Mạc Duy nhắc nhở: “Việc đi diễn thuyết của Tổng thống đang tiến triển rất thuận lợi. Sang tháng, khi bắt đầu bỏ phiếu, cậu điều khiển Lục Tắc Hiên và Tạ Thần tỏ thái độ ủng hộ Tổng thống tái đắc cử. Cứ thế, đại đa số Lính gác đều sẽ bầu theo Quân đoàn trưởng.”
Dụ Nhiên nói: “Thầy yên tâm, em sẽ sắp xếp ổn thỏa.” Cậu ngừng một lát, lại nói tiếp: “À thầy ơi, có mấy chỗ em vẫn chưa hiểu lắm nội dung thí nghiệm chất độc thần kinh mọi người nói, thầy có thể cho em xin một ít tài liệu về các trường hợp thí nghiệm để nghiên cứu thêm được không?”
Cậu tỏ ra rất nghiêm túc, hiếu học.
Mạc Duy cũng không nghi ngờ gì, hỏi: “Cậu cần tài liệu gì?”
Dụ Nhiên nói: “Chính là những trường hợp thí nghiệm thất bại lúc trước ấy. Em khá tò mò, muốn tìm hiểu nguyên nhân thất bại.
Mạc Duy gật đầu, bật máy tính quang học trên bàn lên.
Màn hình trong suốt màu lam xuất hiện trước mắt, hai tay Mạc Duy nhập mật khẩu rất nhanh. Từ góc nhìn của Dụ Nhiên, cậu không thể trông thấy lão ta đã nhập những gì, nhưng Đường Sách đang bám trên trần nhà lại nhìn rõ mồn một.
Trong máy tính quang học của Mạc Duy có vài thư mục, tất cả đều được mã hóa.
Lão ta lại nhập mật mã, mở một thư mục tài liệu thí nghiệm ra, lấy một con chip từ trong ngăn kéo kết nối với máy tính, sao chép toàn bộ tài liệu trường hợp thí nghiệm cho Dụ Nhiên: “Đây là báo cáo các trường hợp thất bại trong những lần trước, cứ nghiên cứu từ từ.”
Dụ Nhiên nhận lấy con chip: “Cảm ơn thầy.”
Mạc Duy tắt máy tính quang học, đứng dậy, nói: “Được rồi, sang phòng thí nghiệm đi. Tổng thống đã đồng ý sẽ cấp phát miễn phí thuốc cho tất cả Lính gác trong Liên bang. Bên chúng ta cũng cần đẩy nhanh tiến độ, không thì sẽ không kịp sản xuất thuốc cung ứng.”
Dụ Nhiên theo lão ta rời khỏi văn phòng.
Lát sau, khi phòng làm việc đã im lìm, một bóng người trong suốt nhảy xuống từ trên trần nhà, đi tới trước bàn, bật máy tính quang học lên.
Đường Sách nhập lại mật mã mười ký tự phức tạp đã ghi nhớ, quả nhiên có thể thuận lợi truy cập máy tính.
Hắn mở thư mục tài liệu mật của Mạc Duy theo trí nhớ, sau đó lấy một con chip từ trong ví ra, kết nối với máy tính. Những tệp tin này đều được bảo vệ bằng mật mã, nhưng việc phá giải chỉ là vấn đề thời gian với Đường Sách.
Đường Sách bật chương trình phá khóa lên, ngón tay gõ nhanh thoăn thoắt trên bàn phím ảo.
Bên ngoài, Mạc Duy dẫn Dụ Nhiên đi về phía phòng thí nghiệm. Vừa tới cửa, lão ta bỗng khựng lại, cười nói: “Phải rồi, hôm nay cần họp bàn một chút, cậu vào trước đi, tôi quay lại lấy ít tài liệu.”
Dụ Nhiên: “…”
Lão ta sẽ quên mang tài liệu ư? Chắc chắn không thể nào. Dẫn đường bình thường đã có trí nhớ rất xuất sắc, huống hồ là Dẫn đường cấp S+.
Chắc chắn Mạc Duy đã nhận thấy có gì đó bất thường hoặc tính cách lão ta vốn cảnh giác đến mức biến thái như vậy, tự nhiên sinh nghi nên mới muốn quay lại kiểm tra. Dụ Nhiên không thể chạy theo khiến lão nghi ngờ, bèn cao giọng nói: “Vậy em vào phòng thí nghiệm chờ thầy trước nhé.”
Trong phòng làm việc, Đường Sách đang sao chép tài liệu lập tức ngừng tay, khôi phục máy tính quang học về nguyên trạng rồi nhanh chóng nấp đi.
Gần như ngay lúc hắn vừa trốn xong, Mạc Duy liền đẩy cửa bước vào. Lão ta đảo cặp mắt sắc lẻm quan sát khắp xung quanh. Quái lạ, rõ ràng nơi này không có gì bất thường nhưng giác quan thứ sáu nhạy bén của Dẫn đường cấp S+ vẫn khiến lão luôn cảm thấy có gì đó không đúng trong phòng làm việc.
Lão ta híp mắt, thản nhiên nói: “Tìm thử xem.”
