Nói rồi tay hắn vung lên, sai người tạm thời giam Vương gia lại, đợi phụ thân trực tiếp diện trình hoàng đế rồi nhốt ngục xét nhà Giang Đông Vương!
Thấy người của quân Tào gia tiến lên, đương nhiên thị vệ bên người Lang Vương không cho, nháo nhào rút đao ngăn trở. Nhưng Lang Vương lại phất tay, nhàn nhạt nói: “Tào tiểu tướng quân tuổi không lớn, nhưng so với phụ thân ngươi thì có tiền đồ, uy phong mười phần, làm việc quyết đoán hơn, thật sự khiến bổn vương bội phục. Hôm nay không có việc gì, đi theo ngươi một chuyến, nhưng ngươi cần phải nhớ kỹ, thỉnh thần dễ đưa thần khó, ngươi cần phải nghĩ kỹ hậu quả.”
Tào Bỉnh Nhân nhìn thỏi thép tôi khắp thuyền, cười lạnh nói: “Nếu ta là Vương gia thì sẽ lo lắng nhà mình là ở đâu… Vương gia, mời!”
Một đên Lang Vương không về phủ, sáng sớm ngày hôm sau, Quỳnh Nương bước lên xe ngựa, thẳng đến hoàng cung.
Đi đến trước cửa cung, đúng lúc thấy Thái Tử và Tào Đức Thắng cùng chuẩn bị vào cung diện thánh.
Hôm nay Quỳnh Nương ăn mặc rất thanh thuần, chỉ một thân váy dài xanh nhạt bên ngoài bọc khoác lông màu đậm, tuy búi tóc mây lên nhưng có lẽ là quá vội vàng nên mép tóc không có dầu bôi tóc, có vẻ đầu tóc rối bời, nhưng trái lại vẻ hoa dung nguyệt mạo càng thêm vài phần hơi thở non nớt.
Người kia như ngọc, không thể bẻ gãy.
Thái Tử hãy còn than, lúc nhìn Lang Vương phi như nhìn quả phụ thanh tú trượng phu đã chết, làm người ngứa ngáy trong lòng.
Lần này Lang Vương phủ sụp đổ, không biết nên gặp gỡ Vương phi xinh đẹp này thế nào.
Quỳnh Nương nhìn thấy Thái Tử chỉ y lễ vấn an rồi vào cung chuẩn bị diện thánh.
Hôm nay lâm triều, Hoàng Thượng dậy từ sớm, rửa mặt ăn sáng xong, lúc này mới đến ngự thư phòng gặp ba người.
Mặt Quỳnh Nương trắng thuần, nói với thánh thượng: “Cả đêm qua Lang Vương không về phủ, nghe thị vệ của chàng nói là Vương gia bị nhi tử của Tào tướng quân là Tào Bỉnh Nhân giam ở quân doanh. Hiện tại thời tiết rét lạnh, quân doanh lại dựa vào nguồn nước, thần thiếp chỉ sợ bệnh cũ của Vương gia tái phát, thỉnh vạn tuế làm chủ, nhanh chóng làm rõ, thả Vương gia về.”
Gia Khang Đế vốn an nhàn thoải mái ngồi trên long ỷ sau thư án thưởng thức đôi ngọc hạch đào trong tay.
Nghe vậy, mắt rồng trừng lớn, nhìn chằm chằm Tào Đức Thắng, sắc mặt âm trầm: “Tào Bỉnh Nhân một cầm binh nho nhỏ, vì sao dám giam một Vương gia! Hắn giam Lang Vương ở đâu?”
Tào Đức Thắng vội vàng cúc lễ nói: “Hồi thánh thượng, hôm nay thần tới đây cũng là muốn nói về chuyện này. Hôm qua kiểm tra thấy một đống thép tôi bị cấm trên thuyền hàng nhà mẹ đẻ của Lang Vương phi, thương nhân vận chuyển hàng hoá là hai người Hồ, mà ước chừng thép tôi có trên năm con thuyền, đủ để trang bị quân hổ lang tiếp theo… Chuyện quan trọng, nhi tử của hạ quan cũng không dám chậm trễ không làm tròn trách nhiệm, đúng lúc thị vệ của Lang Vương cản trở, mà Lang Vương đích thân giám sát thuyền, rất có hiềm nghi không thoát khỏi liên quan, vì vậy giam Lang Vương lại để tránh cho vụ án bị tiết lộ, người liên quan có thể thông đồng bịa đặt lời khai…”
Tào Đức Thắng lời còn chưa dứt, Gia Khang Đế đã tức giận đến nỗi đập bàn.
Thái Tử mừng thầm trong lòng.
Bắc địa hồ hoạn vẫn luôn là họa lớn trong lòng phụ hoàng. Lần này Lang Vương duy trì việc làm ăn của nhà mình, trong mắt hoàn toàn chỉ có tiền nên rơi xuống bẫy rập này.
Chỉ cần chứng thực tội thông đồng với ngoại địch thì hắn khó mà xoay người!
Vì thế hắn tiến lên một bước góp lời: “Phụ hoàng, tuy Lang Vương cũng có hiềm nghi bị kẻ gian che dấu, nhưng chuyện thép tôi có liên quan đến yên ổn của biên cương, thật sự không dám thở nhẹ, nếu… Lang Vương cố ý làm vậy, cấu kết với phiên vương đất Hồ, vậy an bình của Đại Nguyên triều ta chẳng phải là tràn ngập nguy cơ…”
Thái Tử còn muốn nói vài câu nữa, nhưng Gia Khang Đế đã hoàn toàn không nghe vào.
