“Ta cho ngươi…”
Giản Hành Chi lại muốn chụp bình nước, Tần Uyển Uyển vội kéo y, nhìn công tử Vô Ưu, gấp gáp hỏi: “Còn gì nữa? Ngài nhớ được người nhà không? Biết làm sao trở về không?”
Công tử Vô Ưu lắc đầu: “Không nhớ.”
“Hắn muốn ở lì lại đây mà!” Giản Hành Chi kết luận.
Công tử Vô Ưu nhìn về phía Giản Hành Chi, nghiêm túc nói: “Ở bên cạnh người định mệnh, đây là ý trời.”
“Ta không tin trời.”
Giản Hành Chi lạnh giọng nói, công tử Vô Ưu duy trì nụ cười: “Nhưng ta tin.”
Hai người giằng co. Tần Uyển Uyển ngẫm nghĩ, lại kéo thầy thuốc đi ra, thấp giọng hỏi: “Đại phu, rốt cuộc hắn mất trí nhớ thật hay giả vờ?”
“Cái này khó nói.”
Thầy thuốc rối rắm: “Cậu ta vừa mới bị đập vào đầu. Nếu như trước lúc bị đập xảy ra chuyện gì quá kích thích, khiến hắn không muốn nhớ ra, có khả năng vì để trốn tránh mà mất trí nhớ không chừng.”
Tần Uyển Uyển nghẹn lời. Nhớ đến hiện trường xấu hổ muốn độn thổ lúc chiều, nàng áy náy trong lòng.
Là nàng, nàng cũng muốn mất trí nhớ.
Huống chi công tử Vô Ưu này rõ ràng là người lấy việc khoe mẽ làm kiếp sống.
Nàng suy nghĩ, chỉ đảnh hỏi lại: “Vậy mất trí nhớ này có thể khôi phục không?”
“Cái này… khó nói.”
Thầy thuốc chần chờ: “Hay cô đến Hoa Thành đi, xem thử có đại phu nào giỏi hơn không.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, gật đầu, trả tiền thuốc thang cho thầy thuốc rồi xoay người về phòng.
Vừa trở về, nàng đã nhìn thấy công tử Vô Ưu xoay đầu nhìn sang, mỉm cười hỏi: “Cô nương trời định của ta, xin hỏi tên nàng?”
Tần Uyển Uyển: “…”
“Ném đi.”
Giản Hành Chi dứt khoát lên tiếng, hỏi ý kiến Tần Uyển Uyển: “Loại tình trạng này mang theo cũng chỉ là gánh nặng.”
“Sao có thể?” Công tử Vô Ưu quay đầu nhìn Giản Hành Chi: “Cái gọi là người định mệnh, nghĩa là hai người có duyên phận trời định, ở bên nhau tăng cường vận khí, vạn sự thuận hòa, không như ngươi. Quỹ đạo sao của ngươi ở bên cạnh nàng, thông thường mà nói gọi là ——”
Công tử Vô Ưu nhả chữ chậm nhất có thể, nhấn từng chữ một: “Bát – tự – tương – khắc.”
“Ta…”
Giản Hành Chi đứng bật dậy, định đánh người. Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường, Nam Phong cuống cuồng bước lên ngăn y lại.
Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường kéo tay trái tay phải, Nam Phong quỳ gối ôm chân, rốt cuộc mới miễn cưỡng giữ được y.
Công tử Vô Ưu bình tĩnh nhìn Giản Hành Chi, tiếp tục nhắc nhở: “Ngươi đánh ta sẽ tổn hại vận khí.”
“Đừng giận, đừng giận.” Tần Uyển Uyển trấn an Giản Hành Chi: “Hắn đụng đầu, người đừng tính toán với hắn.”
“Chủ nhân, ngài đừng kích động. Hắn nói không sai…” 666 cũng khuyên Giản Hành Chi: “Ngài đánh hắn tổn hại vận khí hay không thì ta không biết, nhưng tổn hại điểm tích lũy đó!”
“Tiền bối, đây là pháp tu, không thể đánh. Buổi chiều đã đánh rồi, ngài đánh nữa sẽ chết người đấy!” Tạ Cô Đường cũng vội vàng ngăn Giản Hành Chi.
Giản Hành Chi được khuyên can một phen, chẳng những không cảm thấy muốn từ bỏ, ngược lại càng muốn đánh người hơn.
Thúy Lục ngồi một bên uống trà xem kịch. Công tử Vô Ưu tựa đầu vào giường, ánh mắt điềm tĩnh. Người trong phòng cãi nhau một hồi, đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói gấp gáp của một ông lão: “Quấy rầy chư vị anh hùng, xin hỏi các vị đã ngủ chưa?”
Lời này rõ ràng là đã nghe thấy âm thanh ồn ào bên trong, khẳng định mọi người đều chưa ngủ.
