Miêu Nghị không ngừng thử điều khiển, theo ý niệm của hắn, cả đám ‘tiểu tử’ bay lượn quanh quẩn qua lại ở bên trong thạch thất, tốc độ chợt nhanh chợt chậm, không ngừng biến đổi đội hình, khiến cho Miêu đại động chủ mừng rỡ lên tiếng cười khúc khích.
Chơi mãi một kiểu như vậy tự nhiên sẽ tới lúc chán, ánh mắt Miêu Nghị di chuyển sang hồ nước gần đó, sờ cằm suy nghĩ một trận.
Hắn dùng ý niệm sai khiến, bọn ‘tiểu tử’ như thiêu thân đâm đầu vào lửa, nối đuôi nhau bay xuống hồ nước, bọt nước văng lên tung tóe.
Miêu Nghị nhất thời lộ vẻ tò mò đi tới bên bờ, nhìn đám ‘tiểu tử’ dưới nước dùng cánh bơi qua bơi lại, hơn nữa tốc độ bơi của chúng nhanh nhẹn vô cùng.
– Chậc chậc, lại không sợ nước!
Miêu Nghị vô cùng yêu thích, có cảm giác chơi đùa cực kỳ vui vẻ, tự nhiên phải chơi lâu một chút, dùng ý niệm thao túng đám ‘tiểu tử’ lặn tới lặn lui dưới nước, hoặc phân tán, hoặc nhóm đội.
Chơi chán hắn lại gọi bọn ‘tiểu tử’ lên.
Bọn ‘tiểu tử’ từ dưới nước bay lên không, nhanh chóng lắc lắc thân thể, giữ sạch nước bám trên người.
Nhìn cả đám ‘tiểu tử’, Miêu Nghị cau mày sờ cằm lẩm bẩm:
– Như vậy cũng không có tác dụng gì, chẳng lẽ trước khi trưởng thành chỉ có thể là món đồ chơi sao?
Hắn đưa một tay ra, gọi một tên ‘tiểu tử’ rơi vào trong lòng bàn tay, do dự hồi lâu, rốt cục quyết định thử xem sức chịu đựng của chúng thế nào.
Hắn bóp bóp hai ngón tay lại, cảm thấy ‘tiểu tử’ có thể chịu đựng được, dường như lực lượng bình thường rất khó giết chết, chỉ là gân cốt của nó có vẻ hơi mềm.
Miêu Nghị lại tăng thêm chút pháp lực, nhất thời bóp cho ‘tiểu tử’ liều mạng giãy giụa dường như muốn tắt thở.
– Chỉ có chút khả năng như vậy sao, không thể sánh với phụ mẫu các ngươi, cho dù là dùng đao chém cũng không làm gì được… ặc…
Trong nháy mắt Miêu Nghị trợn to cặp mắt, lời còn trong cổ chưa thốt ra ngoài, ngón tay buông lỏng ‘tiểu tử’ đang bị ngược đãi kia.
Chỉ thấy ngón tay hắn đã chảy ra một giọt máu, trong nháy mắt đọng lại thành băng, mà quanh thân hắn cũng nhanh chóng hiện lên một tầng băng sương.
Thật sự là ‘tiểu tử’ mới vừa xuất thế quá mức yếu ớt, không chịu được ngược đãi như vậy, bị bức bách bất ngờ quơ lưỡi hái nhỏ đâm hắn một cái.
Bất quá đừng chê nó yếu ớt, càng nó rất sắc bén, không ngờ rằng có thể đâm phá pháp lực trên ngón tay Miêu Nghị.
Vội vàng tránh né ngón tay Miêu Nghị suýt chút nữa bóp chết mình, ‘tiểu tử’ kia nhanh chóng lắc đầu vẫy đuôi một cái, vội vàng vỗ cánh bỏ chạy.
Miêu Nghị lại giống như một khúc gỗ cứng đờ, đứng yên tại chỗ không thể cử động.
Trong khoảnh khắc càng ‘tiểu tử’ đâm vào ngón tay, một cỗ khí tức u minh âm hàn tới cực điểm theo càng ‘tiểu tử’ nhanh chóng rót vào thân thể của hắn.
Trong nháy mắt tinh thần Miêu Nghị hoảng hốt, lại tìm được loại cảm giác giống như trước đó, hồn bất phụ thể, dường như linh hồn phiêu đãng ở thế giới u minh giá rét, không chỗ nương tựa, không chỗ trú thân.
Thời khắc mấu chốt lại là pháp nguyên trong cơ thể hắn tự động bắn ngược, nhanh chóng tự vận chuyển, cực kỳ khí phách cấp tốc xua tan khí âm hàn cực độ trong cơ thể hắn.
Miêu Nghị run lập cập, nhanh chóng tỉnh lại.
Hắn từ từ nghiêng đầu, ánh mắt chậm rãi rơi vào đám ‘tiểu tử’ vỗ cánh trôi lơ lửng, không hề lộ vẻ giận dữ, ngược lại lộ vẻ vui mừng không kềm được.
Trong nháy mắt hắn liên tưởng đến tình hình trước đó đám ‘tiểu tử’ này ăn thịt chim sẻ, chỉ cần tùy tiện đâm chim sẻ một cái đã khiến cho chúng không thể nào nhúc nhích được nữa.
– Giỏi thật, lại có thể dễ dàng đâm thủng pháp lực của ta, thật sự đã xem thường các ngươi, thì ra còn có bản lãnh này.
Miêu Nghị bật cười to vui sướng, hắn còn tưởng rằng sau khi ra ngoài, năng lực làm cho người ta trong nháy mắt hồn bất phụ thể của đám ‘tiểu tử’ này lúc còn là minh thai trong trứng sẽ biến mất, không ngờ rằng không phải là biến mất, mà là thu liễm vào trong cơ thể.
– Không hổ là con cháu Minh Đường Lang uy chấn Vạn Trượng Hồng Trần, giỏi, giỏi lắm!