Thời Ôn tự nhiên muốn buông Trần Trì ra, đi về phía trước, lại bị Trần Trì cường ngạnh nắm lấy, cô cũng không thể hất tay anh ra, vì thế liền bị Trần Trì bất động thanh sắc mà cố định tại bên người.
Lực chú ý của Quan Ngọc dời từ trên người Trần Trì đến hai bàn tay đang nắm chặt nhau. Anh nhớ rõ người đàn ông trước mặt, là thiếu niên bị đồn đại vô cùng đáng sợ lúc học cao trung, không nghĩ rằng…… Qua bao nhiêu năm, anh lại thay đổi nhiều như vậy.
Quần áo chỉnh tề, trên người nhìn không ra một miệng vết thương, cũng không có bộ dạng nghèo nàn, càng giống như công tử nhà giàu đĩnh đạc, cũng không thấy bất cứ tia âm trầm nào của năm đó, thay vào đó là vẻ thuần thục và thanh lãnh lại xa cách.
Triệt để thay đổi ấn tượng của Quan Ngọc đối với anh. Năm ấy xảy ra quá nhiều chuyện, Thời Ôn khổ sở khóc lóc, làm hình ảnh của người đàn ông này đối với anh giống như bị phết lên một lớp sơn đen không đáy.
Không nghĩ sẽ biến thành như vậy.
“Hai người, lại ở bên nhau?”
Thời Ôn làm sao không biết thái độ của Quan Ngọc đối với Trần Trì, cười khẽ gật đầu, “Ừm, lại ở bên nhau. Anh có bạn gái cũng không nói, đừng quên vụ cá cược của anh và Thời Noãn đấy.”
Năm ấy Thời Ôn cùng Thời Noãn rời khỏi nhà, cha mẹ Quan Ngọc cũng xuất ngoại, muốn ba người bọn họ chăm sóc cho nhau. Nhưng bọn họ đều biết, cô và Thời Noãn rời khỏi nơi này xác suất trở về rất nhỏ, bởi vì đại học và công việc tương lai đều không ở đây.
Cũng bởi vì như vậy, Thời Noãn cá với Quan Ngọc, ai kết hôn trước sẽ đưa cho đối phương mười vạn. Đương nhiên, không tính Thời Ôn. Đây một loại trừng phạt của bọn họ đối với sự “Chấp mê bất ngộ” lúc trước của cô.
Quan Ngọc nghe vậy nhướng mày, “May mà năm đó cá cược không tính cả em vào.”
Thời Ôn cười khẽ.
Quan Ngọc đột nhiên lại nói: “Chị em đã biết rồi sao?”
Thời Ôn nhìn mắt Trần Trì, “Em vẫn chưa…… nói.”
Mặt Trần Trì không hiện ra bất kì phản ứng gì.
Thời Ôn nói sang chuyện khác, “Sao anh lại gãy xương?”
Quan Ngọc: “Không có việc gì, chỉ là……”
“Đều là do tôi.” bạn gái Quan Ngọc đột nhiên mở miệng, Quan Ngọc giữ chặt cánh tay cô ấy muốn ngăn cản, cô ấy không hiểu, ngoài miệng tiếp tục nói: “Lúc lái xe tôi gây chuyện với anh ấy, sau đó liền xảy ra tai nạn giao thông……”
“Sao cô có thể gây chuyện với anh ấy trong lúc lái xe?”
Một câu vang lên, mang theo trách cứ cùng bất mãn. Biểu tình Thời Ôn liền lạnh xuống.
Trần Trì nhìn thấy cô như vậy, có chút bất ngờ, môi cũng mím chặt theo.
Thiếu nữ cũng không nghĩ tới Thời Ôn thoạt nhìn ôn hoà nhu nhuận đột nhiên lại phản ứng dữ dội như vậy.
Cuối cùng Quan Ngọc phải đứng ra làm dịu bầu không khí.
Thời Ôn không ở lâu, cũng không để Quan Ngọc cùng cô gái kia tiễn.
Cửa đóng lại sau lưng hai người, tiếng động nhẹ nhàng vang lên. Thời Ôn biết lúc nãy mình không khống chế được cảm xúc, nhưng là tâm trạng thật sự không tốt, cô rũ mắt đi xuống dưới lầu.
