“Em nói cái gì…” Anh dường như không dám tin tưởng vào tai mình: “Em nói muốn làm gì?”
“Em muốn gả cho anh.”
Thấy anh căng thẳng như vậy, Lục Yên ngược lại không căng thẳng nữa, nghiêm túc nói: “Thẩm Quát, sau này em sẽ cố gắng làm người vợ tốt của anh, hiểu anh, quan tâm anh, thương anh, yêu anh, cho nên… anh cưới em đi, em sẽ dùng cuộc đời còn lại của mình để tốt với anh.”
Giống như lời thề khi con trai cầu hôn con gái, cô thật sự đang cầu hôn Thẩm Quát, vô cùng chân thành tha thiết.
Thẩm Quát đợi cô hai mươi năm rồi, mỗi ngày đều lén lút chú ý cô, lại nơm nớp lo sợ không dám tới gần…
Cho nên việc cầu hôn này hẳn là do cô làm, như vậy mới công bằng.
Tâm trí Thẩm Quát đều mơ hồ cả rồi, anh làm sao có thể từ chối được, cảm giác hạnh phúc đều gói ghém hết vào trong khoảnh khắc này, đã suýt phá hủy hết những dồn nén mà anh dựng nên cả đời này.
“Lục Yên, em xác định muốn gả cho anh sao, bây giờ anh…”
Nói cho cùng, anh vẫn không có tự tin.
Cho dù là xã hội hiện đại, rất nhiều đàn ông thành công lấy cô gái nhỏ tuổi hơn mình rất nhiều, quyền thế và tài sản chính là lợi thế và sự tự tin của bọn họ.
Nhưng Thẩm Quát không làm được, không có khả năng sẽ có tự tin, cho dù anh đã đứng ở vị trí không ai có thể với tới, cho dù anh có được cả thế giới, nhưng… chỉ cần anh yêu cô, để ý cô thì không có khả năng sẽ có tự tin.
Lục Trăn đều sắp phẫn nộ rồi, gào to: “Cậu có được không, con gái tôi nói cũng nói đến mức này rồi, có cưới hay không chỉ là chuyện một câu nói, cậu thật đúng là cho mình là công chúa nhỏ à.”
Giản Dao bịt miệng anh ta: “Anh đừng phá hư bầu không khí.”
Lục Yên biết trong lòng Thẩm Quát do dự, cô mỉm cười nhìn về phía anh, nói: “Thẩm Quát, chúng ta sớm đã xác định rồi, không phải sao?”
Cô mãi mãi không bao giờ quên, cảnh tượng vào buổi chiều ánh nắng ấm áp đó, lúc Thẩm Quát tỏ tình với cô.
Lấy can đảm, hạ quyết tâm.
“Có lẽ em sẽ gặp được người tốt hơn anh…” Cô nói ra lời lúc trước anh từng nói.
“Bởi vì Thẩm Quát của bây giờ không phải là Thẩm Quát tốt nhất.”
Khi đó, trong ánh mắt anh hiện ra ánh sáng chắc chắn mà tự tin cỡ nào —-
“Nhưng Thẩm Quát của tương lai, chắc chắn sẽ không làm em thất vọng.”
Cô nhìn anh, nhìn Thẩm Quát của tương lai đã tới.
Anh sớm đã chịu đựng thời kỳ thiếu niên mê man cùng khốn đốn đan xen, nhưng vẫn không mất đi sự cố gắng, chân thành tha thiết và nhiệt tình.
Anh vẫn là thiếu niên hăng hái đó trong trí nhớ của cô.
Lục Yên ôm chặt eo Thẩm Quát, kề sát khuôn mặt vào trong lồng ngực rộng rãi chặt chẽ của anh, dịu dàng nói —-
“Thẩm Quát, chúng ta cũng đã sớm xác định rồi, không phải sao.”
Hô hấp của Thẩm Quát rất nặng, rất chậm, anh nhắm mắt lại, quỳ một gối xuống.
Giản Dao đứng đối diện anh, rõ ràng nhìn thấy, ánh mắt anh đỏ lên.
Đây là lần thứ hai.
Lần đầu tiên là sau khi Lục Yên rời đi, ở con đê bên bờ sông, anh quỳ gối trước mặt Giản Dao, vuốt ve bụng dưới nhô ra của cô, trong bụng có chân ái đời này của anh, khoảnh khắc đó, cảm xúc sụp đổ, anh tuyệt vọng bật khóc.
Lần thứ hai, anh quỳ gối trước mặt cô, ở trước mặt mọi người, lệ nóng quanh tròng cầu hôn cô.
