Những tia điện tạo thành một lưới điện thật lớn, chợt rung lên vài cái, không tổn hại trước các đạo hồng quang bắn tới, liền sau đó có rút lại. Kim quang sáng rực đem Hạo Dương điểu đang liều mạng chống cự bên trong trói chặt lại, không thể nhúc nhích, trong miệng chỉ có thể phát ra những tiếng kêu thê lương.
Hàn Lập trên mặt hiện lên vẻ vui mừng, đột nhiên trên đỉnh đầu vang lên một tiếng nổ lớn.
Hàn Lập thần sắc bất động, hai tay nâng lên, chỉ thấy phía trên đầu tầng cấm chế cuối cùng đã bị Thổ Giáp long đánh cho nát bấy. Cấm chế được bày ra bởi trận bàn đối với thất cấp yêu thú thì không có uy hiếp đáng kể.
Viên đạn đá không lồ bay ra liền hóa thành lại nguyên hình của Thổ Giáp long, liền bay vào trong bạch vụ, chứng kiến cảnh Hạo Dương điểu đang bị lưới điện trói chặt bên trên đào lâm, hai con ngươi màu lục bích chuyển động không ngừng, trên mặt lộ ra biểu tình như là giật mình.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng chợt động, con Thổ Giáp long này tự hồ linh trí cực cao.
Vào lúc này thì hai mắt của Thổ Giáp long đảo qua cây Nghê Thường thảo đang nằm phía sau, trong mắt chợt lộ ra vể xảo trá, đột nhiên toàn thân nó hoàng quang chợt hiện, hướng phía dưới đất bay thẳng xuống.
“Chặn nó lại. Nó có thần thông thổ độn mà, một khi nó chạm vào đất là không cách gì bắt được nó.”
“Ngươi hãy yên tâm, ta đã sớm có tính toán.” Thấy tình hình như vậy, Hàn Lập hơi cười cười, không chút hoang mang trả lời.
Thổ Giáp long trong nháy mắt sắp chạm mặt đất, thấy xung quanh Nghê Thường thảo không có ai khác, liền cảm thấy vô cùng vui mừng, muốn đem Nghê Thường thảo cắn một phát nuốt vào.
Nhưng vào ngay lúc đó, bốn phía xung quanh gốc Nghê Thường thảo vang lên nhưng tiếng phốc phốc, mười hai đạo hàn khí trong suốt đột ngột phun lên. Thân hình của Thổ Giáp long đang ở trong không trung với lại khoảng cách không đến một thước, với lại vốn không đề phòng nên không kịp chạy trốn, liền bị hàn khí phun ra bao trùm biến thành một khối băng điêu màu trắng.
Trên mặt đất bạch quang chợt chớp động, thoáng cái hiện ra mười hai con rết to lớn màu trắng như tuyết, đầu nghếch lên, đuôi ngọa nguậy, trong miệng từng luồng hàn khí phu ra không ngừng.
“Thì ra ngươi đem Lục Dực Sương công đem bố trí dưới đất, ta đã lo lắng bằng thừa.” Đại Diễn thần quân thấy Thổ Giáp long bị chế trụ liền bật cười khẽ
Thổ Giáp long mặt dù da thịt dày, nhưng với hàn khí của mười hai con Lục Dực sương công phun ra không thể dựa vào sự mạnh mẽ của thân thể mà ngăn cản được. Do đó lập tức bị chế trụ thì không gì gọi là kì quái.
“Ta nguyên lai để phòng ngừa vạn nhất, mới bố hạ một chút thủ đoạn phòng ngừa, không nghĩ đến việc đối phó với Thổ Giáp long” Hàn Lập lạnh nhạt nói.
Thân hình chợt động Hàn Lập đã đến phía sau Hạo Dương điểu, ánh mắt nhìn lên chùm lông đuôi dài, nhìn vào mắt Hạo Dương điểu cười nói:
“Ta nói cho ngươi biết, mặc dù linh trí ngươi chưa cao, nhưng vài từ đơn giản này ngươi có thể hiểu được một chút. Ta mặc dù có chút cảm thông với ngươi, ngươi có thể tự đem những cộng lông đuôi trên hỏa linh tự lấy xuống hay là để ta ra tay động thủ.”
Quả nhiên Hạo Dương điểu nghe hiểu ngôn ngữ nhân loại. Một lời Hàn Lập vừa nói ra, làm cho thân hình chợt run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi không cam lòng, trong miệng phát ra những tiếng kêu thê lương.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, không nói tiếng nào tay từ từ nâng lên, một tầng thanh quang bao bộc toàn bộ bàn tay, muốn tiến tới nhổ.
