Nài nỉ mãi, cô mới được cho phép gặp Tương Tư.
Mạch Tương Tư cũng không biết chuyện Sanh Tiêu ly hôn, ả mới gặp Sanh Tiêu, liền kinh hãi lắp bắp: “Sanh Tiêu, sao em lại gầy như vậy?”
Mạch Sanh Tiêu giơ tay phải lên sờ mặt: “Vậy sao? Có lẽ là do gần đây em giảm cân.”
“Nhìn em kìa, cũng không biết tự chăm sóc cho chính mình, có phải lại đang giả bộ với chị không?”
Sanh Tiêu cụp mắt, tay phải đang đặt trên bàn không khỏi hơi rút lại, cô đánh trống lảng: “Chị, chị ở trong này có phải chịu khổ không?”
“Không có, em yên tâm đi, Sanh Tiêu, từ lúc chị vào đây cho đến bây giờ, tâm tình lúc trước hoảng loạn bây giờ đã thanh thản hơn nhiều, thật ra chị đã hiểu ra nhiều điều, người quản giáo nói với chị, nếu chị cải tạo tốt, có thể được giảm án.” Mạch Tương Tư nhìn thấy mắt Sanh Tiêu u ám: “Không sao mà, lúc đó chị sẽ biểu hiện tốt, nhất định sẽ được giảm án, chờ đến lúc chị được ra, con của em không chừng đã kết hôn, Sanh Tiêu, thật ra chỉ như chớp mắt mà thôi, thời gian trôi qua rất nhanh.”
Đúng vậy, thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương, khẽ cắn môi, cô không tin là có thứ có thể không trôi đi: “Chị, em mang vào một chút đồ ăn và vật dụng, chị đừng chê nhé.”
“Sanh Tiêu, lần sau không cần phải mang đồ … “
“Chị, được rồi.” Mạch Sanh Tiêu cười yếu ớt, những đồ vật mang vào cho Tương Tư đều là do cô chọn lựa cẩn thận, bây giờ việc mà cô có thể làm cho Tương Tư, cũng chỉ có thể là những việc lặt vặt như thế này.
“Sanh Tiêu, Duật Tôn đối với em có tốt không?”
Mạch Sanh Tiêu theo phản xạ sờ vào cổ tay phải, lòng bàn tay chỉ cần chạm vào, nỗi đau này cứ như mới xảy ra: “Rất tốt.”
“Được, vậy là tốt rồi.” Tương Tư lộ vẻ vui mừng, Mạch Sanh Tiêu dường như có thể cảm thấy được sự thay đổi của Tương Tư, vẻ mặt ả điềm tĩnh, đến cách nói chuyện cũng từ từ hơn trước đây nhiều.
Lúc Sanh Tiêu rời đi trời vẫn còn sớm, cô không định ở lại Bạch Sa, đứng trước bến xe buýt, trong tay cầm di động, là nút gọi đi, cô vẫn cứ do dự, không biết có nên gọi cho Thư Điềm không. Chờ cô sắp xếp ổn thỏa, rồi gọi cho Thư Điềm sau vậy.
Mạch Sanh Tiêu bước lên xe, theo thói quen ngồi xuống hàng ghế cuối cùng.
Tết sắp tới, phố dành cho người đi bộ ở Bạch Sa sớm đã trở nên náo nhiệt, quả bóng bay rất to được treo ở ngoài cồng ra vào, người đến đặt mua hàng tết đông như kiến, ngón trở của Duật Tôn gõ gõ lên vô-lăng, tháo kính râm màu trà xuống để sang bên cạnh.
Mạch Sanh Tiêu cũng giống như mọi người, lúc trước cô rất thích ngày Tết, lúc đó cha mẹ còn sống, mỗi năm, cả nhà sẽ đi dạo phố, mua pháo bông, câu đối, làm cho căn nhà nhỏ trở nên vui vẻ, náo nhiệt.
Nhưng năm nay chỉ còn lại một mình cô, cô không biết sẽ phải trải qua như thế nào.
Hai cô gái thuê cùng nhà đều về nhà ăn Tết, Sanh Tiêu nhìn đám người ngoài cửa sổ, cô giống như một người bị lãng quên, cô đơn một mình, không có ai bên cạnh.
“Tôn.” Mạc Y ngồi bên cạnh,
vẻ mặt cẩn thận, cô ta ôm lấy tay người đàn ông, lấy lòng: “Năm nay, em ở lại với anh, hay là về nhà?”
“Tùy em.”
Mạc Y nghiêng người sang: “Cha mẹ em biết em được nghỉ, từ sớm đã giục em về, nếu đến cả Tết mà em cũng không về nhà, bọn họ sẽ nghi ngờ … “
“Không phải anh đã nói là tùy em sao?” Người đàn ông hạ cửa xe, không khí bên ngoài mặc dù rất lạnh, nhưng sau khi tuyết rơi, cảm giác lại rất nhẹ nhàng, khoan khoái.