Trên thực tế, bây giờ trong đầu ông tất cả đều là tình cảnh nhi tử Vong Sơn ở trong quân doanh thủng dột, nhịn đói chịu lạnh.
Thân thể Vong Sơn không chịu nổi hàn khí, điểm này giống mẫu thân Tình Nhu của nó, lúc nhỏ cùng biểu tỷ ở trong hoàng cung, mỗi lúc trời giá rét, tay Tình Nhu vô cùng lạnh, ông liền mượn cơ hội này, giấu đôi tay của nàng vào trong ngực mình, nhưng tay vẫn rất lạnh, có ủ thế nào cũng không ấm lên…
Nghĩ đến hài nhi của Tình Nhu và ông ở kinh thành, ngay dưới mí mắt của mình mà lại còn để một đám khốn nạn chỉ vì cái trước mắt mà nhốt lại chịu khổ, thật sự là cắm đao vào tim ông, Gia Khang Đế tức giận đến nỗi không nói nên lời.
Ông hung hăng ném hai viên ngọc hạch đào trong tay về phía Tào Đức Thắng.
Tào Đức Thắng không dám trốn, bị nện vào chính giữa mặt, đau đến nỗi lảo đảo, càng không biết hắn làm việc hoàn hảo như vậy, sao rồng tức giận lại chỉ hướng vào hắn.
“Trẫm bảo ngươi tiêu diệt hải tặc, bảo ngươi tra xét việc riêng tư lúc nào? Khó trách người ta gọi ngươi là ‘ sừng dê chùy ’, cái đinh của ngươi cũng đóng xa quá rồi đấy!”
Thật ra đầu Thái Tử cũng loạn, không biết phụ hoàng tức giận cái gì, chỉ là cơ hội đẩy ngã Lang Vương khó có được, chỉ có thể căng da đầu góp lời: “Tào tướng quân cũng nghe nói có người báo, lúc này dựa vào cái tiện của đốc thủ đường sông, ngăn chặn đống thỏi thép này, theo lý mà nói cũng là lập công lớn ạ!”
Mặt Gia Khang Đế âm trầm, trừng mắt nhìn Thái Tử: “Lúc trước Lang Vương giám sát xây dựng kênh đào, vì vậy hắn chưởng quản ba sở binh mã của kinh thành, cũng phụ trách hàng hóa lui tới của kênh đào. Tào tướng quân của ngươi nhận được tuyến báo, chẳng lẽ Lang Vương lại không biết về đống thỏi thép này? Lúc Lang Vương phi nhận đơn đặt hàng đã phát hiện manh mối báo cho Lang Vương, mà Lang Vương đã báo cho trẫm lâu rồi, cũng đã lập hồ sơ ở sở đốc vận. Việc buôn bán một số lượng lớn thỏi sắt như vậy tuyệt đối không phải vài người thì không thể làm được, Lang Vương vốn muốn tương kế tựu kế, tuần đi bằng đường biển như đã định, một lưới bắt hết mấy người liên quan. Nhưng các ngươi thì hay rồi, bắt chó đi cày xen vào việc của người khác, lại còn làm hỏng sắp xếp bố trí của sở đốc vận! Chưa hỏi rõ trắng đen đã bắt giam một đường đường Vương gia… Thái Tử, ngươi thân là trữ quân, hấp tấp như vậy, sáng sớm đã dẫn Tào tướng quân đến trước mắt trẫm, chuẩn bị tranh công lấy thưởng sao?”
Thái Tử và Tào Đức Thắng nghe mà choáng váng, không ngờ hoá ra Lang Vương đã báo cho Hoàng Thượng.
Đúng lúc này, thư phòng an tĩnh truyền đến một tiếng khóc nức nở rất nhỏ, Lang Vương phi đầu tóc rối bời, đầy mặt nước mắt nói: “Thần thiếp không hiểu chính sự triều đình, nhưng thị vệ hôm qua đi theo Lang Vương có vài người bị ẩu đả đến nỗi hộc máu, được người nâng về phủ. Lang Vương trời sinh chính trực, sẽ không quanh co, nếu hôm qua xảy ra khắc khẩu với tiểu Tào tướng quân, cũng bị… vậy… nếu Vương gia có gì ngoài ý muốn, thần thiếp cũng không sống nổi nữa!”
Nói đến đây, mặt Quỳnh Nương trắng nhợt, khó khăn ngã xuống mặt đất.
Trong tâm Tào Đức Thắng sắp mọc ruột khổ qua rồi, con mẹ nó, phụ tử Tào gia hắn mới không sống nổi!
Nếu Lang Vương đã phụng chỉ làm việc, vì sao hôm qua không nói gì? Nhớ lại tình cảnh hắn gấp không chờ nổi muốn vào quân doanh Tào gia, còn cả Vương phi này nữa, mới vừa rồi còn bước đi như bay, sao lúc này nói ngất là ngất?
Xem tình hình này, nếu hắn nói hôm qua Lang Vương ở quân doanh ăn ngon uống tốt ngủ ngon, ăn cả một cái chân dê cũng không có người chịu tin!