Bạch Tân Vũ ngập ngừng: “À thì, em không cố ý nghe lén đâu anh, thật sự là lời của hai người làm em không thể không hiện thân cho nổi…”
Giản Tùy Anh trừng cậu ta một cái rồi xoay người rót một chén rượu cho mfinh, không định tiếp tục đề tài này.
Hắn nhấc chân ngồi dựa vào sofa, tóc tán loạn, chiếc áo lông dê mềm mịn và quần ngủ bằng vải đay khiến hắn như đượm thêm mấy phần hơi thở của căn nhà. Hắn hơi xoay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, một tay cầm chén rượu, một tay kẹp điếu thuốc. Nhìn từ góc của Bạch Tân Vũ thì vừa khép trông thấy sườn mặt với đường cong tuyệt đẹp và lông cằm lún phún của hắn.
Từ lâu nay Bạch Tân Vũ đã nghĩ, hễ có ai điên cuồng vì anh cậu ta cũng không lạ gì, chỉ với một cái dáng ngồi nom suy sút lôi thôi lếch thếch đó thôi cũng giống như một bức tranh rồi.
Bạch Tân Vũ nhào vào sofa, cười nói: “Anh à, nếu anh thích tuýp người như thằng nhãi đó thì em có quen một tên nhóc vậy đấy, đẹp trai, hôm nay em gọi nó qua anh xem nhé, thế nào?”
Giản Tùy Anh rút điếu thuốc ra, “Cậu tém tém lại đi, rốt cuộc cậu đến đây làm gì thế, rảnh thì về đi.”
“Em đến ở bên anh mà, em đã tốn bao công sức mới xin được đợt nghỉ này đó, sang năm chưa hẳn đã về nhà được. Em vội chạy đến nhận tội với anh, sau thì giải sầu giúp anh, em không thể để anh cứ sa sút tinh thần mãi vậy được.”
Giản Tùy Anh nhìn cậu ta một cái, trầm giọng nói: “Con mắt nào của cậu thấy anh sa sút tinh thần cả, anh chỉ bị ốm nên lười nói chuyện thôi.”
“Được được được, dù gì thì em cũng cống hết thời gian này cho anh mà.”
Giản Tùy Anh im lặng một lúc, “Cậu đi theo anh đến đảo Tần Hoàng đi.”
“Hở?”
“Đi chúc Tết ông nội anh, cậu lái xe.”
“Đi giờ ạ?” Bạch Tân Vũ nhìn đồng hồ, đã sắp sửa mười một giờ rồi.
Giản Tùy Anh bóp thuốc lá, đứng dậy: “Đi giờ luôn.”
Tối đó Giản Tùy Anh ngủ một chốc trên xe, khi tỉnh giấc thì Bạch Tân Vũ đã lái xe đến nhà ông nội hắn.
Ông cụ đi ngủ từ sớm, bảo mẫu trông cửa đợi họ, sau khi hai anh em vào nhà, vừa ngả đầu cái đã ngủ khì ngay, mãi đến tận hôm sau mới choàng tỉnh bởi mùi thức ăn thơm nức.
Giản Tùy Anh vừa vào phòng bèn thấy ông nội hắn vừa hút thuốc vừa đọc báo, nghe tiếng hai người bước vào thì ngẩng đầu lên, cười nói: “Ngủ thế nào?”
Giản Tùy Anh nhìn dáng vẻ tinh thần khỏe khoắn của ông cụ, bất chợt nhoẻn miệng cười, đi qua ngồi bên cạnh ông cụ, “Ngủ rất ngon ạ.”
“Muốn tới mà chẳng nói một tiếng, nửa đêm nửa hôm chạy tới, đêm hôm khuya khoắt lái xe không an toàn, cháu gấp làm gì.”
Giản Tùy Anh cười, “Chẳng phải là cháu nhớ ông đó ư.”
Ông cụ bật cười ha ha không ngớt, “Đã đỡ ốm chưa.” Ông sờ trán Giản Tùy Anh, “Không nóng nữa, không sao nữa rồi, đàn ông nhà họ Giản ta, không sợ bệnh nhỏ nạn bé.”
“Đúng vậy, đàn ông nhà họ Giản, không sợ bệnh nhỏ nạn bé.”
Ông cụ mỉm cười nhìn hắn, cả hai đều ăn ý không nói bất cứ chuyện gì về công ty và Giản Tùy Lâm, mà chỉ từ tốn ăn một bữa cơm.
Hai ông cháu tâm sự chuyện nhà, tâm sự chuyện thời tiết, còn thêm cả Bạch Tân Vũ ở bên cạnh thường chêm mấy câu bông đùa, bữa cơm này rất hài hòa và vui vẻ.
Cơm nước xong, ông cụ đưa cho Bạch Tân Vũ một bao lì xì lớn.
Thằng nhóc này đã hai mấy nhưng vẫn chẳng ngại ngùng chi, cười hì hì rồi nhét vào túi.
Giản Tùy Anh cười nhạo cậu ta, “Có phải anh cũng phải tặng cậu một bao không.”
Bạch Tân Vũ vội chắp tay nói, “Cung hỉ phát tài.”
Giản Tùy Anh cười khẩy, sờ soạng mãi rồi đưa hết tiền mặt trong ví cho cậu ta.
Trong phòng trừ hai ông cháu, Bạch Tân Vũ thì còn có cả giúp việc của ông cụ, cộng lại chừng bảy, tám người. Hệ thống sưởi khiến căn phòng ấm sực nức, cơn rét bên ngoài bị lùa hết ra ngoài, người trong phòng vừa trò chuyện vừa cười vui, người chơi cờ, kẻ đánh bài, thực sự đón một năm mới sôi nổi và rộn rã.
Giản Tùy Anh mới chính thức thả mình tại nơi đây, tảng băng cứng đặt trong lòng hắn cũng đã có dấu hiệu tan rã.