Anh ta cũng như vậy.
“Xin lỗi.”
Bạch Thư Hân tàn nhẫn nói, sau đó lấy thuốc mê từ tay bác sĩ, tiêm vào cánh tay của anh ta.
Xin lỗi.
Nhưng mà anh nên rời đi, anh chỉ là một trạng thái bệnh tật, anh không phải là một con người hoàn chỉnh. Cô chớp chớp mắt, nước mắt rơi lã chã.
Ön Mạc Ngôn kinh sợ nhìn cô, cuối cùng không chống lại được tác dụng của thuốc, hoàn toàn hôn mê.
Sau đó, cô lập tức gọi điện cho Cố Gia Huy, muốn anh giúp cô ấy tìm thầy thôi miên tốt nhất, hy vọng có thể khiến cho nhân cách chính thức tỉnh lại.
Đến bệnh viện, việc đầu tiên là để bác sĩ rửa dạ dày, trong thời gian đó phải tiêm thuốc gây mê liên tục, đề phòng Ôn Mạc Ngôn tỉnh dậy trước thời gian dự tính.
Đợi khi rửa dạ dày xong, không còn vấn đề nghiêm trọng nữa, chỉ cần đợi tác dụng của thuốc dần dần biến mất.
Thôi miên khi người ta đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ là có hiệu nghiệm nhất.
Cô nắm chặt lấy tay của Ôn Mạc Ngôn, nói: “Ôn Mạc Ngôn, thực ra tôi không hề ghét anh, anh mau chóng trở lại được không? Tôi rất muốn ở trước mặt anh nói câu xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ suy nghĩ kỹ trước khi nói, sẽ không hung hãn với anh nữa.”
“Em… em lừa tôi.”
“Bạch Thư Hân, em lừa tôi.” Ôn Mạc Ngôn bắt đầu phản kháng, nói đúng hơn là tính cách thứ hai kia đang phản kháng.
Anh ta không can tâm, anh ta không muốn ngủ say.
Bạch Thư Hân nghe thấy câu này, mỗi một chữ đều giống như chiếc dao đâm vào tim cô ta.
Cô lừa Thiện Ngôn.
Trong mắt cô, Thiện Ngôn luôn luôn tồn tại trong trạng thái tâm lí không ổn định, nhưng trong khoảng thời gian này anh ta đã có suy nghĩ của riêng mình, hành vi và tác phong anh ta hoàn toàn không giống Ôn Mạc Ngôn.