Cô đứng trên cầu thang, ánh mắt đối diện với Hứa Tri Ý.
Hứa Tri Ý ngồi trên xe lăn, trên đùi đắp cái thảm, thực mau anh thu hồi ánh mắt, giơ tay ý bảo cô gái ngồi xuống: “Không có gì, là bạn bè, ngồi đi.”
Là bạn bè.
Nghe lý do thoái thác của Hứa Tri Ý giống cô, Vu Hi Nhi suy nghĩ bọn họ thật đúng là rất ăn ý.
Nhưng sự ăn ý này không hiểu sao làm người chua xót.
Không chờ cô xoay người lên lầu thu đồ chạy lấy người không quấy rầy anh tiếp khách nữa, dưới lầu Hứa Tri Ý đã mở miệng.
“Cô ấy là Vu Hi Nhi.” Giới thiệu cho cô ấy xong tầm mắt anh lại rơi xuống người cô.
Hứa Tri Ý nhìn cô, ánh mắt không khác ánh mắt anh nhìn cô gần đây, khách khí lại xa cách.
Cô cho rằng chính miệng anh sẽ giới thiệu cho cô, không ngờ người phụ nữ bên cạnh đã giành mở miệng mở miệng trước, cô ấy mỉm cười nói.
“Vị hôn thê, Chung Sanh.”
Vu Hi Nhi sửng sốt.
Ngay từ đầu bầu không khí vi diệu giữ bọn họ chi cô ít nhiều cũng phát giác này có khả năng hai người này vượt qua quan hệ bạn bè, nhưng Vu Hi Nhi chỉ đoán được là bạn gái cũ không đoán được là vị hôn thê.
Nhất thời cô chưa phản ứng lại, sững sờ trên cầu thang.
Hứa Tri Ý vẫn luôn nhìn cô.
Nhưng Vu Hi Nhi không có thất thố, trên mặt không có một tia sơ hở nào, cô vẫn luôn nhìn Chung Sanh.
“Xin chào, nhìn hai người rất xứng đôi.”
Đây không phải một câu nói dỗi, ngược lại phát ra từ nội tâm.
Khoảnh khắc đầu tiên nhìn đến cô ấy, cô liền cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi, tính tình chắc cũng hợp nhau.
Nhưng cô thừa nhận bọn họ xứng đôi không có nghĩa là cô thấy thoải mái.
Vu Hi Nhi rất khó chịu, nhưng không viết hai chữ này lên mặt, cũng tươi cười lại: “Tôi lên lầu lấy túi xách đã, sáng nay còn có buổi chụp tạp chí.”
Cô nói xong cũng không quan tâm bọn họ nói gì, xoay người đi lên.
Vu Hi Nhi không thay váy trên người, chỉ mặc áo khoác bên ngoài, lấy túi xách rồi đi.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Lúc cô xuống lầu hình như Hứa Tri Ý và Chung Sanh đang nói đến vị nghệ thuật gia nào đó, Vu Hi Nhi không hỏi một tiếng, từ lúc Chung Sanh nói là vị hôn thê của anh cô không nhìn Hứa Tri Ý một cái, xách túi ra cửa.
Khi ra tới hiên vừa lúc gặp dì giúp việc cầm bính tưới nước từ bên ngoài về, hình như thấy cô dậy sớm còn bị dọa.
“Cô gái, sao tỉnh sớm vậy, tối hôm qua ầm ĩ đến nửa đêm cũng không chịu ngủ.”
Bình thường nếu nghe thấy lời này chắc cô sẽ cao hứng, sẽ hỏi dì tối hôm qua ai bị cô giày vò đến nửa đêm, nhưng hôm nay cô không hỏi.
Dì ấy thấy sắc mặt cô không thích hợp, ý cười bên môi cũng cứng đờ theo, sau đó bừng tỉnh đại ngộ nhìn vào trong.
Nhìn dáng vẻ này, tám phần mọi người đều biết, chỉ có cô chẳng biết gì.
Dì định mở miệng giải thích gì đó: “Tiên sinh với Chung tiểu thư……” Cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.
Vu Hi Nhi cũng không hỏi dì nửa câu sau là gì, cầm túi mở cửa đi qua người dì: “Dì, đi trước đây.”
Tối hôm qua là tài xế Hứa Tri Ý đến quán bar đón cô về, lúc ấy tài xế đưa cô về nhà cô, nhưng cô cố tình mượn rượu giả điên không chịu xuống xe, cuối cùng tài xế không có biện pháp mới đưa cô về chỗ Hứa Tri Ý.
Cô không lái xe tới, đứng ở cửa lớn gọi xe, nhưng cái địa phương quỷ này qua mấy năm cũng không thay đổi, điện thoại quay nữa ngày cũng không gọi được chiếc xe nào.
Như là trong nháy mắt cô lại về tới buổi sáng ba năm trước đây.
Đó là lần đầu tiên quen biết Hứa Tri Ý, từ nhà Hứa Tri Ý đi ra, khi đó cô cũng đứng ở đây, nửa ngày không gọi được xe, sau đó Hứa Tri Ý lái xe tới đón cô, anh nói, nói là ba cô tạm thời phó thác cô cho anh.
Vu Hi Nhi lại nghĩ tới lão Vu.
Đột nhiên cô nhớ tới lão Với từng nói một câu, lúc ấy cô mới vừa chia tay với Chung Lí, lão Vu bảo cô nhớ thương ai cũng không cần nhớ thương Hứa Tri Ý, không cần đánh chủ ý lên anh, cô muốn thì nói ông tìm cho.
Khi đó Vu Hi Nhi hoàn toàn không hiểu những lời này, nhưng hiện tại cô đã hiểu, bởi vì cho dù là lão Vu, cũng biết anh có vị hôn thê.
Bao gồm cha mẹ anh, lúc ấy ở bệnh viện gặp được cô cũng là biểu tình ngoài ý muốn.
Đồng thời Vu Hi Nhi cũng nhịn xuống ý tưởng xúc động đánh Hứa Tri Ý trong lòng.
Lúc anh có vị hôn thê còn dây dưa với cô rốt cuộc được coi là gì.
Không gọi được xe, hơn nữa tâm như lửa đốt, Vu Hi Nhi trực tiếp cất điện thoại đi bộ.
Rất nhanh có xe từ phía sau đuổi theo, Vu Hi Nhi không quay đầu lại.
Phía sau truyền đến tiếng tài xế hạ cửa sổ xe xuống.
Bước chân Vu Hi Nhi ngập ngừng, thực mau khôi phục tự nhiên, tiếp tục đi tiếp.
Tài xế liền đuổi theo: “Vu tiểu thư.”
Vu Hi Nhi dứt khoát từ chối: “Đi về đi.”
Mặc kệ người đàn ông sau người nói gì, cô không chịu lên xe, chỉ cần chuyện cô không muốn làm, ai cũng không có cách với cô.
Hôm đó cô đi một đường rất dài, đi ra khỏi khu biệt thự nhà giàu, rốt cuộc nửa tiếng sau gọi được một chiếc xe.
Ngày đó giày cao gót mới mua không quá vừa chân, gót chân bị mài ra máu.
Giống như người vậy, không thích hợp dù cô có muốn cũng không được.
Vu Hi Nhi dựa vào ghế, không hiểu sao chóp mũi chua xót.