Thiếu niên thường ngày cười hi hi ha ha giờ ngồi đây với đôi mắt không còn ánh sáng, ngơ ngác ngồi tại chỗ, ánh mắt không tiêu cự nhìn chằm chằm dòng sông màu vàng trước mặt.
Yến Linh nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh cậu ta, ngồi xổm xuống lấy gói bánh ngọt đã lạnh ngắt trong ngực ra.
“Ăn đi.”
Đây là lần đầu tiên tiểu Hề Tuyệt được nhìn thấy bánh ngọt sau mấy năm bị nhốt dưới địa mạch Thiên Diễn.
Nhưng lúc này cậu ta như bị mất tỉnh táo, ngồi đờ người hồi lâu bỗng rù rì: “Cha ta…”
Yến Linh chồm tới nghe.
“Cha ta là Chưởng tôn rồi.” Hề Tuyệt cười gượng một tiếng, nhưng nghe như khóc vậy, cậu ta nói nhỏ: “Ông ấy vẫn luôn bễ nghễ trên cao được người người tôn kính, nhưng thời niên thiếu chỉ thức tỉnh Tương văn cấp Thiên, vì thế đã gởi gắm toàn bộ hy vọng vào ta.”
Hề Trạch cực kỳ nghiêm khắc với Hề Tuyệt, nhưng Túng phu nhân lại nuông chiều quá mức, mỗi lần như thế là không đành lòng để cậu ta chịu khổ, dẫn đến tiểu Hề Tuyệt luôn nghĩ cha mình nghiêm khắc như thế thật quá sai lầm, còn Túng phu nhân mới là đúng.
Cậu ta phải nên được mẹ mình cưng lên trời, chứ không phải bị bắt đi luyện kiếm, tu luyện.
Khi còn bé vì chuyện này mà Hề Trạch luôn cãi nhau ầm ĩ với Túng phu nhân.
Sau đó Hề Tuyệt mới biết, Hề Trạch là muốn đào tạo cậu ta, để cứu vãn Hề gia đang ngày càng lụi bại.
Hắn không muốn Hề gia suy vong trong tay mình, bị những thế gia khác thâu tóm, như vậy càng dễ dẫn đến địa mạch Thiên Diễn bị dòm ngó mà diệt môn.
“Yến Linh.” Hề Tuyệt bỗng gọi khẽ.
Yến Linh ngồi sánh vai với Hề Tuyệt, ánh mắt lạnh lùng nhìn dòng sông Thiên Diễn chảy êm đềm như vật sống trước mặt.
Hề Tuyệt nói: “Ta không muốn chết.”
Yến Linh im lặng hồi lâu, đáp lại: “Ta biết.”
Nhưng Hề Tuyệt thật sự không hiểu nổi mình đã làm sai điều gì mà phải chịu tra tấn như vậy, từ khoảnh khắc đó trở đi, trong lòng cậu ta chợt sinh ra một niềm nuối tiếc méo mó.
Có lẽ sự ra đời của cậu ta là sai lầm.
Nếu cậu ta chưa từng tồn tại…
Vậy cũng tốt.
Trải qua mười năm, thiếu niên còn ngây thơ khờ dại, dù chịu đựng tra tấn hành hạ sống không bằng chết nhưng cũng muốn vươn lên sống sót, hôm nay lại đang dần dần bị người thân yêu nhất từ bỏ, hoàn toàn trở thành…
Một kẻ điên có khuynh hướng tử vong.
Yến Tương Lan đi tới từ đường Thiên Diễn nay chỉ còn là đống đổ nát, giơ tay đẩy cửa đá dẫn vào địa mạch, y quen đường bước xuống từng bậc thang đá.
Quả nhiên Ngọc Đồi Sơn đang ở trong địa mạch khô cạn.
Địa mạch đã bị sụp đổ một nửa, cái người tỏa ra ánh sáng nhạt kia đang ngồi xếp bằng trên đất không khác gì tám năm trước, bóng lưng cũng không hề bị chia cắt phân nửa.
Rõ ràng không có xiềng xích trói chặt hành hạ và vô số sợi tơ linh lực đâm xuyên hút Tương văn Thiên Diễn của hắn, nhưng tấm lưng kia lại trông như đang đeo gông xiềng còn nặng nề hơn, phải dốc hết toàn lực mới không bị đè vỡ.