“Cá heo nhỏ” đáng yêu bên cạnh lão bắt đầu di chuyển quanh căn phòng để tìm tòi, còn lão cũng vươn tua ý thức màu lam ra cẩn thận tra xét trên mặt sàn, trần nhà. Chỉ cần có người đang ở đây, chắc chắn tua ý thức của lão sẽ phát hiện ra.
Vô số tua ý thức nhanh chóng tản đi khắp nơi, gần như phủ kín cả căn phòng.
Sức mạnh tinh thần của Dẫn đường cấp S+ đúng là đáng sợ.
Mặt sàn, trần nhà, vách tường, gầm bàn… Kỳ lạ, không có gì cả.
Mạc Duy thu tua ý thức lại, day day huyệt thái dương: “Chắc mình đa nghi quá. Thời điểm mọi chuyện càng thuận lợi, càng dễ sợ bóng sợ gió.” Lão quay người, vẫy tay với “cá heo nhỏ” của mình: “Đi thôi.”
Mạc Duy và cá heo ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Vừa định nhảy xuống, Đường Sách sực nhớ ra Dụ Nhiên đã nói Mạc Duy cực kỳ cẩn trọng, vậy nên tiếp tục ở yên tại chỗ chờ đợi.
Quả nhiên, ra khỏi phòng chưa đầy mười giây, Mạc Duy lại lần nữa mở cửa, dò xét.
Vẫn không có gì cả.
Mạc Duy cười cười, lần này đã hoàn toàn yên tâm, đi thẳng đến phòng thí nghiệm.
Mà trong lúc đó, lòng bàn tay Đường Sách đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Tính cảnh giác của lão biến thái này ghê gớm thật, đã đi rồi còn quay trở lại, hơn nữa còn là hai lần liên tục.
May mà Dụ Nhiên đã dặn trước, bảo Đường Sách chú ý tiếng bước chân ngoài cửa, thấy bất thường là phải trốn ngay. Thính lực của Lính gác nhạy gấp mấy chục lần Dẫn đường, Đường Sách vừa nghe tiếng chân Mạc Duy đang đi về phía này bèn núp ngay lập tức.
Hắn trốn ở một vị trí rất xảo quyệt: Ngay chỗ cửa sổ của căn phòng.
Hắn biến cơ thể mình thành màu trong suốt, áp sát người trên tấm kính cửa sổ.
Khi nãy, tua ý thức của Mạc Duy trườn qua ngay sát bên tai hắn, chỉ kém một li thôi là sẽ phát hiện ra.
Cũng may Dụ Nhiên đã có phương án phòng bị, tạo một kết giới ẩn thân cỡ nhỏ trong này từ trước. Khả năng tàng hình của cáo chín đuôi kết hợp với khả năng biến đổi theo môi trường xung quanh của Đường Sách khiến Mạc Duy tự động bỏ qua tất cả những thứ nằm trong phạm vi kết giới đó.
Huống hồ cửa kính vốn đã trong suốt, Mạc Duy chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là thấy được bầu trời xanh ngắt bên ngoài, đại não sẽ phán định nơi đó không có gì theo bản năng.
Lão ta không hề biết rằng chính ô cửa kính đó lại là nơi cáo chín đuôi và kỳ nhông hàng rào phối hợp ẩn mình.
Đúng là một phen thót tim.
Đường Sách nhẹ nhàng thở phào một hơi, tiếp tục trở lại trước máy tính quang học.
Cùng lúc đó, Mạc Duy bước vào phòng thí nghiệm, mỉm cười vỗ tay: “Nào, chúng ta họp một chút, làm rõ lại phân công nhiệm vụ.”
Dụ Nhiên căng thẳng siết chặt nắm tay, lòng bàn tay cũng ướt mồ hôi lạnh. Thấy Mạc Duy không phát hiện ra Đường Sách, bấy giờ cậu mới yên tâm.
***
Đường Sách nấp trong phòng làm việc đến tận giờ cơm trưa mới nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Giọng Dụ Nhiên vang lên ngoài cửa: “Thầy ơi, trong cuộc họp ban nãy có mấy chỗ em vẫn chưa rõ lắm, em hỏi thêm thầy một chút được không.”
Mạc Duy mở cửa, mỉm cười, nói: “Được, có vấn đề gì cứ hỏi.”
Đường Sách đã chờ sẵn ở chỗ trần nhà trên cửa ra vào. Ngay khi Dụ Nhiên vừa đẩy cửa để Mạc Duy vào phòng, hắn lập tức lẩn ra ngoài trong lúc lão ta đưa lưng về phía mình.
Cửa phòng làm việc sau lưng hắn chầm chậm đóng lại.
Đúng lúc ấy, Dẫn đường tên Lục Tinh Duyệt kia đi thang máy lên tầng 68 đưa đồ ăn cho Dụ Nhiên.
Đường Sách lướt qua cô, bò vào trong, chờ thang máy tự chạy xuống tầng một.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra trong yên lặng. Lúc này, Mạc Duy đang thảo luận về “kế hoạch cải tổ loài người vĩ đại” với Dụ Nhiên trong phòng làm việc không hề phát hiện ra một phần tài liệu mật trong máy tính của mình đã được sao chép lại thông qua màn phối hợp âm thầm của ba người.