Ánh mắt của Hạo Dương điểu hiện lên vẻ e ngại, bất đắc dĩ, đuôi chợt run rẩy vài cộng lông dài run run, hồng quang chợt hiện phía sau, liền có vài cộng lông tự động rơi xuống, dù sao thì sao này cũng có thể mọc lại, những cộng lông dài này cùng huyết mạch tương thông, nếu bị mạnh mẽ nhổ đi thì cũng sẽ bị tổn thương không nhẹ. Tự mình lấy ra mặc dù tinh nguyên cũng có hao tổn, nhưng lại tránh cho thân thể bị thương tổn.
Thanh quang chợt hiện, Hàn Lập vô cùng mừng rỡ, tay vươn ra đem mấy cộng lông chim dài màu đỏ hồng nắm lấy trong tay. Một tay khác tiến vào túi trữ vật lấy ra một hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn.
Đem các cộng lông đuôi chim bỏ vào trong hộp ngọc hạ thêm vài đạo phù, xong Hàn Lập mới cẩn thận đem hộp ngọc bỏ vào túi trữ vật.
Sao khi làm xong mọi việc Hàn Lập trở tay vỗ nhẹ một chưởng lên đầu Hạo Dương điểu, một luồng linh lực tiến vào đầu, Hạo Dương điểu lập tức ngã ra hôn mê.
Hàn Lập cười cười, ánh mắt dời sang phía Thổ Giáp long đang bị đóng băng.
Đầu yêu thú này mặc dù bị tầng băng dày chế trụ, nhưng bên trong vẫn bảo trì được thần trí bình thường, khi ánh mắt Hàn Lập đối nhãn với yêu thú, thì yêu thú lộ ra vẻ cực kì e ngại. Hàn Lập hóa thành một đạo thanh hồng bắn xuống.
Chừng một khắc sau, một đạo kim hồng giống như lôi điện hiện ra trên không bên ngoài cửa sơn cốc. sau khi ánh sáng kim hồng thu liễm hiện ra một người, người đó chính là Nhạc Dương cung bí điện tử bào lão ẩu, bên cạnh không khí chợt xao động hiện ra một người, đúng là Phương Xử.
Mà lúc này trong rừng đào toàn bộ cấm chế đã bị bãi bỏ, chỉ còn lại một con chim không có lông đuôi nằm bất tỉnh dưới một gốc đào.
Nhìn thấy tình trạng của Hạo Dương điểu, trong lòng lão ẩu chợt giật thót, sử dụng thần thức đảo qua, mặt dù linh cầm hôn mê, nguyên khí tổn thương còn các phương diện khác thì vẫn còn tốt, lúc này trong lòng mới cảm thấy an tâm, nhưng khi nhìn tới đuôi linh cầm thì trong lòng nộ hỏa bùng phát dữ dội.
“Ngươi xem tình huống của linh điểu, trước tiên đem nó cứu tỉnh lại rồi nói.” Lão ẩu trầm mặt phân phó một tiếng.
Phương Xử ở bên cạnh nghe vậy, không dám chậm trẽ vội ngự khí bay xuống. Nếu không phải trong lúc ở Nhạc Dương cung được vị tổ tông phía trên mang theo thì bằng vào tốc độ ngự khí của hắn thì giờ sao đến được nơi này.
Lúc này lão ẩu hai mắt nhắm lại muốn dùng thần thức truy tìm người to gan lớn mật kia. Kết quả một lát sau, sắc mặt lão ẩu chợt biến, tựa hồ phát hiện một chút đầu mối, liền hướng xuống phía dưới phân phó vài câu, cả người hóa thành một đạo kim hồng vội vã bay đi.
Một lát sau, phía trên trời cách chỗ cù ngoài trăm dặm, nơi này là một dãy núi với nhiều trụ đá vươn lên hình dạng cổ quái, nơi này hiện có một tu sĩ, lão ẩu liền mở miệng truy vấn:
“Ta tưởng là ai? Hóa ra là Ma Mộc tông Mã đạo hữu. Đạo hữu sao không ở trong tông đóng cửa tĩnh tu, mà lại chạy tới Thiên Nhạc sơn mạch giở trò trộm cắp làm gì? Mới vừa rồi yêu thú của ta gặp nạn, vừa hay các hạ lại xuất hiện nơi này là sao?” Lão ẩu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm đối phương, lạnh giọng chất vấn.
Phía đối diện là một tu sĩ che mặt, mặc trường bào màu hoàng lục, hai con ngươi phát ra kim quang có vẻ phi thường quỷ dị.