Nhóm người sững lại. Một lát sau, Tần Uyển Uyển ra hiệu bằng mắt cho Nam Phong: “Mở cửa đi.”
Nam Phong nhanh chóng đứng dậy. Lúc mở cửa, mọi người đã ai ngồi chỗ nấy, trông hết sức trầm ổn.”
Ông lão đứng ngoài cửa ngây người. Mọi người cùng nhìn qua, chỉ thấy ông lão kể chuyện buổi chiều.
Ông ta nhanh chóng hoàn hồn, hành lễ, gấp gáp nói: “Buổi chiều trông thấy chư vị anh hùng thân thủ bất phàm, lão hủ đột nhiên có việc gấp, có một thỉnh cầu. Nếu chư vị anh hùng có thể ra tay tương trợ, Liễu thị Hoa Thành tất sẽ trọng thưởng.”
Liễu thị Hoa Thành.
Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau. Tần Uyển Uyển đứng dậy gọi ông lão tiến vào: “Tiền bối vào trong nói chuyện.”
Ông lão hành lễ vào phòng, ngẫm nghĩ, dứt khoát nói: “Lão hủ là tổng quản Liễu thị Hoa Thành, tên là Liễu Trung. Không sợ các vị chê cười, mọi người đều đã thấy, lần này ta ra ngoài là vì tìm kiếm Đại tiểu thư Liễu Phi Sương bỏ nhà trốn đi của nhà ta. Hôm nay không dễ gì mới tìm gặp, chúng ta bèn bố trí mai phục, nhưng lại gặp phải kẻ xấu ám sát, may nhờ các vị trợ giúp, tiểu thư mới thoát được một nạn. Lão hủ trước đa tạ chư vị tại đây.”
“Ông nói thẳng đi.” Giản Hành Chi lười khách sáo với ông ta, chỉ nói: “Hôm nay lại tìm chúng ta làm gì?”
“Tối nay vốn dĩ muốn để tiểu thư nghỉ ngơi một lúc rồi đi, không ngờ vừa ra khỏi tửu quán, tiểu thư đột nhiên chẳng thấy đâu.”
“Không thấy sao?” Thúy Lục bật cười: “Lại chạy nữa à?”
Ông lão trầm mặc, hít sâu một hơi: “Bất kể là đi thế nào, hiện giờ là đêm khuya, tiểu thư không thể rời thành. Chúng ta phải tìm tiểu thư trở về nhanh nhất có thể.”
“Không thể rời thành?”
Tần Uyển Uyển tò mò: “Vì sao?”
“Không gạt các vị, thật ra từ nhỏ trong người tiểu thư đã mang một lời nguyền.” Gương mặt Liễu Trung lo lắng, giải thích: “Từ nhỏ, chỉ cần gặp phải các loại thực vật như hồng dây, nguyệt quý(*), trân châu mai, vũ y thảo, v.v… sẽ lập tức bị tấn công. Gia chủ đã nghĩ rất nhiều biện pháp, cuối cùng mới có thể khiến tiểu thư tránh bị những thực vật này tấn công vào ban ngày dương khí thịnh vượng. Nhiều năm qua, trong phủ không trồng loại thực vật này, tiểu thư cũng không thể tự do xuất phủ, cô ấy vốn không biết nguy hiểm. Hiện giờ lén trốn ra ngoài, bên ngoài là rừng rậm, nếu tiểu thư đi vào rừng, gặp phải loại thực vật này, e là…”
(*) Hay còn gọi là hồng Trung Quốc
“Hồng dây, nguyệt quý, trân châu mai, vũ y thảo…” Tần Uyển Uyển lẩm bẩm: “Đều là họ hoa hồng mà.”
“Sao?”
Giản Hành Chi không nghe rõ, Tần Uyển Uyển nhỏ giọng nói: “Lát nữa giải thích với người.”
Nói xong, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn sang Liễu Trung: “Liễu tiền bối, không biết tiểu thư đã mất tích bao lâu?”
“Hai canh giờ.”
Vẻ mặt Liễu Trung lo lắng: “Ta đã bảo người đi tìm xung quanh, nhưng thật sự không còn cách nào khác. Thấy các vị đều là người tài giỏi, mới muốn cầu xin các vị giúp đỡ, xem thử có cách nào khác không.”
“Hai canh giờ…”
Tần Uyển Uyển suy nghĩ, nhắm mắt lại, dùng thần thức dò xét một vòng.
“Cô nương dùng thần thức e là không tra được tiểu thư nhà ta.” Thấy Tần Uyển Uyển đang làm gì, Liễu Trung lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu thư nhà ta mang theo pháp bảo đặc biệt để ngăn chặn thần thức truy tìm, chúng ta chỉ đành lần theo dấu vết tìm kiếm.”
