Anh ta có vẻ rất sợ cô giận.
Cô vào nhà bếp rửa chén, đợi khi cô quay lại nhìn trên ghế sô pha.
Chỉ thấy phía sau lưng ghế không thấy người đâu, cô tự hỏi anh đã đi đâu.
Cô tới phòng ngủ, anh cũng không ở đó, đang định sang phòng bên cạnh xem, nhưng lúc đi ngang phòng khách cô phát hiện có một người nằm dưới số pha.
Là Ôn Mạc Ngôn.
Sắc mặt anh ta trắng như tờ giấy, thân thể cuộn tròn như một quả bóng, ôm chặt lấy bụng.
Bạch Thư Hân bị dọa một phen, vội vàng đi lên.
Cô lập tức gọi 115.
Nhất định là do bữa ăn của cô mới khiến anh trở nên như vậy. “Ôn Mạc Ngôn, anh không sao chứ, tôi đã gọi xe cấp cứu rồi, anh đừng có xảy ra chuyện gì đó!”
“Không sao, tôi còn chịu được.”
Anh đau tới mức môi tím đi, cả người run rẩy, nhưng vẫn nghiến răng nói mình không sao.
Rất nhanh xe cấp cứu đã tới, vội vàng đưa anh lên xe.
Bác sĩ muốn tiêm thuốc mê cho anh, nhưng lại bị anh từ chối.
“Không cần! Tôi không tiêm thuốc, tôi muốn tỉnh táo!”
“Anh điên rồi à, bây giờ anh đang bị ngộ độc thức ăn, rất đau đớn, tiêm một mũi thuốc mê anh sẽ đỡ đau hơn!”
Ôn Mạc Ngôn nghe cô nói, nhất quyết nắm lấy tay cô, nói: “Tôi không thể mạo hiểm, tôi sẽ không để tên phế vật đó quay lại, em thuộc về tôi! Thư Hàn, em ở bên cạnh tôi, em hãy nói chuyện với tôi, tôi sẽ không đau nữa!”
Anh đau đến nghiến răng nghiến lợi, suýt chút không nhịn được ngất đi, cố cắn chặt đầu lưỡi.
Cô thấy khóe miệng anh có máu trào ra, trái tim cô rung lên dữ dội.
Chợt cảm thấy nhân cách thứ hai này thật đáng thương.