“Phụt……” Nam nhân bị đánh vào ngực không khống chế được mà phun ra một ngụm máu tươi.
Nam nhân:???
“Người xấu!” Nam Chi lại nhảy lên, nện một quyền vào bụng người nam nhân, khiến hắn đau đến mức còng lưng xuống, sắc mặt hắn trắng bệch, cả người ngã xuống mặt đất, cong người giống một con tôm luộc mà kêu la.
Nam Chi thở dài, non nớt nói lời thấm thía: “Người lớn các người đừng làm chuyện xấu nữa, phải là tấm gương tốt cho con trẻ.”
Nói xong, Nam Chi gặm kẹo hồ lô, đi qua hai người đang nằm trên mặt đất, nói với chó con: “Chó con, chúng ta đi.”
“Oăng, oăng…” Chó con vẫy đuôi đi bên cạnh Nam Chi, một người một chó chậm rãi bước về phía trước, chỉ nhìn bóng lưng, cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Mau đuổi theo, mau……” Nam nhân bị đánh vào bụng hét lên với nam nhân bị nôn ra máu, “Đỡ ta, đỡ ta lên.”
“Ta cũng đau.” Xương sườn của hắn đã bị đánh gãy, cả người đau đến chết lặng, thở nhẹ một chút, cũng giống như bị đóng đinh vào người.
Hai nam nhân thân thể cường tráng nhìn nhau, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, thậm chí còn nghi ngờ rằng có phải là đang nằm mơ, mới có thể xảy ra chuyện kỳ quái này.
Nắm tay nhỏ bé, mềm mại kia, sao có thể đánh người đau tới mức này được?
Một người đang trốn trong bóng tối, đang chuẩn bị căn thời gian thích hợp xông ra, làm kẻ mạnh giúp đỡ kẻ yếu, hiện tại cũng cảm thấy choáng váng rồi…
Là hắn sai, hay là thế sự đã thay đổi, mới chỉ không ra khỏi cửa đạo quán một thời gian, bên ngoài đã đổi khác đến mức này rồi sao.
Đứa trẻ này là con nhà ai, cứ để mặc đứa trẻ hành tẩu giang hồ như vậy sao?
Hay có người lớn đang lén nhìn?
Hắn không nhanh không chậm mà đi theo đứa trẻ, nghe đứa trẻ nói chuyện với con chó con, mặc kệ chó con đều nghe không hiểu, nhưng vẫn sủa lên hai tiếng đáp lại.
Tuyệt Tình Cung!
Bầu không khí thật nặng nề, đèn đuốc lập lòe chiếu sáng, vốn dĩ lúc này Tuyệt Tình Cung còn đang ngủ say bên trong núi rừng, lúc này trong đại sảnh lại rất náo nhiệt.
Cung chủ cùng phó cung chủ đều bị đánh trên chính địa bàn của bọn họ, là ai làm, thật quá kiêu ngạo rồi, đây chính là hành động khiêu khích Tuyệt Tình Cung.
Sắc mặt Chung Ly Sương vô cùng tái nhợt, ấn đường tối đen, khiến cả người nàng ta thoạt nhìn thực yếu ớt.
Sắc mặt của Đỗ Đan Liên ở một bên cũng tái nhợt, nhưng so với Chung Ly Sương vẫn tốt hơn một chút, nghe bên dưới thảo luận sôi nổi, cả hai người đều không nói chuyện.
Nói sao?
Có thể nói cái gì?
Chẳng lẽ Chung Ly Sương lại nói, nàng ta tra tấn một đứa trẻ, kết quả bị hút mất nội lực?
Chẳng lẽ Đỗ Đan Liên nói, là chính nàng tự đánh vào ngực mình, mục đích là muốn thả người đi?
Không biết bây giờ đứa trẻ đã chạy tới đâu rồi?
Cô muốn đi đâu?
Thế giới bên ngoài, cô không biết gì cả.
Nhưng mà, so ra vẫn tốt hơn là ở Tuyệt Tình Cung chịu khổ.
Còn có một khả năng nữa, là có người thu nhận đứa trẻ làm đồ đệ, rốt cuộc đã có được số nội lực này, một số môn phái có thể xem đứa trẻ là bảo bối.
Nhưng như vậy lại tiềm tàng nguy hiểm, việc cung chủ đã làm có thể bị lộ ra bên ngoài.
Nếu như vậy, còn không phải sẽ bị người trong giới võ lâm khinh thường đi.
Cho dù là vì danh dự của Tuyệt Tình Cung, cũng là không nên thả đứa trẻ đi, nhưng khi đó, Đỗ Đan Liên lại thả đứa trẻ, càng đẩy Tuyệt Tình Cung vào nguy hiểm.
Ít nhất phụ mẫu của đứa trẻ cũng sẽ không bỏ qua cho Tuyệt Tình Cung và Chung Ly Sương.
Đỗ Đan Liên nhìn sắc mặt tái nhợt của Chung Ly Sương, khóe miệng khẽ nhếch lên, như thế thì đã sao, mỗi ngày đều chìm đắm trong hận thù tình ái, cũng đã đắc tội với rất nhiều người trong võ lâm.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Tuyệt Tình Cung cũng rơi vào nguy hiểm, rồi có một ngày sẽ bị các môn phái khác tấn công.
Cung chủ hiện tại, đã không còn nội lực!
Các nữ nhân bên dưới thảo luận hồi lâu, cuối cùng nhất trí nhìn về phía hai vị cung chủ: “Hai vị cung chủ, đến tột cùng là ai đã đả thương hai người, chúng tôi nhất định sẽ không tha cho hắn.”
Thể diện đã bị dẫm đạp.
Chung Ly Sương lạnh lùng như băng sương, chỉ là sắc mặt của nàng ta tái nhợt, lại càng khiến nàng ta tăng thêm vẻ yếu ớt, cả người nàng ta như đang chìm trong mê mang, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Đỗ Đan Liên ho khan một tiếng, mở miệng nói: “Đây là Tuyệt Tình Cung, Tuyệt Tình Cung dễ thủ khó công, ai có thể vào được Tuyệt Tình Cung chứ, chính là do ta với cung chủ bàn luận, không cẩn thận mà ra tay, lần sau chúng ta sẽ chú ý.”
Đỗ Đan Liên tìm đại một cái lý do, tuy rằng mọi người không thực sự tin tưởng, nhưng cũng không thể nói gì, sao hai người bàn bạc mà có thể như kẻ thù, ra tay đánh đối phương đến hôn mê được chứ?