“Vậy cô ấy biến mất lần cuối ở đâu?”
Giản Hành Chi hỏi, Liễu Trung đáp: “Con hẻm tiệm bán bánh gạo bên ngoài tửu quán.”
“Cô ấy mang theo cái gì, để lại cái gì?”
“Tiểu thư đi gấp gáp, dáng vẻ giống như lần cuối mọi người nhìn thấy ở tửu quán.” Liễu Trung nói xong, sực nhớ: “À, bộ y phục trên người tiểu thư là y phục của vị cô nương này.”
Tất cả mọi ngừi nhìn sang, phát hiện Tần Uyển Uyển còn mặc áo khoác của Liễu Phi Sương.
“Vậy thì dễ rồi.”
Công tử Vô Ưu trên giường lên tiếng, cười nói: “Ta có một cách có thể tìm người về.”
“Vậy thì tốt quá.” Tần Uyển Uyển vui vẻ, quay đầu nhìn công tử Vô Ưu: “Làm phiền ngài.”
“Không phiền.” công tử Vô Ưu nói, nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Nàng gọi ta Tuế Hàn là được rồi.”
Nói xong, công tử Vô Ưu định ngồi dậy. Y bị thương chưa lành, vừa cửa động đã lảo đảo. Tần Uyển Uyển vội bước lên đỡ: “Công tử cẩn thận.”
“Không có gì.” Công tử Vô Ưu, nói cho đúng thì là Mai Tuế Hàn.
Hắn ngẩng đầu mỉm cười với Tần Uyển Uyển, dịu dàng nói: “Chút tổn thương này, ngày mai là ổn thôi.”
“Lúc này còn phiền công tử giúp chúng ta, đúng là áy náy.” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời hắn nói, vô cùng áy náy: “Có điều tình huống khẩn cấp…”
“Nếu cô nương cảm thấy áy náy…” Mai Tuế Hàn mỉm cười nhìn nàng: “Ta giúp cô nương, để báo đáp, cô nương nói cho ta biết phương danh, thế nào?”
“Không cần.”
Giản Hành Chi thờ ơ đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, rốt cuộc lên tiếng.
“Ngươi nằm lại đi.” Giản Hành Chi lạnh nhạt nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, không cần ngươi giúp.”
“Hả?”
Tần Uyển Uyển kinh ngạc quay đầu, Giản Hành Chi chỉ để lại một câu: “Uyển Uyển, nàng ngủ sớm đi, ta đi tìm người.”
Dứt lời, Giản Hành Chi lập tức nhảy ra cửa sổ, biến mất tại chỗ.
Giản Hành Chi vừa đi, người trong phòng rơi vào thế giằng co, không biết rốt cuộc có nên nhờ Mai Tuế Hàn giúp đỡ hay không.
Tần Uyển Uyển do dự, đang muốn bảo Mai Tuế Hàn nằm lại, chợt nghe Liễu Trung lên tiếng: “Vị công tử này biết thuật bói toán sao?”
“Đúng vậy.”
Mai Tuế Hàn gật đầu: “Có điều dùng kỹ thuật bói toán để biết vị trí cụ thể của tiểu thư, e rằng hơi phiền phức. Đúng lúc cô ấy vẫn mặc y phục của cô nương này, vậy tại hạ có một cách đơn giản hơn.”
“Cách gì?”
“Lấy một bộ y phục của tiểu thư, tại hạ có thể trực tiếp đổi vị trí hai cô nương ngay lúc tìm thấy cô ấy.”
Nói xong, Mai Tuế Hàn quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Cô nương nghĩ thế nào?”
“Giản Hành Chi… đã đi tìm người rồi.” Tần Uyển Uyển do dự, nhưng còn chưa nói hết, Liễu Trung đã gấp gáp mở lời: “Cô nương, tiểu thư nhà ta thể chất đặc biệt, ở bên ngoài thêm một khắc cũng là nguy hiểm. Nếu có thể cứu sớm hơn một khắc, không chừng sẽ cứu cô ấy một mạng. Thực vật chủ động tấn công cô ấy, nhưng sẽ không tấn công cô nương. Cô và cô ấy đổi vị trí cũng không nguy ngại. Chỉ cần cô nương bằng lòng, Liễu thị sẽ không xử tệ với cô!”
“Đúng đấy.” Thúy Lục thúc giục: “Giản Hành Chi đang làm mình làm mẩy, y đi tìm cũng chẳng biết tìm bao lâu. Muội và y đồng thời tìm kiếm cũng chẳng sao cả.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, ngẫm nghĩ, rốt cuộc gật đầu.
“Được rồi.”
Nàng đáp ứng, quay đầu nhìn Mai Tuế Hàn: “Vậy làm phiền công tử.”
——oOo——