Yến Tương Lan đi tới, ngồi xếp bằng bên cạnh hắn, lấy gói bánh cất trong vạt áo trước ngực ra.
“Ăn không?”
Năm đó đến cuối cùng Hề Tuyệt vẫn chưa được ăn một miếng bánh ngọt đó, lúc này Ngọc Đồi Sơn rất vui vẻ nhận lấy, há to miệng cắn một miếng thật lớn.
“Chỗ này nhỏ ghê.” Ngọc Đồi Sơn liếm sạch vụn bánh dính trên tay, vừa nhai vừa nói: “Sao hồi đó không nhận ra nó nhỏ vậy nhỉ?”
Yến Tương Lan cười: “Có lẽ tâm cảnh thay đổi.”
Khi đó bọn họ nghĩ nơi này chẳng khác gì một cái hang nhỏ, còn toàn bộ Hề gia là một vùng bao la rộng lớn không thấy điểm cuối, giống như lưới trời dù có chạy kiệt sức cũng không thoát ra nổi.
Ngọc Đồi Sơn khều lấy một lọn tóc của Yến Tương Lan, nhàm chán quấn quanh lên ngón tay của mình, nói: “Hắn sẽ không giận cá chém thớt với ngươi đấy chứ? Các ngươi còn định hợp tịch không?”
“Hợp chứ.” Yến Tương Lan nghiêng đầu nhìn hắn: “Các ngươi có đánh nhau ở lễ hợp tịch ta đều không có ý kiến, dù sao đó cũng chỉ là hình thức.”
“Linh Nhi đỉnh quá.”
Một kẻ điên như Ngọc Đồi Sơn cũng không nhịn được mà tấm tắc lấy làm lạ kỳ với Yến Tương Lan, dù sao không có ai đã khác biệt lập trường mà còn có thể ôm ấp song tu như vậy hết.
Nhưng Yến Tương Lan có thể làm được.
“Ngươi còn muốn ở chỗ quái quỷ này bao lâu nữa?” Yến Tương Lan nhìn xung quanh toàn bụi bặm dày cộm, nhíu mày nói: “Quay về Dược Tông đi.”
Ngọc Đồi Sơn lắc đầu: “Không được, ta còn việc gấp phải làm.”
Khóe môi của Yến Tương Lan giật giật.
Có vết xe đổ của Khúc gia, chắc chắn việc gấp của Ngọc Đồi Sơn không phải việc tốt đẹp gì.
“Việc gấp gì?” Yến Tương Lan hỏi.
Ngọc Đồi Sơn nhe răng với y: “Ta không nói cho ngươi biết đâu, dám chắc tên hai mang nhà ngươi sẽ quay về mách lẻo với Thịnh Tiêu.”
Yến Tương Lan: “…”
Yến Tương Lan lườm nguýt, chỉ cảm thấy bị kẹp giữa hai bên thật khó khăn.
Rõ ràng y chưa bao giờ tiết lộ bí mật của hai phe cho đối phương biết, nhưng vẫn là bị người ta âm thầm đề phòng.
“Lần này gây ầm ĩ quá lớn.” Yến Tương Lan lặng lẽ than thở, biết mình không nên khuyên nhưng vẫn là nói nhiều một câu: “Rốt cuộc ngươi đã dẫn theo bao nhiêu tán tu đến Trung Châu?”
Ngọc Đồi Sơn cười hì hì: “Ngươi đoán?”
Yến Tương Lan thấy hắn không chịu nói cũng không hỏi nữa, đứng dậy phủi bụi trên người, nói: “Ta về trước đây.”
Ngọc Đồi Sơn trừng mắt: “Ủa, ngươi không hỏi thiệt hả?”
Yến Tương Lan không quay đầu lại, nói: “Lười đoán.”
“Ta, ta sẽ nói cho ngươi.” Ngọc Đồi Sơn bò dậy đuổi theo, vờn quanh Yến Tương Lan một vòng: “Ngươi muốn biết gì, ta đều sẽ nói cho ngươi tất, thật đó.”
Yến Tương Lan liếc hắn: “Thôi đi.”
Ngọc Đồi Sơn dang hai tay cản Yến Tương Lan lại, có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng, đột nhiên nói: “Ôm ta một cái đi.”