Một người đàn ông, giống như Thẩm Quát… bò ra từ trong vũng bùn đen tối và cực khổ, đội trời đạp đất, cái chết cũng không làm anh chảy nước mắt, chỉ có tình yêu là có thể.
“Lục Yên, chúng ta kết hôn.”
Lục Yên nhìn thấy Thẩm Quát rơi nước mắt, làm sao có thể còn cố kiềm nữa, vừa khóc vừa dùng tay loạn xạ lau nước mắt cho anh.
Thẩm Quát rất nhanh liền khống chế được cảm xúc, đi vào phòng, từ trong ngăn tủ lấy ra một cái hộp nhung.
Anh cầm hộp nhung tới trước mặt Lục Yên, mở ra, bên trong có một cái nhẫn kim cương khổng lồ sáng chói.
Lục Trăn chỉ vào anh nói: “Tôi khinh, cậu đã sớm chuẩn bị xong rồi! Còn chờ con gái tôi mở miệng trước!”
“Ừm, tôi đã sớm chuẩn bị xong rồi.”
Chiếc nhẫn này, Thẩm Quát hai mươi năm trước đã chuẩn bị xong rồi, thế nhưng vẫn chưa kịp đeo lên tay cô, cô liền… rời đi.
Cảm xúc của Lục Yên rất kích động, khóc sướt mướt, cầm lấy chiếc nhẫn liền muốn hướng về phía đầu ngón tay mình đeo lên.
Giản Dao giữ tay cô lại, bất đắc dĩ nói: “Con gái ngốc, nào có tự mình đeo nhẫn cho mình chứ.”
“A…”
Cô nhóc khóc tu tu lại tự cười một cách ngốc nghếch, liền nhanh chóng đưa chiếc nhẫn cho Thẩm Quát.
Khóe miệng Thẩm Quát mấp máy, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út bên trái của cô, sau đó dùng lòng bàn tay giúp cô lau nước mắt, nghiêm túc nói: “Vậy xác định rồi.”
“Ừm, xác định rồi!”
*
Ngày hôm sau sau khi cầu hôn, Thẩm Quát và Lục Yên liền đến cục dân chính đăng ký kết hôn.
Đón lấy ánh nắng ấm áp, Lục Yên dắt xe đạp đi ra khỏi vườn hoa nhỏ.
Lục Trăn vừa cắt tỉa cây xanh trong vườn hoa nhà mình, vừa chửi bậy: “Các con có cần vội vã như vậy không, chuyện hôm qua quyết định, hôm nay liền đi lĩnh chứng.”
Lục Yên quay đầu lại cười nói với anh ta: “Đây không phải là sợ người nào đó lại đổi ý à.”
Giản Dao bưng ly cà phê đi tới, bước vào trong ánh nắng sáng sớm, tay khoác lên trên vai Lục Trăn, cười nói: “Không đổi ý, bố con từ khi bắt đầu đã không đồng ý, nhưng mà… phản đối vô hiệu.”
“Ai nói ông đây phản đối vô hiệu.” Lục Trăn căm giận nói: “Có tin ông đây bây giờ nhốt nó lại, cấm túc, không cho ra cửa không.”
Lục Yên nghe vậy, vội vàng leo lên xe đạp, co cẳng chuồn đi.
Lục Trăn ở phía sau chửi bậy: “Chuyện kết hôn lớn như vậy, cậu ta không lái xe tới đón con, để con cưỡi xe đạp đi, đây chính là người đàn ông con chọn?”
Lục Yên quay đầu giải thích: “Anh ấy nói không lái xe, bảo đạp xe đạp có vẻ khá thanh xuân.”
“Ha ha, cậu ta liền làm đi, có làm hơn nữa cũng không che giấu được sự thật cậu ta là đàn ông già!”
…
Hai mươi phút sau, Lục Yên gặp mặt Thẩm Quát ở cổng cục dân chính, anh mặc một chiếc hoodie nhàn nhã phối với quần jean, nhìn qua thật đúng là không khác tiểu tử cho lắm.
Lục Yên khóa xe đạp xong, chạy chậm đến trước mặt anh, trên dưới đánh giá anh một phen, cười nói: “Thẩm tổng nhìn qua thật là non nớt!”
Thẩm Quát đưa tay vỗ vỗ đầu cô, nói: “Đợi tí nữa người ta không hỏi thì không cần nói tuổi.”
“Hẳn là… sẽ không hỏi đâu.” Lục Yên không xác định nói: “Sẽ hỏi sao?”