Mắt Sanh Tiêu khẽ động, thật tình cờ lại nhìn thấy Mạc Y ôm lấy cánh tay Duật Tôn.
Thành phố Bạch Sa lớn như vậy, thế nhưng trong thời khắc này, tại nơi này, lại để cô nhìn thấy Duật Tôn.
“Cảm ơn anh, Tôn.” Mạc Y không nhịn được mỉm cười, nghiêng sang hôn nhẹ lên má Duật Tôn.
Đáy lòng Sanh Tiêu chợt trĩu xuống, cô nhìn sang hướng khác, mắt liền đỏ bừng, cô không khống chế được, chỉ có thể cắn răng, mở to mắt ra, thật ra, đau một chút cũng chỉ như vậy, sau khi đau, cô ngược lại, lại cảm thấy lòng mình trở nên bình tĩnh hơn. Cô đã từng nói, sẽ có một ngày, trái tim cô sẽ không còn biết đau đớn là gì nữa, cũng sẽ có một ngày, cô sẽ hoàn toàn loại bỏ Duật Tôn ra khỏi trái tim.
Bây giờ cô chưa thể làm cho bản thân hết đau khi gặp lại y, nhưng ít ra, cô có thể làm mình quay người đi, làm cho mình nhanh chóng không đau nữa.
Xe buýt tăng tốc sau khi đèn xanh bật lên, tầm mắt Duật Tôn lơ đãng lướt qua, bàn tay đang cầm vô-lăng của y không khỏi nắm chặt lại, khuôn mặt nghiêng nghiêng kia, rất giống Mạch Sanh Tiêu. Khi y muốn nhìn kỹ, xe buýt đã đi mất.
Duật Tôn nhẹ lắc đầu, không có khả năng, tóc Sanh Tiêu dài đến ngang lưng, nhưng cô gái mà y vừa nhìn thấy, lại có tóc ngắn.
Mạch Sanh Tiêu tựa đầu vào cửa kính, trong suốt, có thể từ trong đó nhìn thấy được một khuôn mặt nhỏ nhắn, cằm nhọn. Chất tóc cô rất tốt, thích hợp để nuôi dài, nhưng từ sau khi đi làm, để tiện cho việc đuổi theo xe buýt, cô liền cắt ngắn.
Duật Tôn nổ máy, trong trí nhớ của y, Sanh Tiêu rất yêu quý mái tóc của cô, không có khả năng sẽ cắt ngắn như vậy.
Nhưng y lại không biết được, Mạch Sanh Tiêu bây giờ, chỉ sống trong một trấn nhỏ, còn bình thường hơn cả bình thường, một ngày đến ba bữa cơm còn phải lo, làm sao có sức lực để ý đến mái tóc đây?
Mạc Y thắng lợi trở về, mua cho cha mẹ rất nhiều quần áo mới, còn có cả TV, tủ lạnh được người mang đến tận nhà, đồ đạc trong nhà sớm đã cần phải thay.
Trong căn nhà nhỏ bày đầy đồ đạc, trên giường toàn là quần áo hàng hiệu, mẹ Mạc vui vẻ đứng thử trước gương: “Tiểu Y, con không nên bỏ nhiều tiền như vậy để mua quần áo mà.”
“Mẹ, ở trường còn còn đi làm thêm, có thể kiếm tiền.” Mạc mẹ đi tới bên cạnh mẹ đang khoác chiếc áo lông: “Còn nữa, con có bạn trai rồi, rất nhiều thứ là anh ấy mua cho.”
“Bạn trai?” Mẹ Mạc sắc mặt tối lại: “Ai? Đáng tin không, con còn nhỏ như vậy.”
“Mẹ, yên tâm đi.” Mạc Y không muốn mẹ hỏi nhiều, cô ta kéo mẹ đến gần gương: “Xem này, bộ quần áo này rất tôn da mẹ nha, trẻ ra bao nhiêu.”
“Tiểu Y.” mẹ Mạc vẫn lo lắng: “Con phải chăm chỉ học tập, cha mẹ để con vào Hoa Nhân cũng không dễ dàng gì, cũng đừng có như trẻ con như vậy … “
“Ôi mẹ à, năm mới, mẹ nói cái gì thế?”
“Là mẹ lo cho con.”
“Con luôn giữ đúng mực mà! ” Mạc Y xoay người ngồi xuống mép giường: “Mẹ đừng lo lắng quá.”
Cô ta thu dọn quần áo trên giường: “Mẹ, anh đâu?”
“Nó á, cả ngày chơi bời lêu lổng … “
Mẹ Mạc vừa nói xong, cửa phòng ngủ liền bị đẩy ra, Mạc Kiện đang hút thuốc bước vào: “Mẹ, mẹ còn nói con.”