Yến Tương Lan ngớ ra: “Gì cơ?”
“Chờ ta đi ra.” Ngọc Đồi Sơn chớp chớp đôi mắt, giống như đứa trẻ ngây thơ: “Chờ ta đi ra, Yến Linh ôm ta một cái nha.”
Thân thể hóa thành từ Nguyên thần dù có được ôm vào lòng thì cũng không thể cảm nhận được hơi ấm.
Ánh mắt của Yến Tương Lan khẽ run, y nhẹ nhàng rũ hàng mi dài che khuất đồng tử thoáng hiện lên ánh nước, ngoài miệng lại cất giọng điệu lười biếng, tiện tay đẩy hắn ra: “Tưởng còn trẻ con hả? Ôm cái gì mà ôm? Tránh ra, đừng cản đường.”
Ngọc Đồi Sơn bị đẩy ra nhưng vẫn cười hì hì, dõi mắt nhìn theo Yến Tương Lan rời đi.
Đến khi cửa đá tự động đóng lại, nụ cười trên môi của Ngọc Đồi Sơn lập tức biến mất, tà khí bị kiềm nén nãy giờ dần dần nhuốm đầy khuôn mặt của hắn.
Ngọc Đồi Sơn ngồi về lại chỗ cũ, giương mắt nhìn chằm chằm địa mạch khô cạn, đồng tử hiện lên vô số sợi kim văn chằng chịt như lũ.
“Kế tiếp là ai đây ta?” Hắn nghiêm túc suy nghĩ, trông như đang chọn bánh ngọt tiếp theo để ăn vậy.
“A.” Ngọc Đồi Sơn đắn đo suy nghĩ hồi lâu, giống như đã xác định mục tiêu, hắn giơ tay lên dùng linh lực Thiên Diễn vẽ ra một mặt trăng trên không trung, vui vẻ nói: “Chọn cái này đi.”
“Rít—!”
Thiên Diễn học cung, chim lưu ly bay quanh người Hoành Ngọc Độ đột nhiên rít lên một tiếng, bay tới bay lui không ngừng nghỉ, có vẻ như đã phát hiện nguy hiểm nào đó.
Hoành Ngọc Độ nhướng mày, duỗi tay đón lấy một con chim lưu ly vào trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt ve trấn an nó.
Nếu lần trước hắn vuốt ve trấn an như vậy, chim lưu ly lập tức yên tĩnh lại.
Nhưng lần này không biết tại sao, chim lưu ly vẫn run rẩy không ngớt.
Hoành Ngọc Độ còn đang nghi ngờ, bất thình lình chim lưu ly trong tay hắn nổ tung không chút báo trước, mảnh vụn cắm sâu vào trong tay của Hoành Ngọc Độ, thoáng cái nguyên cả bàn tay chảy máu dầm dề.
Hoành Ngọc Độ lập tức sầm mặt.
Chim lưu ly cảm nhận được nguy hiểm gì đó nên nó mới kinh hoàng phát nổ?
***
Giải Trĩ Tông gần như vận dụng hết nhân lực truy bắt toàn bộ tán tu tham gia tàn sát Khúc gia trước khi bình minh đến, trong màn đêm tối om, một hàng người bị bắt dẫn về Giải Trĩ Tông.
Thiên Diễn Châu của Thịnh Tiêu xoay vù vù muốn tóe ra tia lửa, nó làm việc từ tối đến trời sáng choang mới phán tội xong đám người đó, chuyện còn lại giao cho Thượng Nguyên và Quyện Tầm Phương, để họ cân nhắc mức phạt phù hợp.
Toàn bộ Giải Trĩ Tông nhất thời rơi vào tiếng kêu thảm thiết thấu trời.
Thịnh Tiêu vô cảm quay về Thanh Trừng Trúc, khi cởi áo khoác ra bỗng cảm thấy luồng hơi thở quen thuộc ở trong phòng ngủ.
Hắn vén màn trúc đi vào phòng ngủ nhìn thử, ở tuốt bên trong phòng là một cái giường được màn giường trắng mỏng rũ xuống che lại ánh sáng nhạt bên ngoài, màn giường bị làn gió luồn qua khe cửa sổ làm lay động nhẹ nhàng.