“Anh lại chưa kết hôn, làm sao biết được.” Thẩm Quát có chút không vững tin, nhìn qua dáng vẻ rất thấp thỏm: “Không có quy định nói tuổi tác chênh lệch quá lớn thì không cho kết hôn, đúng không.”
“Cái này hẳn là không có, thế kỷ hai mươi mốt, hôn nhân tự do.”
“Vậy là tốt rồi.”
Lục Yên nhìn dáng vẻ Thẩm Quát cẩn thận lại lo lắng như vậy, cúi đầu hé miệng nở nụ cười.
Anh chú ý tới trên mặt cô nhóc này lộ ra nụ cười trộm xảo quyệt: “Cười cái gì.”
“Cảm thấy Thẩm tổng hôm nay giống như biến thành người bạn nhỏ, rất không có tự tin.”
Thẩm Quát hít sâu, ổn định lại sự thiếu tự tin căng thẳng, nói: “Tiểu Yên, một ngày này, anh đợi hơn hai mươi năm rồi.”
Bất kỳ một sai lầm nào cũng sẽ khiến thần kinh của anh kéo căng đến cực hạn, tối hôm qua anh thậm chí một đêm không ngủ.
Ở cửa, anh dừng bước: “Một lần cuối cùng, Tiểu Yên, em thật sự muốn gả cho anh sao.”
Bởi vì bước vào cánh cửa này rồi, anh mãi mãi cũng sẽ không buông cô ra nữa.
Lục Yên không cười, dắt tay của anh… đúng như vô số lần trước kia anh dắt tay cô, mang theo cô đi về phía trước.
Lần này, là Lục Yên dắt anh, nện bước kiên định, đi vào cục dân chính.
Nhân viên công tác xét duyệt tài liệu hộ khẩu của hai người, khi nhìn thấy tuổi tác của bọn họ, nhìn nhiều thêm một cái, lại không nhịn được nhìn sang Thẩm Quát.
Trái tim Thẩm Quát nhấc lên: “Có vấn đề sao.”
Bọn họ nhiều lần xác nhận ảnh chụp trong hộ khẩu chính là bản thân Thẩm Quát, lại nhìn tuổi tác một chút, cảm thấy có chút không thể tin được.
“Đương nhiên không có vấn đề, chỉ là…”
Người này có vẻ… cũng quá trẻ rồi đấy, đâu có giống đàn ông hơn bốn mươi tuổi, giống như minh tinh, tuổi tác đóng băng.
Người đàn ông này, có vẻ cũng rất quen mắt, chẳng lẽ thật sự là minh tinh sao.
Sắc mặt Thẩm Quát có chút khó coi: “Nếu như các cô cảm thấy có vấn đề, có thể nói ra.”
Nhân viên công tác ý thức được sự thất trách của mình, sau khi hỏi thăm ý tứ hai bên liền lập tức làm giấy chứng nhận cho bọn họ.
“Hai người đến phòng chụp ảnh chụp hình trước đi, nếu như không có chuẩn bị áo sơ mi thì có thể mặc quần áo chúng tôi cung cấp.”
Lục Yên đã sớm chuẩn bị áo sơ mi trắng đôi, lúc này đúng lúc có thể mặc.
Trong phòng chụp ảnh, nhiếp ảnh gia nhìn tóc rũ xuống vai của Lục Yên một chút, nói với cô: “Tóc của cô, có muốn buộc lên không, có vẻ có sức sống hơn một chút, nơi này có dây buộc tóc và lược.”
“A, được!”
Lục Yên đứng trước gương sửa sang lại tóc, lược trong tay bị Thẩm Quát lấy đi, anh cầm một nhúm tóc nhỏ của cô, chải xuống.
“A…”
Cô nhìn về phía người đàn ông trong gương, ánh mắt của anh hạ xuống, cẩn thận chải tóc cô, dịu dàng đến mức quả thật sắp hòa tan trái tim nhỏ của cô rồi.
Anh chải một bím tóc con rít nhỏ cho cô, buông xuống sau đầu, đuôi tóc hơi cong lên, đáng yêu hoạt bát.
“Kỹ thuật không tệ!” Cô ngạc nhiên soi gương: “Anh làm sao biết chải bím tóc cho con gái vậy.”
Anh giật giật bím tóc nhỏ của cô: “Trước kia anh nhìn thấy hình chụp Lục Trăn chải đầu cho em trong điện thoại Lương Đình, sau đó anh theo video trên mạng học được một chút.”
Khi đó, là thật sự rất hâm mộ Lục Trăn.
