Chỉ cần cứu Trương Dĩnh là ổn.
Thoát khỏi cái chết lần này, sự nghiệp về sau của cô ấy quá thuận lợi, không cần bảo bảo nhúng tay vào nữa.
[…] Nhiệm vụ của ai chứ?Đáng ghét!!!
Chuột nhỏ hờn dỗi lăn lông lốc vô không gian hệ thống, thao tác máy tính, bắt đầu quá trình cứu người.
Nhiệm vụ này rất dễ dàng, Tịnh Hề quăng nồi cho chuột, còn mình thì ngồi chơi xơi nước.
À quên!
Còn tên Lạc Cẩm Tu này.
Cô không còn việc bận phải dời đi, thế nên kệ anh ta vậy.
Chỉ cần không ở qua đêm, thì sao cũng được hết.
Đang bắn gà pằng pằng, cơ thể bỗng bị nhấc bổng lên, tay nhỏ lỡ ấn trượt một cái…
Chíu…
Game over…
Thua rồi.
Thua thật rồi nè.
A a a! Ta sắp thắng mà!!!
Tịnh Hề giơ tay huých mạnh một cái về người ngồi sau, Lạc Cẩm Tu ăn cú đau vào bụng, đến cả mi mắt cũng chẳng buồn chớp. Anh cầm lấy máy tính bảng, hạ lưng xuống, gò má hai người cọ cọ vào nhau.
Khung cảnh này thật đẹp mắt quá đi.
Chuột nhỏ thầm cảm thán, chui vào không gian xem phim cung đấu.
Tuy kí chủ và nam phụ còn nhỏ, nhưng nó cũng ngán cẩu lương lắm rồi.
Vẫn là bắp rang bơ ngon hơn nhiều.
“Sao lại tức, vì em chơi thua ư?”
“Tại anh hết. Chỉ cần một chút nữa thôi là em thắng rồi.” Tịnh Hề lườm anh, phụng phà phụng phịu.
Chơi game thua không đáng sợ.
Đáng sợ hơn là khi bạn sắp thắng thì bị thất bại.
Cảm giác này như thể có một cục tức nghẹn trong cổ họng vậy. Nuốt không được mà nhả ra không xong.
Lạc Cẩm Tu trông cặp má trắng trắng mềm mềm kia, há mồm ngoạm lấy một bên.
Chụt chụt…
Mềm mềm nhún nhún…
Muốn cắn quá.
Cắn miếng chắc không sao đâu nhỉ?
Cơn đau từ mặt phải truyền đến, Tịnh Hề đẩy mặt của chó Cẩm Tu ra, vươn tay sờ sờ.
Ướt át ghê.
Èo!!! Toàn nước bọt là nước bọt.
Tên chó điên này, số nước bọt mà anh ta dí lên mặt cô còn nhiều hơn số lần Milu liếm tay cô đó!
Tịnh Hề đặt lại máy tính bảng lên mặt bàn, lao nhanh vào nhà vệ sinh. Một lúc sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào.
Lạc Cẩm Tu ngồi lên ghế, liếm môi…
Mềm thế.
Giống màn thầu trắng vậy.
Nhỏ nhỏ xinh xinh.
Tịnh Hề chà rửa mặt mũi cho đến khi cô cảm thấy thật sạch mới chịu dừng. Nhìn hình bóng mình phản chiếu trong gương…
Trời mé!
Tiểu mĩ nhân ướt át.
Sao đẹp vậy chứ.
Thấy bụng âm ỉ kêu rột rột, “tiểu mĩ nhân ướt át” trầm mặc…
Từ chiều đến giờ, cô ăn nhiều thứ lắm rồi mà…
Nấu tạm một bát mì tôm…
Nhầm, hai bát mới đúng.
_____________________________________
**Sắp thịt thịt thịt rồi đây. #gian manh cười???**#