“Không đi thăm ba mẹ em sao?” Trần Trì đứng tại chỗ, thấy cô không quay đầu lại định đi xuống dưới lầu, biểu tình phức tạp.
Thời Ôn ngừng bước, không quay đầu lại.
Âm thanh nhàn nhạt của Trần Trì từ hiên nhà trống vắng truyền tới, “Môi chắc đã bớt sưng rồi…… Nếu là bởi vì anh.”
Anh cố tình dừng một chút, chậm rãi nói: “Anh tin anh sẽ làm ba mẹ em thích.”
Thời Ôn nghe một câu thẳng thắn như vậy, có chút cứng đờ, liền đứng đó một hồi, rốt cuộc quay đầu lại, nhìn anh cười, “Em tin anh.”
Nói xong, cúi đầu tiếp tục xuống lầu, bước chân càng ngày càng gấp.
Trần Trì nhăn chặt mày, cảm nhận được có gì đó khác thường.
Dọc theo đường về Thời Ôn cũng không nói chuyện, cái ót quay về phía anh nhìn ngoài cửa sổ. Đến khi về nhà, Thời Ôn chủ động nói, phải đi nấu ăn.
Trần Trì không ngăn cô xuống bếp.
Thời Ôn đang nấu nướng, Trần Trì ra cửa gọi điện cho Tống Đằng.
“Giúp tôi tra một chút, chuyện của cha mẹ cô ấy.”
Tống Đằng lúc đầu còn không hiểu “cô ấy” là ai, sau khi phản ứng lại, quyết đoán mà đồng ý.
Khi về nước, Tống Đằng không ngừng nhắc với Trần Trì việc tìm hiểu chuyện bảy năm qua của Thời Ôn, mỗi lần đều bị anh bác bỏ.
Trần Trì cảm thấy, cô thay đổi như thế nào anh vẫn sẽ yêu cô. Lúc cao trung anh ngụy trang để ở bên cô, nhiều năm sau anh không muốn lại dùng bất cứ thủ đoạn nào, hơn nữa, điều tra quá nhiều, hiểu biết quá nhiều, anh lo lắng mình sẽ chọn đi “Lối tắt” nào đó, một số việc biết quá nhiều sẽ trở nên cố tình, rốt cuộc anh luôn nhẫn nhịn không được tới gần cô.
Hơi nóng hầm hập, màu sắc rau xanh tươi đẹp như cũ, cà chua nằm ở một bên. Cô còn tỉ mỉ trang trí, khí nóng lượn lờ làm má cô trở nên hồng hồng, cô nhìn anh cong môi cười, đem đũa đặt trên bàn.
Một phút kia Trần Trì thật sự cảm thấy, có thể ăn bát mì này chết đi cũng cam lòng.
Cơm nước xong, sau khi thu dọn chén đũa, Trần Trì nhận được một văn kiện của Tống Đằng gửi đến.
Anh mang về nhà mình xem, đem để trên bàn kính, tầm mắt trở nên hoảng hốt, đầu óc hỗn loạn.
Anh tùy tiện đem văn kiện ném sang một bên, nghiêng ngả lảo đảo đi tới tủ lạnh, muốn lấy rượu, lại đột nhiên nhớ Thời Ôn đã đem toàn bộ rượu của mình cho hai người bạn tốt lầu trên.
Đầu Trần Trì dựa vào tủ lạnh, khí lạnh xông lên não, anh vừa thấy nước trái cây liền mở ra rót vào bụng.
Chất lỏng lạnh lẽo làm hô hấp của anh rét run. Đôi mắt lại mơ hồ, chung quanh đều mờ đi, chỉ có một hàng chữ nhảy ra giữa không trung.
Cùng chết trong tai nạn giao thông.
Là mùa hè sau khi Trần Trì rời đi, ngay ngày hôm sau của kì thi đại học.
Cha mẹ Thời Ôn lái xe đi thành phố bên cạnh chuẩn bị quà tốt nghiệp cho hai chị em, trên đường xảy ra tai nạn xe cộ.
Tay Trần Trì căn bản không còn chút sức lực, bất động uống nước trái cây, anh ngồi dưới đất, dựa vào tủ lạnh, cả người vô lực.
Làm sao có thế……
Làm sao có thể?
