“Nàng không đọc sao, trong bức thư nói gửi Ba Ba Mạc Tỏa kìa, có phải nàng vẫn qua lại với tên Chu Tước kia không? Nếu hôm nay không phải ta bất ngờ đến tìm nàng, tình cờ nhìn thấy bức thư này ngoài cửa, thì có phải nàng định giấu ta đến lúc bỏ trốn cùng hắn ta luôn không?”
“Hả? Cái gì chứ, Dạ Huân Thiên ngươi bị sao vậy, ta đến nội dung trong này viết cái gì ta còn không hiểu chứ đừng nói là gặp nhau chạy trốn gì gì đó.”
Dạ Huân Thiên giận dữ nhìn bốn xung quanh phòng, tình cờ nhìn lên bàn thấy một tờ giấy bên trong ghi chằng chịt những từ ngữ tình tứ gửi cho nhau, câu từ đọc qua là biết của một người con gái đang có tình cảm mặn nồng với người đàn ông kia, dùng toàn bộ những lời lẽ hoa mỹ đẹp đẽ nhất gửi gắm tình cảm vào bên trong đó rồi đưa đến chỗ nam nhân kia.
Sau đó chốt lại bằng một bài thơ nói về sự tương tư:
Hồng đậu sinh nam quốc,
Xuân lai phát kỷ chi.
Nguyện quân đa thái hiệt,
Thử vật tối tương tư.
(Tác phẩm là thơ Đường của nhà thơ Vương Duy.)
Dịch nghĩa:
Nước nam sinh đậu đỏ,
Xuân về nở cành xinh.
Chàng ơi hái nhiều nhé,
Nhớ nhau tha thiết tình.
“Cái này là cái gì, nàng còn chối à, thật không ngờ nàng lại có thể lén lút ta thư từ với tên đó lâu như vậy rồi.”
Ba Ba Mạc Tỏa nhìn tờ giấy trên tay Dạ Huân Thiên:
“Ngươi bị điên à, đây là thư Điềm Điềm gần đây tập tành viết thơ tình gửi cho Tiểu Châu, liên quan quái gì đến ta.”
“Nàng còn chối.”
Dạ Huân Thiên lập tức lao đến nắm chặt tay cô khiến cô đau đớn kêu lên sau đó nói:
“Nhìn thẳng vào mắt ta này Ba Ba Mạc Tỏa, trong lòng nàng thực sự có Dạ Huân Thiên ta không?”
Ba Ba Mạc Tỏa đau đớn, nhưng sau đó nhìn hắn cười nói khiêu khích:
“Này Dạ Huân Thiên, ngươi là đang ghen sao?”
“Phải, ta đúng là đang ghen đấy, nàng khôn hồn thì nói mau, rốt cuộc trong lòng nàng có ta hay không?”
Ba Ba Mạc Tỏa im lặng nhìn hắn cười một lúc sau đó nói:
“Nếu vậy thì ngươi không tin ta sao Dạ Huân Thiên, ngươi nghĩ một người đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến đùi gà như ta có thể viết ra hay hiểu được mấy lời hoa mỹ đó ư? Ngươi có thực sự hiểu ta không vậy Dạ Huân Thiên?”
Dạ Huân Thiên đột nhiên khựng lại.
Ba Ba Mạc Tỏa sao có thể hiểu được mấy lời thơ hoa mỹ ấy, cô có thể đọc được chữ đã là may lắm rồi, bảo viết mấy lời thơ bay bướm đó để tỏ tình ư? Thật là hết nói nổi. Hắn là bị cơn ghen làm lu mờ hết lý trí rồi sao, sự sáng suốt trước giờ lại bị ngọn lửa nóng trong lòng thiêu rụi cả rồi.
Dạ Huân Thiên cũng nhận ra có điều không đúng, ngay lập tức liền nói.
“Vậy nàng giải thích sao về bức thư ngoài cửa?”
“Cái đấy sao ta biết được, có thể là gửi nhầm thôi.”
Dạ Huân Thiên tức giận cau mày cầm lá thứ lên chỉ thẳng vào đề tên nói:
“Sao có thể nhầm được, bức thư ghi rõ là gửi Ba Ba Mạc Tỏa, cuối thư tên nam nhân kia còn đặt kí hiệu tên mình để tiện liên hệ nữa kìa, thật là xảo quyệt.”