Nếu như có số lớn mang theo võ công giang hồ cao thủ, muốn liều chết xông vào hai nơi này để mà phóng hỏa hoặc thậm chí là đầu độc…cái kia nhưng là một tai nạn thật sự rồi.
Một lúc mất đi lương thực nơi phát ra…Hắc Lân thành lập tức sẽ hứng chịu xung kích rất lớn!
“…”
Lý Tuệ thân thể cao gầy được nhẹ nhàng áo giáp cho bảo vệ, đẩy đà mê người cùng uyển chuyển dáng người…không chút nào thua kém khi so với Tô Ngọc Hoa cùng Tiểu Tuyết các nàng.
Nàng cũng không giống với Tô Ngọc Hoa luôn lộ ra thanh lãnh cùng tự tin một mặt, thay vào đó là một loại nữ tử hiệp khách giang hồ, luôn không tự chủ toát ra một cỗ thoải mái cùng hào khí.
Có lẽ là vì thường xuyên đi theo sư phụ của mình thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm trong thời gian dài, Lý Tuệ tâm tính so với Tô Ngọc Hoa càng thêm ổn trọng cùng cứng cỏi.
Tại một số thời khắc…nàng càng thêm tự tin đưa ra quyết định, tính cách cẩn thận bên trong lại mang theo quyết đoán.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao thực lực của nàng không có Tô Ngọc Hoa cao như vậy, nhưng lại được Tiểu Tuyết tin tưởng tuyệt đối mà giao lấy trọng trách lớn hơn.
“…”
Lúc này ánh mắt của Lý Tuệ có hơi bất ngờ nhìn xem thiếu nữ Uyển Tình…nàng không nghĩ đến nha đầu này lại nhạy bén mà chú ý tới một chuyện này!
Một bên nghe Uyển tình nói như vậy, Tô Ngọc Hoa cái này luôn ít nói thiếu nữ lại bất ngờ chủ động trả lời:
“Thành chủ đại nhân trước giờ luôn dự tính mọi chuyện rất chu đáo…làm sao bỏ qua một vấn đề quan hệ trọng đại như vậy chứ?”
“Nếu ngay cả chúng ta đều nhìn ra được nguy cơ, thành chủ đại nhân cùng mấy vị kia chẳng lẽ không nhìn ra hay sao?”
Uyển Tình có chút ngượng ngùng, sau đó nhẹ giọng nói “Kia…như vậy tại sao Tiểu Tuyết đại nhân, lại điều động nhiều quân lực như vậy đi đến nơi khác?”
Ly Tuệ buồn cười nhìn xem tiểu thiếu nữ có chút mơ hồ này, thản nhiên nói:
“Điều đi Hắc Lân quân đương nhiên là vì bến tàu…nhưng thành chủ đại nhân cũng có thể một lần nữa bổ khuyết những vị trí kia nha!”
Nghe vậy, Uyển Tình như nhớ ra một chuyện gì quan trọng…nàng khiếp sợ mà mà nhẹ hô:
“Ý của hai tỷ là…thành chủ đại nhân lại xuất động thêm Hắc Lân quân từ nơi kia thần bí quân doanh?”
“Nhưng nơi đó thật sự còn có diệt ma quân chủng…Hắc Lân quân sao?!”
Nàng mặc dù nghe được mọi người nói rằng, bên trong quân doanh bên cạnh phủ thành chủ còn có Hắc Lân quân.
Nhưng diệt ma quân chủng…làm sao có thể tùy ý bồi dưỡng đi ra được?
Nếu có…cũng không thể tại thời gian ngắn như vậy bên trong, bồi dưỡng thành hình được chứ?!
Không phải nàng không tin tưởng vào nội tình của Hắc Lân thành cùng Nham Kiều.
Mà là bởi vì Hắc Lân quân thật sự rất cường đại…một loại diệt ma quân chủng như vậy, làm sao có thể muốn xuất ra là xuất ra?
Thiên Mặc thành…nơi trước kia nàng sống, đó là một tòa tồn tại mấy trăm năm thành trấn!
Cho nên nơi đó cũng có diệt ma quân chủng của mình…nhưng mỗi một đơn vị như vậy, đều là trân bảo một dạng tồn tại.
Các đại gia tộc bên trong Thiên Mặc thành, từ xưa đều cố gắng nắm giữ quyền lên tiếng lớn nhất có thể tại Diệt Ma quân bên trong.
“…”
Tô Ngọc Hoa ở bên cạnh thản nhiên mà nhẹ gật đầu, ánh mắt bên trong hiện lên tin tưởng tuyệt đối mà chăm chú nói:
“Thành chủ đại nhân làm việc luôn thiên về cầu toàn cùng ổn trọng…cho nên những chuyện này nhất định đều nằm trong dự tính từ ban đầu của ngài ấy!”
“Mà hai nơi đó đều là thành chủ đại nhân chính miệng nhận định, là mệnh mạch tuyệt đối của Hắc Lân thành…không có lý do nào mà ngài ấy, lại để cho vườn thú cùng thổ địa lọt vào khả năng bị tập kích được!”
“Như vậy kết quả duy nhất còn lại…chính là thành chủ đại nhân sẽ lại một lần nữa tăng cường quân bị cho thành trấn, tựa như một lần trước tăng thêm ba trắm Hắc Lân thiết kỵ như vậy!”
Nghe nàng lời nói mang theo nồng đậm tự tin cùng chắc chắn, Lý Tuệ cùng Uyển Tình đều vô ý thức nhìn nàng một chút.
Từ giọng nói bên trong có thể đơn giản xem ra…Tô Ngọc Hoa có một loại tự tin mù quáng đối với thành chủ đại nhân Nham Kiều đâu.
Không hổ là cả gan đem chính mình cơ thể yêu kiều, đưa cho thành chủ đại nhân thưởng thức triệt để…quả nhiên hảo cảm đã rất lớn nha!
Tựa như phát hiện mình biểu hiện quá mức thất thố, Tô Ngọc Hoa dưới mặt nạ hiện lên một vòng yên hà mê người, cố gắng chậm rãi giải thích:
“Đây…đây là tổ phụ của ta lời nói!”
Nhìn xem nàng khó có được lộ ra chột dạ cùng ngượng ngùng một mặt, Uyển Tình cùng Lý Tuệ hai người chỉ cười cười không nói.