Một nam tử bước vào, thấy Tương vương cùng Lâm Tri vương cùng có mặt liền quỳ xuống: “Thần Võ Dương khấu kiến Tương vương, Lâm Tri vương.”
“Ngươi không ở Quý Châu với Trần Cẩn Phong mà một mình đến đây, có việc gì gấp lắm sao?” Lý Long Cơ hỏi.
“Thưa vâng.” Võ Dương lấy từ trong túi áo một bức thư rồi trao cho Lý Long Cơ: “Đây là thư Trần đại nhân muốn thuộc hạ trao cho vương gia, huynh ấy nói muốn vương gia nhanh chóng hồi âm.”
Lý Long Cơ ngạc nhiên, anh nhanh chóng bóc thư rồi mở ra đọc.
“Thì ra là vậy.” Lý Long Cơ gật đầu: “Thế này đi, tạm thời ngươi ở lại đây, giờ này ngày mai ta sẽ gửi lại một bức thư để ngươi đưa cho Trần Cẩn Phong.”
“Vâng.” Võ Dương lui ra ngoài.
* * *
Sảnh sau phủ nha Quý Châu
Lý Kính Dư ngồi sau án kỉ, anh nhìn chăm chú Trần Cẩn Phong đang cúi đầu suy nghĩ.
“Sao huynh cứ nhìn ta thế?” Đột nhiên Trần Cẩn Phong cảm thấy toàn thân không thoải mái, ngẩng đầu lên thì trông thấy Lý Kính Dư cứ nhìn chằm chằm mình. Thảo nào lại thấy vậy.
“Ta muốn biết bây giơ huynh đang nghĩ gì?” Lý Kính Dư nói xong, ánh mắt vẫn chăm chú vào mục tiêu ban đầu.
“Ta luôn cảm thấy vụ án này có điểm khúc mắc, mặc dù đã tìm ra được dấu vết của hung thủ nhưng lại hoàn toàn không tìm được manh mối về phương thức giết người của hắn.”
“Đúng thế, không biết nha dịch điều tra được đến đâu rồi.” Chợt nhớ ra chuyện gì, Lý Kính Dư hỏi: “Sao dạo này không thấy Võ Dương huynh đâu nhỉ, huynh ấy đi đâu rồi?”
“Ừm.” Trần Cẩn Phong trả lời lấp liếm: “Có lẽ huynh ấy sẽ mang đến tin tốt gì cũng nên.”
“Ý huynh là gì?”
“Chờ huynh ấy đến huynh sẽ biết thôi.”
“Huynh biết úp mở thật đấy.” Lý Kính Dư bất lực lắc đầu, anh nhìn ra ngoài cửa, thấy một nha dịch đang chạy vội tới. Trông thấy Lý Kính Dư, người này cúi người hành lễ, thưa: “Thuộc hạ đã điều tra xong thân phận của mấy người kia rồi ạ.”
“Vậy sao?” Lý Kính Dư mừng rỡ nhìn Trần Cẩn Phong, rồi anh nói: “Ngươi nói đi.”
“Mười người đó đều là người bản địa Quý Châu, bình thường không thù không oán gì với nạn nhân.”
“Còn manh mối gì giá trị không?”
“Tạm thời vẫn chưa điều tra ra ạ.”
“Ừm, vây ngươi lui xuống đi.” Thấy nha dịch đi khuất, Lý Kính Dư nói với Trần Cẩn Phong lúc này đang lặng người: “Vụ án này kì lạ quá, chúng ta chẳng tìm được nổi manh mối rõ ràng nào.”
“Có lẽ do chúng ta bỏ sót gì đó.” Trần Cẩn Phong lầm bầm: “Thế này đi, chúng ta sẽ nói lại từ đầu, từ khi bắt đầu vụ án để xem có bỏ sót chi tiết gì không.”
Lý Kính Dư gật đầu.
Trần Cẩn Phong bước đi trong phòng: “Kính Dư, huynh nghĩ đi, hôm ấy khi Phàn Tam Nhi tới báo án, cậu ấy đã nói thế nào, rồi lúc Hoàng Tứ tới lại nói ra sao.”
“Hôm ấy khi xét xử công khai, Phàn Tam Nhi nói cha cậu ấy bị hại chết, và đối tượng mà cậu ta nghi ngờ là nhóm mười người Hoàng Tứ.” Lý Kính Dư đáp.
“Ta nhớ là huynh từng nói thế này: ‘Hoàng Tứ, lần cuối cùng ngươi nhìn thấy người chết là khi nào?’, Hoàng Tứ nói là buổi sáng hôm đó, sau đó còn nói ‘trước khi đi thảo dân còn hỏi ông ấy là ‘Hôm nay cũng không đi sao?’, ông ấy còn trả lời ‘Không’. Thảo dân nghĩ ông ấy muốn chờ con trai trở về nên đi trước.’Ta nói có đúng không?” Trần Cẩn Phong cẩn thận hồi tưởng lại.
“Chính xác.” Lý Kính Dư khẳng định: “Có vấn đề gì sao?”
“Huynh nghĩ xem, Hoàng Tứ hỏi Phàn Nghiêm ‘Hôm nay cũng không đi sao’ là có ý gì?”
“Hoàng Tứ hỏi Phàn Nghiêm vào buổi sáng ngày mười bảy, nghĩa là ngày mười sáu ông ấy cũng không đi.” Lý Kính Dư phân tích.
“Huynh nói đúng, tối ngày mười lăm ta có tới ngôi miếu hoang đó, còn đưa cho Phàn Nghiêm một ít lương khô.”
“Chuyện đó có liên quan tới vụ án này à?” Lý Kính Dư ngờ vực hỏi lại.
Trần Cẩn Phong cười đáp: “Ta luôn nghĩ vụ án này không đơn giản, dường như chúng ta đã bỏ sót gì đó, cho nên ta muốn nhóm Hoàng Tứ diễn lại khung cảnh ngày hôm đó trước mặt chúng ta, có khi làm vậy chúng ta lại tìm ra được đầu mối có ích.”
“Diễn lại sao?” Lý Kính Dư suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý.