Chu Hằng từ xa dừng lại, thu Vân La Chu vào, trong lối đi kia lực cản quá mạnh, cho dù tốc độ cao như Vân La Chu cũng không có đất dụng võ, bọn họ đều sẽ bị đám yêu thú này bao vây thôi.
Chỉ đầu yêu thú Thiên Hà Vương kia cũng có thể dễ dàng giết chết được bọn họ!
– Chúng ta chờ đã, những yêu thú này đại khái muốn xông ra, chúng ta theo sau là được.
Cũng không lâu lắm, những yêu thú này đã xông vào thông đạo, muốn xông ra thế giới bên ngoài. Theo Chu Hằng phỏng đoán, những yêu thú này hẳn bị thua, bị chiếm địa bàn, cùng đường mới muốn tiến ra thế giới bên ngoài.
Chu Hằng đợi một hồi lâu, mới để cho con lừa đen và Tiểu Hỏa đuổi theo, dù sao đầu yêu thú Thiên Hà Vương kia rất đáng sợ, nếu bị phát hiện ở trong không gian vặn vẹo thì chỉ có thể dựa vào Thuấn di phù văn của con lừa đen để chạy trối chết mà thôi.
– Chờ các ngươi thật lâu! Đám người Chu Hằng còn chưa đi xa, đã nghe được một thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Thanh âm này rất quen thuộc!
Chu Hằng dừng bước, chỉ thấy một đạo nhân ảnh từ trong bùn đất bay ra, sau khi vọt lên không trung một hồi mới dừng lại đáp xuống mặt đất, là một thanh niên anh tuấn, không ai khác, chính là Tây Môn Sơn!
Tên này không ngờ lại phục kích ở đây?
Chu Hằng mỉm cười, nói: – Ngươi cũng thật kiên nhẫn đấy.
– Từ lúc trung tuần tháng 5, ta đã luôn phục ở đây! Tây Môn Sơn đứng chắp tay, tuy rằng sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, nhưng lại không lập tức ra tay, hắn và Chu Hằng có thù giết đệ, trực tiếp một chưởng đập chết Chu Hằng hắn căn bản không thể giải hận.
Dù sao Chu Hằng tuyệt không phải là đối thủ của hắn, hắn phải từng chút một phá nát ý chí của Chu Hằng, cuối cùng mới giết chết.
– Ta đã nghĩ qua, cho dù ngươi cùng người khác xuất hiện, nhưng mà chỉ cần người nọ, hoặc là những người đó thực lực không mạnh, ta sẽ làm thịt toàn bộ bọn ngươi, sau đó vứt vào chỗ sâu trong chiến trường cổ làm mồi cho yêu thú, như vậy sẽ không có ai biết là ta làm.
Tây Môn Sơn thong thả bước ra hai bước, nhoẻn miệng cười với Chu Hằng: – Ngươi đã đi ra một mình vậy cũng bớt cho ta chút phiền toái. Ngươi nên biết ta muốn phục kích ngươi, cho nên mới muốn nán lại một tháng mới đi ra, mục đích không phải là tránh ta sao?
– Đáng tiếc, ta còn kiên nhẫn hơn ngươi.
– Ta biết ngươi có Vân La Chu, đáng tiếc căn bản không thể sử dụng được ở trong lối đi này, cho nên, ngươi sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay ta.
– Chu Hằng, hôm nay là ngày tận thế của ngươi! Từ lúc ngươi giết đệ đệ ta là lúc đã quyết định cái chết của ngươi.
Lúc nói tới câu cuối cùng, sắc mặt Tây Môn Sơn trở nên dữ tợn, hận không thể uống máu, ăn thịt Chu Hằng.
Chu Hằng lắc lắc đầu, tên này quá nhạy cảm, cho rằng đi ra ngoài trễ hơn là để tránh hắn? Hắn nhướng mày cười, nói: – Ngươi nghĩ quá nhiều rồi! Ta chỉ biết là ngươi vì né tránh ta, đã sớm chạy tới Đại Hà Học Phủ, nhiều ngày như vậy cũng không dám lộ diện.
– Nói hươu nói vượn, ta lại sợ ngươi sao? Tây Môn Sơn nổi giận gầm lên một tiếng, nhưng sau khi rống một tiếng, hắn không khỏi cười lạnh: – Ngươi muốn chọc giận ta, khiến ta không khống chế được tâm tình để cho ngươi có cơ hội chạy trốn? Quá ngây thơ rồi!
– Chu Hằng, vậy để ta cho ngươi thấy tiến bộ mấy ngày qua của ta một chút. – Run rẩy dưới lực lượng của ta đi!
– Ông! Tây Môn Sơn sử xuất tất cả tinh tú ra ngoài, hơn bốn ngàn viên, số lượng tinh tú nhiều hơn trước kia không ít, lại có thêm một cỗ lực lượng cường đại không rõ lưu chuyển.
Tinh thần lực!
Tên này rốt cục đã nắm giữ tinh thần lực! Với cơ sở hơn bốn ngàn viên tinh tú của hắn quả thật đã sớm có tư cách hình thành tinh thần lực, nhưng vì hắn luôn ở lại Đại Nguyên Học Phủ cho nên mới không có tư cách tu luyện loại bí thuật này, cho tới khi hắn đi tới Đại Hà Học Phủ, cánh cửa kia mới mở ra.
Nắm giữ hay không nắm giữ tinh thần lực, chiến lực hoàn toàn khác biệt.
– Ha ha ha ha, thấy được chưa? Đây chính là lực lượng ta hiện đang nắm giữ đấy! Tây Môn Sơn cười to, trên mặt có hận ý, cũng có đắc ý.
Hắn tiến vào Đại Hà Học Phủ cũng chỉ 9 tháng, chỉ chút thời gian này lại có thể nắm giữ được tinh thần lực, hắn quả thật có vốn để kiêu ngạo, thiên phú cũng khá bất phàm.
– Chu tiểu tử, trực tiếp vẽ mặt, không cần cho bổn tọa mặt mũi! Con lừa đen rất không thích nói.
Chuyện của Cổ Thiên ra ngoài thông báo càng sớm càng tốt, qua mỗi một giây, lão biến thái này lại cách Tuệ Tinh Cảnh càng một gần. Chu Hằng gật gật đầu, tâm niệm vừa động, cũng vận chuyển ra hơn 1000 viên tinh tú, lấy viên đại tinh tú làm trung tâm, quần tinh bảo vệ xung quanh. Tinh tú xoay tròn, hình thành một cỗ lực lượng kỳ diệu, đúng là tinh thần lực! Phốc!
Tây Môn Sơn giật mình mắt muốn lòi ra, tinh, tinh thần lực, làm sao có thể! Hắn mất suốt 9 tháng mới có thể nắm giữ tinh thần lực, nhưng tốc độ này đã có thể được cho là cấp bậc thiên tài! Nhưng mà Chu Hằng thì sao, tiểu tử này xuất phát điểm thấp hơn mình rất nhiều, nhưng hắn cũng lại nắm giữ tinh thần lực.
Chờ một chút, lúc này mới có bao nhiêu viên tinh tú?
Hơn 1000 viên!
Làm sao có thể!
Cơ sở để hình thành tinh thần lực chính là 3000 viên tinh tú, đây là điều hiển nhiên được thế giới công nhận! 3000 tinh tú là có được tư cách tấn công Thiên Hà Vương.
Nhưng mà hơn 1000 viên tinh tú… Tên này là quái thai sao? Tây Môn Sơn hoảng sợ trong lòng.
Chu Hằng rất mạnh, hắn đã sớm thấy rõ, nếu không lúc trước Chu Hằng cũng không thể miểu sát được đệ đệ của hắn, khiến hắn cấp bách nhận thua cũng không kịp cứu viện! Nhưng mà hắn vạn lần không ngờ, chỉ trong thời gian ngắn như vậy, không ngờ Chu Hằng đã tiến vào Tinh Thần Đế, hơn nữa rõ ràng chỉ có hơn 1000 viên tinh tú đã tạo thành tinh thần lực! Vì sao? Lão trời già ngươi không có mắt sao?
Tu vi tăng lên, không chỉ cần tích lũy linh lực, mà còn cần lĩnh ngộ để đột phá, phương pháp phân bố tinh tú mới là khó khăn nhất! Như hắn đạt tới 4000 viên tinh tú đã là tới đỉnh, một là không cách nào đột phá Thiên Hà Cảnh, hai là khuyết thiếu thuật phân bố tinh tú cao cấp, hắn chỉ có thể dừng lại ở 4000 tinh.
Nhưng mà không ngờ Chu Hằng chỉ mất thời gian không tới một năm đã có được hơn 1000 viên tinh tú, càng tạo thành tinh thần lực, điều này làm sao hắn có thể chấp nhận được? – – – – – oOo- – – – –