Vì sao……
Dưới đáy lòng Trần Trì không ngừng hỏi chính mình. Anh bắt lấy tóc của mình, đau đầu muốn nứt ra, răng cắn chặt gắt gao, cổ họng khô khốc đến buồn nôn.
Ở nước ngoài năm thứ năm, bệnh trạng của Trần Trì được chẩn đoán đang dần khôi phục, về dục vọng chiếm hữu của anh, Leon giải thích đó là một phần tính cách của anh, chỉ cần không quá mức cố chấp cực đoan, không xảy ra sự việc thương tổn đến chính mình, không ảnh hưởng bình thường sinh hoạt, một chút dục vọng chiếm hữu không quá đáng ngại.
Nhưng Trần Trì không tin, anh không tin mình đã khỏi bệnh, loại xúc động mãnh liệt muốn về nước có được cô, nghĩ đến bên người cô có đàn ông khác anh liền trở nên điên cuồng, làm anh lo lắng, anh không phân rõ mình đã hết bệnh hay chưa, anh không dám về nước, nếu lỡ tổn thương đến cô……
Chờ anh hoàn toàn khỏi, mọi chuyện đều yên ổn, anh về nước, cô sẽ nguyện ý chủ động ở bên anh, bởi vì anh đã trở nên tốt hơn, anh đủ mạnh mẽ để trở thành người cô không thể vứt bỏ trong sinh mệnh của mình.
Trần Trì bấu lòng bàn tay, nhíu mày lắc đầu, hô hấp hỗn loạn.
…… Là anh không tiếp nhận được, không thể nghĩ tới việc thương tổn cô, không muốn cô vì mình mà bị thương, bởi vì anh cảm thấy mình không giống với tất cả mọi người trên thế giới này, anh nên trở thành người cô có thể dựa dẫm vào trước.
Cho nên vẫn luôn ở nước ngoài…… Bởi vì cảm thấy mình còn bệnh, cho nên luôn giãy giụa không dám tới gần……
Ót Trần Trì chống trên tủ lạnh, phía trên khí lạnh len lỏi, nhàn nhạt lạnh, hai mắt anh như thấm nước đá.
Thì ra anh ích kỉ như vậy.
Anh cười nhạo một tiếng, ngực ngạnh đau.
Anh cho rằng đều là vì cô, nhưng kỳ thật chỉ là vì chính anh……
Bởi vì cô bị thương anh sẽ khổ sở sẽ thống khổ, anh không muốn mình khổ sở thống khổ, cho nên không về nước.
Chính là ích kỷ…… Bởi vì anh chỉ nghĩ mình còn bệnh tổn thương cô thì làm sao bây giờ, lại không nghĩ tới cô cũng cần anh, không nghĩ tới cô cũng nghĩ tới anh.
Nếu nghĩ kĩ, có thể đã sớm đã trở lại, không đến mức…… Nhưng anh chưa từng cân nhắc xem cô có thật sự hy vọng anh quay lại hay không.
Chưa từng cân nhắc qua, cho nên anh chỉ đứng ở góc độ của mình trong đoạn cảm tình này, rồi sau đó quyết đoán không về nước.
Chân Trần Trì cuộn lại, cánh tay đè ép huyệt Thái Dương, chỉ lộ ra khớp xương trắng bệch.
Anh lại nghĩ đến cảnh tượng của vụ tai nạn xe cộ kia, bộ dạng của cô khi biết được tin tử vong, nước mắt của cô, cha mẹ thân yêu của cô……
Cô đã chịu đựng chuyện này thế nào?
Thế nhưng anh lại không ở bên.
Cách một vách tường, Thời Ôn đang chờ đợi. Cô cho rằng Trần Trì sẽ qua, nhưng mà chờ đến 10 giờ, cửa phòng vẫn không bị gõ vang như cũ, huyệt Thái Dương của cô phát đau, cảm xúc lặng xuống, cũng không muốn chờ nữa.
Rửa mặt xong, Thời Ôn thay áo ngủ rồi nằm lên giường, cửa phòng mở ra.
Thời Ôn từ mắt mèo nhìn lại, cơn buồn ngủ liền tan biến mất ——
Ngoài cửa, Trần Trì ôm chăn gối chỉnh tề đứng ở hành lang.