Cô không biết lời này của anh có phải để dọa cô hay không, nhưng cô biết Nguyễn Hạo Thần tuyệt đối có năng lực như thế.
Tô Khiết cảm thấy, cô bây giờ tốt nhất mau chóng rời khỏi, hoặc, điều cô bây giờ có thể làm cũng chỉ có thể mau chóng rời khỏi.
Tô Khiết không có nói tiếp nữa, nhanh chóng cất bước rời khỏi.
“Buổi tối nhớ đợi tôi.” Giọng nói của Nguyễn Hạo Thần lại truyền đến, dịu dàng nhưng vẫn ám muội dị thường.
Anh sớm đã nghĩ tới chuyện cô sẽ không dễ dàng thừa nhận như thế, anh đã sắp xếp tất cả chuyện này, là để thăm dò phản ứng của cô.
Nhưng mục đích quan trọng của anh là muốn khiến cô biết, khiến cô biết người đàn ông 5 năm trước cô cưỡng bức chính là anh.
Rất hiển nhiên cô bây giờ đã biết rồi, mục đích của anh đã đạt được rồi.
Cùng cô làm vợ chồng ba tháng, anh phát hiện được một đặc điểm của cô.
Anh biết cô khi làm sai chuyện gì thì sẽ chột dạ, sẽ đặc biệt ngoan ngoãn nghe lời, cũng sẽ rất dễ mềm lòng.
Cho nên, để cô biết người đàn ông 5 năm bước cô cưỡng bức là anh, cô sẽ không tiếp tục giống như trước đây mà trốn tránh anh nữa.
Anh biết, cô lúc này mặc dù biểu hiện rất cứng rắn, nói chuyện cũng hơi gay gắt.
Nhưng cô buổi tối chắc chắn sẽ đợi anh.
Đây chính là hiệu quả mà anh muốn.
Thật ra, cô bây giờ càng gay gắt, anh càng hài lòng, điều này nói rõ, ảnh hưởng của anh đối với cô vẫn rất lớn, người bình thường tuyệt đối không thể khiến cô mất khống chế như này được.
Anh nghĩ, bắt đầu từ bây giờ, trong lòng người mà cô chắc chắn thời thời khắc khắc nghĩ tới đều là anh…
Bước chân của Tô Khiết khựng lại, nhưng không có dừng, tiếp tục rảo bước rời khỏi.