giận thì cũng sẽ cảm thấy xấu hổ trước mặt biết bao nhiêu người.
Mọi người chung quanh nghe Tô Trinh nói vậy liền gật đầu đồng ý với cô.
“Đến nơi quan trọng như thế này mà lại dám mặc hàng nhái. Cô là người đầu tiên.”
Mỹ Hinh đứng bên cạnh nhìn Lâm Đình bằng ánh mắt xem thường nói.
Mỹ Hinh ghét cay ghét đắng Lâm Đình vì đã giành mất đi danh hiệu quản lí tốt nhất của công ty.
Hà My không nói gì anh muốn xem bạn mình giải quyết, nổi tiếng không sợ trời không sợ đất này sẽ làm như thế nào với kẻ bắt nạt mình.
“Cô Tô đối với cô bộ váy này rất quý giá, nhưng đối với tôi thì nó đã là hàng lỗi thời của mùa trước. Tôi được nhãn hàng tặng nên đã tặng cho quản lí tôi coi như quà cảm ơn. Cô còn có gì thắc mắc nữa không?.”
An Ghư chỉ vào bộ váy trên người của Tô Trinh, dùng giọng thản nhiên mà nói.
Hà My nghe An Thư nói vậy liền gật đầu tỏ ra thưởng thức. Nhìn cô đầy tự hào.
Tô Trinh bị lời nói sắc bén của An Thư làm tức đến sắc mặt cũng trở nên tái mét, nhìn vào bộ váy trên người của An Thư, ánh mắt kinh ngạc của cô không thể giấu được.
Trong lòng Tô Trinh thầm nghĩ.
“Bộ váy mà cô vừa mới nhìn thấy trên tạp chí, mùa sau mới tung ra thị trường tại sao lại mặc trên người cô ta?.”
Không chỉ Tô Trinh mà ngay cả Mỹ Hinh cũng kinh ngạc không thôi.
Tô Trinh quan sát An Thư, trên người cô tỏa ra sự sang trọng cao quý mà không một ai ở đây có thể sánh bằng.
Tô Trinh tức đến không nói nên lời nên định choàng tay mình qua tay của Nguyễn Tuấn Kiệt nhưng anh đã gạt ra. Thấy thế Tô Trinh gượng cười nói
“Nguyễn thiếu chúng ta ra mở màn buổi khiêu vũ ngày hôm nay.”
An thư nhìn thấy hai người, lại cảm thấy chướng mắt vô cùng.
Có hai loại người mà An Thư ghét nhất.
Một là loại đàn ông phong lưu bay bướm như Nguyễn Tuấn Kiệt, mặc dù không yêu nhiều cô, nhưng đứng một chỗ thôi cũng có ong bướm vây quanh.
Hai là lọai người giả tạo, ỷ mạnh hiếp yếu như Tô Trinh vậy.
Nguyễn Tuấn Kiệt nhìn thấy ánh mắt khinh miệt của An Thư nhìn mình, không biết vì sao trong lòng anh lại cảm thấy khó chịu không vui.
Trong lúc Tô Trinh chuẩn bị bước ra sân nhảy đột nhiên tiếng nói thanh thoát của An Thư vang lên, làm anh chợt dừng bước chân của mình lại.
“Cô Tô, hôm nay là tiệc chúc mừng của công ty giải trí The Star và Lãnh Thị. Tôi xin mạo muội nhờ cô và Nguyễn thiếu nhường lại cơ hội mở màn buổi khiêu vũ này cho tôi và Jason có được không? Dù sao tôi và cậu ấy là người đại diện mà”
An Thư nói thật bình thản, vừa nhẹ nhàng vừa thận trọng nhưng lại khiến cho Tô Trinh không muốn nhường cũng không được.
“Không sao nếu cô An Thư đã có nhã hứng như vậy, thì ai mở màn buổi khiêu vũ ngày hôm nay cũng như nhau.”
Tuấn Kiệt nhìn An Thư bằng ánh mắt hiếu kỳ, giọng nói nguy hiểm của anh làm cô cảm giác bất an trong lòng.
Jason ngồi trên ghế nảy giờ xem kịch hay, bỗng bị réo tên, anh bị bất ngờ nhưng sau đó định thần lại đi về phía An Thư. Jason cúi thấp người đưa tay ra cho cô nắm. Nói nhỏ với cô: “Mày đừng có hại bạn mình như thế! Tao có mệnh hệ gì tòa sẽ ám mày đấy”
Jason và An Thưu nắm tay nhau đi ra sàn nhảy. An Thưu đi ngang Tô Trinh nói nhỏ: “Hình như Nguyễn thiếu đâu có ý muốn nhảy với cô”.
Tô Trinh nghe cô nói vậy liền nhìn Nguyễn Tuấn Kiệt, thấy anh đang nhìn chăm chăm cặp đôi đang nhảy với ánh mắt hình viên đạn, tay thì lắc ly rượu.
Khiêu vũ xong, An Thư và Jason đi xuống chỗ mọi người. Vừa thấy cô và Jason, lửa giận trong người anh càng mãnh liệt hơn. Đưa ly rượu lên uống cạn rồi đặt mạnh xuống bàn. Tiếng vang lên khiến ai cũng chú ý đến. Anh đứng dậy không quên nhìn An Thư và trao cái liếc cảnh cáo cho Jason.