Khóe miệng Lục Yên xoáy ra lúm đồng tiền nhỏ, tách đầu anh ra, xích lại gần lỗ tai anh, nhẹ nhàng nói: “Đừng hâm mộ bố, em cũng sinh con gái cho anh.”
Nói xong lời này, cô đỏ mặt trước.
Thẩm Quát cũng cười, xích lại gần cô, nhỏ giọng nói: “Anh không hâm mộ cậu ta có con gái, anh chỉ hâm mộ cậu ta có em.”
Hô hấp nhu hòa nóng ướt của anh vỗ vào tai cô, cô cảm thấy lòng mình đều sắp bị ngọt sâu răng rồi.
Người đàn ông này, thật là biết cách!
Cô nắm tay áo của anh, hỏi anh: “Vậy anh… không muốn có con gái sao?”
“Em còn nhỏ, anh không muốn để em làm mẹ sớm như vậy.” Thẩm Quát nhéo nhéo gương mặt cô: “Gả cho anh, anh sẽ cho em toàn bộ tự do, em cũng có thể làm chuyện mình thích, được không?”
Lục Yên cảm động đến sắp khóc rồi.
Thật ra trước khi kết hôn cô cũng từng nghĩ, ở cùng với Thẩm Quát, anh có thể cũng giống bố hay không, luôn quản lý cô…
Dù sao thì người đàn ông ở tuổi này, luôn thích quản lý người khác.
Cô thậm chí đã chuẩn bị xong nhảy từ hố lửa này sang hố lửa khác.
Không nghĩ tới Thẩm Quát sẽ nói như vậy, ngày đầu tiên kết hôn liền nói cho cô biết, cho cô toàn bộ tự do.
Tình yêu chân chính chất lượng tốt không phải làm bạn đánh mất chính mình, mà là… để bạn trở thành chính mình tốt hơn.
Một khắc đó, Lục Yên cảm thấy, mặc kệ trọng sinh bao nhiêu lần, Thẩm Quát đều là ý nghĩa cả đời cô.
Đi ra khỏi cục dân chính, Lục Yên vẫn luôn cúi đầu nhìn tấm hình trên quyển sổ đỏ kia.
Người đàn ông trong tấm hình, trên mặt mang theo nụ cười mỉm đậm chất thương hiệu doanh nhân, giống hệt nét cười tinh tế trong các tấm hình mà anh nhiều lần tham gia hội nghị thượng đỉnh hoặc là cuộc họp thường niên.
Lục Yên có chút ghét bỏ nụ cười nghề nghiệp giả vờ của anh: “Hoàn toàn không chân thành có được không.”
Thẩm Quát nhìn ảnh chụp một cái: “Em cho rằng cười đủ răng thì có thể chân thành tới mức nào, quảng cáo cho bàn chải đánh răng sao?”
“Vừa kết hôn anh liền bắt nạt em đúng không!”
Thẩm Quát dắt xe đạp ở dưới bóng cây tới, tâm tình vui vẻ: “Chúng ta đi hóng gió một chút?”
“Thẩm tổng thật là hào phóng, xe mấy trăm vạn để trong nhà, chạy cái xe đạp rách này mang bà xã đi hóng mát.”
“Không lên thì anh đi đây.” Thẩm Quát nói xong, đạp xuống bàn đạp, đạp xe chạy ra ngoài.
Lục Yên vội vàng đuổi theo, bắt lấy eo anh, ngồi lên chỗ ngồi phía sau xe đạp.
“Anh dẫn em đi đâu hóng mát vậy Thẩm Quát?”
“Hửm? Còn gọi Thẩm Quát, nên gọi là gì?”
Gió nhẹ lướt qua gương mặt có chút nóng lên của Lục Yên, cô nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Ông xã.”
“Không nghe thấy.”
“Ông xã!”
Khóe miệng Thẩm Quát giương lên, chở cô, đi khắp phố lớn ngõ nhỏ Bắc Thành.
Nhìn cảnh đường phố lạ lẫm mà có chút quen thuộc ở xung quanh, thời gian phảng phất như quay ngược lại cảnh cũ năm 2000 ố vàng.
Anh lại quay trở về là thiếu niên đã từng, đạp xe chở cô, dẫn cô xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ Bắc Thành…
Cho dù đã bỏ lỡ bao nhiêu năm, cũng không cần biết thời gian đã chảy trôi về nơi nào, chỉ cần không quên đối phương thì có thể chống lại năm tháng dài đằng đẵng.
[TOÀN VĂN HOÀN]