Mạc Y buông đồ trong tay xuống, cô ta bước tới kéo tay Mạc Kiện ra ngoài, hai người đi thẳng vào trong phòng của Mạc Kiện, Mạc Y khóa chặt cửa lại: “Anh, thứ kia đâu?”
Mạc Kiện mở ngăn kéo ra, lấy một cuộn chi phiếu từ trong bao thuốc lá đưa cho Mạc Y: “Không ngờ cô gái kia khi đi lại mang theo nhiều tiền như vậy.”
Mạc Y nhận lấy, ánh mắt lướt qua chữ số trên ngân phiếu, mắt liền đờ lại, không khỏi líu lưỡi: “Em cũng không ngờ là nhiều như vậy.”
“Ừ, bây giờ làm gì? Nhiều tiền như vậy, chúng ta tiêu mấy đời cũng không hết.”
“Anh, anh có suy nghĩ gì không đấy? Chi phiếu này chúng ta không dùng được, số tiền lớn như vậy, nhất định sẽ kinh động đến Duật Tôn.” Mạc Y nắm chi phiếu trong tay, vẻ mặt không cam lòng.
“Cái gì? Nếu thế thì không phải thành chi phiếu bỏ đi à?” Mạc Kiện nhìn chỗ chi phiếu dày cộp, hắn cắn răng.
Mạc Y không đáp lại, đối với cô ta mà nói là bỏ đi, nhưng lại có thể làm cho cuộc sống sau này của Mạch Sanh Tiêu lâm vào cảnh khốn cùng, cô ta không phải rất đắc ý sao? Thật muốn xem, Mạch Sanh Tiêu ngay cả piano cũng không đàn được nữa, còn có thể đắc ý kiểu gì: “Anh, những người mà anh tìm có đáng tin không?”
“Chuyện đó là tất nhiên, đều là bạn tốt của anh mày.” Thật ra, chính là hai tên mà hắn quen được ở sòng bạc.
“Điều em nhờ anh thì sao?”
“Ôi, tiểu Y, vì sao mày muốn phế tay cô ta?”
“Anh, có một số việc anh đừng hỏi.” Mạc Y giơ tay đến trước mặt Mạc Kiện.
“Có ý gì?” Mạc Kiện giả ngu hỏi.
“Có ý gì? “Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư” đâu?”
“Tao không biết.”
Mạc Y nhíu mày: “Sao anh lại không biết, khi cô ta ra khỏi nhà, rõ ràng em nhìn thấy cô ta đeo trên cổ, chẳng lẽ anh không tìm thấy sao?”
“Không có, ngoài hành lý và chi phiếu, không thấy dây chuyền nào cả.” Mạc Kiện cúi đầu, châm thuốc, cố gắng tránh ánh mắt của Mạc Y.
“Không có khả năng … ” Mạc Y ngồi ở mép giường, Tinh Tinh trong lúc vô tình đã nói đến “Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư”, nói rằng sợi dây chuyền đó không biết được người nào mua trong đấu giá, cô ta đã xem qua ảnh trên mạng, vì vậy khi Mạch Sanh Tiêu rời khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng, cô ta liếc mắt một cái liền nhận ra, dây chuyền Mạch Sanh Tiêu đang đeo, chính là “Nước Mắt Mỹ Nhân Ngư”.
“Ồ, vậy sợi dây chuyền đó có phải rất đáng giá không?”
“Vô nghĩa, nó có thể mua được mấy căn nhà đó.” Mạc Y tức giận trừng hắn.
“Nói không chừng … nói không chừng là mày nhìn lầm rồi.” Mạc Kiện trong lòng mừng thầm, không ngờ chiếc dây chuyền kia lại đáng giá như vậy, lúc trước trên người Mạch Sanh Tiều trừ khoản chi phiếu lớn kia, cũng chẳng có bao nhiêu tiền mặt, may mắn là có một sợi dây chuyền, cũng không biết là bán đi, rốt cuộc được bao nhiêu tiền?
“Mắt em còn chưa mờ! “
“Được rồi, được rồi.” Mạc Kiện bước tới vỗ vai em gái: “Bây giờ mày đi theo kẻ có tiền, còn thiếu một sợi dây chuyền sao? Tao với mày nói chuyện chính trước đã, lần trước tao tìm người làm việc, tiền trả trước còn thiếu nhiều.”
Mạc Y trừng mắt, đứng dậy muốn đi ra: “Bọn họ ra tay có biết nặng nhẹ không đấy?”
“Ôi dào, em gái yên tâm, bàn tay kia nhất định là không giữ được.”
Mạc Y mở cửa phòng: “Để em lấy tiền cho anh.”
“Được! ” Mạc Kiện nằm xuống giường, cái này, hắn có thể tìm bạn đánh bạc, không chừng có thể gỡ lại số tiền lần trước thua.
Sanh Tiêu xuống khỏi chiếc xe đường dài, cô hơi say xe, nghỉ ngơi một lúc rồi mới ngồi xe buýt về nhà.
—————–