Trên chỗ để chân có đặt một đôi giày dính đầy bùn đất, Yến Tương Lan đang nằm ngủ trên giường, trên khuôn mặt tựa như mang theo chút phiền muộn khó tan.
Thịnh Tiêu vén màn giường ra nhẹ nhàng ngồi xuống, đưa tay tới sờ vào dái tai của Yến Tương Lan, phát hiện máu bầm bên trong đã được lau sạch, còn nhét thêm bông gòn mang theo mùi thuốc thoang thoảng.
Thiên Đạo đại nhân không tỏ cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại chua xót ân hận.
Hắn nên sớm biết nếu hắn tự mình ra tay, Yến Tương Lan chắc chắn sẽ giúp Ngọc Đồi Sơn, nhưng đầu óc của hắn giống như bị cái gì đó ảnh hưởng, hoàn toàn bất chấp dùng linh lực Đại thừa kỳ ngăn cản Ngọc Đồi Sơn.
Thịnh Tiêu dùng linh lực rà soát khắp cơ thể của Yến Tương Lan, phát hiện tổn thương nơi Tương văn đã lành hẳn, lúc này mới rút tay về.
Tầm mắt của hắn lại rơi vào đôi giày dính đầy bùn đất.
Đó là đất bùn chỉ có ở linh trận đặc biệt của Hề gia.
Y đến Hề gia gặp Ngọc Đồi Sơn.
Hai mắt của Thịnh Tiêu lạnh lùng, hắn im lặng ém chăn kỹ cho Yến Tương Lan rồi rời đi.
***
Yến Tương Lan ngủ hai tiếng, hàng mi dài bị ánh nắng mặt trời chói chang rọi vào chiếu tỉnh.
Y vùi mặt vào gối, hai mắt lim dim ngái ngủ nhíu nhíu một hồi mới có thể nhập nhèm mở ra.
Trời đã sáng.
Mưa to đã tạnh, trời trong nắng ấm.
Yến Tương Lan dụi mắt ngồi dậy, vén màn giường ra định ngó xem Thịnh Tiêu đã về chưa, vừa nhìn sang liền thấy trên tháp quý phi bên cạnh bàn đọc sách nhỏ, Thịnh Tiêu ngồi dưới ánh nắng ấm áp đẹp tựa tranh vẽ, đôi tay cầm kiếm nhiều năm đang vụng về cầm đôi hoa tai ngọc tinh xảo, hình như là đang đổi linh châu.
Yến Tương Lan há hốc kinh ngạc.
Mặc dù Thiên Đạo đại nhân thiên phú dị bẩm tu vi ngút trời, nhưng thuở thiếu thời còn học ở Thiên Diễn học cung, hắn chưa bao giờ đạt tiêu chuẩn trong môn học về linh khí, thỉnh thoảng sau khi tan lớp, Ôn Cô Bạch sắp xếp để Yến Linh kèm cặp thêm cho hắn.
Còn bây giờ, Thịnh Tiêu thế mà lại tự tay sửa linh khí.
Yến Tương Lan không nhịn được phì cười.
Bàn tay của Thịnh tông chủ cầm kiếm, cầm Thiên Diễn Châu là khiến cả Thập Tam Châu đều khiếp sợ, nhưng đối với linh khí tinh xảo thì lại lóng nga lóng ngóng, hai hạt linh châu bị hắn dày vò mãi không thể gắn vào được.
Cũng may hắn rất có lòng kiên nhẫn, tiếp tục loay hoay.
Thịnh Tiêu chợt nghe thấy tiếng cười thì hơi nhíu mày, hạt châu sắp gắn vào được bỗng lệch qua một bên, từ ngón tay của hắn rơi xuống văng ra ngoài, thoáng cái lăn lộc cộc đến chân giường.
Yến Tương Lan cúi người nhặt hạt châu lên, nhịn cười nháy mắt với hắn: “Đúng là ngàn năm hiếm có nha, Thịnh tông chủ thế mà còn biết sửa linh khí, vậy là hồi đi học ngươi suốt ngày đến trai xá của ta kêu ta dạy kèm ngươi sửa linh khí, chỉ là cái cớ để tìm ta chơi phải không?”
Thịnh Tiêu: “…”
===Hết chương 94===