Mặc Tu Nghiêu lôi kéo Diệp Ly vào trong thư phòng ngồi xuống, đối với Phượng Chi Dao chỉ chỉ cái ghế bên cạnh hỏi: “Lãnh Hạo Vũ còn chưa tớisao?”
Phượng Chi Dao cười nói: “Vừa tới, đã đi đổi lại y phục rồi mới tớiđây. Trên đường hắn gặp một chút phiền toái bị người đuổi giết mộtđường, lúc tới có chút chật vật.”
Diệp Ly tò mò nhướng mày nhìn Phượng Chi Dao, Phượng Chi Dao cườinói: “Hắn ỷ vào tài đại khí thô cùng Lê Vương đoạt lương thực, đây không phải là mặc làm cho người ta chém sao? Nhưng hiệu quả không tồi, nămnay hắn thu mua các nơi ở Giang Nam ít nhất ba phần lương thực, hôm nayLê Vương cho dù quay đầu đi tấn công Giang Nam, chỉ sợ qua không đượcbao lâu cũng sẽ bị thiếu lương thực. Cho nên a, Lê Vương phái sát thủkhắp nơi đuổi giết hắn.”
“Thu nhiều nhiều lương thực như vậy thì hắn xử lý như thế nào đây?”Giang Nam có thể nói là kho lúa của Đại Sở, ba phần lương thực của cảGiang Nam cũng không phải là con số nhỏ.
Phượng Chi Dao không thèm để ý cười nói: “Giang Nam vừa loạn lên làgiá lương thực sẽ tăng cao, không bán không được. Cho dù thật bán khôngđược nhưng còn có vài chục vạn người chúng ta muốn ăn cơm đây.”
Quả nhiên, không đầy một lát Lãnh Hạo Vũ xuất hiện ở cửa. Trên gươngmặt tuấn mỹ còn mang theo một vết thương vừa được cầm máu không lâu, may là thoạt nhìn cũng không quá nghiêm trọng, không lưu lại vết sẹo,“Vương gia, Vương Phi.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, trầm giọng nói: “Ngươi ở đây hơn nửa năm, Linh Châu lần này là chuyện gì xảy ra? Sao Mặc Cảnh Lê đột nhiên quyết địnhkhởi binh ?”
Lãnh Hạo Vũ kinh ngạc nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái, nói: “Vương giakhông phải là biết tin Lê Vương làm phản mới dẫn quân xuôi nam sao?”
Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Bổn Vương vì chuyện của Nam Cương mớitới, vừa mới khởi hành đã thu được tin Mặc Cảnh Lê khởi binh. Cho dù Mặc Cảnh Lê không có đầu óc đi nữa cũng nên biết hắn cũng chưa chuẩn bịxong toàn bộ.”
Phượng Chi Dao lắc đầu nói: “Ta lại cảm thấy Mặc Cảnh Lê chọn thờigian này thật diệu. Vừa lúc đánh chúng ta một kích ứng phó không kịp.Đừng nói chúng ta muộn mấy ngày, cho dù chậm thêm nửa ngày chỉ sợ ToáiTuyết Quan đều sẽ không giữ được.”
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày nói: “Nếu quả thật hắn chuẩn bị xong, cũngkhông cần phải vội vã dâng Toái Tuyết Quan lên như vậy, hoàn toàn cóthể binh chia ra hai đường một đường ở Toái Tuyết Quan thu hút Mộ Dungtướng quân, một đường khác trực tiếp tiến quân theo hướng đông, vùngĐông Nam từ trước giờ yên bình, ít có quân đội đóng giữ. Chỉ cần hắnhoàn toàn chiếm cứ lấy phía nam sông Vân Lan, đừng nói chúng ta hiện tại chỉ mấy vạn nhân mã, coi như là hai mươi vạn nhân mã, muốn thuận lợivượt qua sông Vân Lan bình loạn cũng chưa chắc dễ dàng. Một mình tướngquân Mộ Dung chẳng thể chống vững Toái Tuyết Quan, chống đỡ không đượcchỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Đến lúc đó… Mặc Cảnh Lê nhận được chỗtốt, hoàn toàn không cần chia cho Nam Chiếu.”
“Hắn không chuẩn bị tốt mà đã vội vã khởi binh… Hoàng đế muốn động thủ với hắn rồi hả?” Lãnh Hạo Vũ suy đoán nói.
Phượng Chi Dao lắc đầu nói: “Không đúng, nếu như Hoàng Thượng muốnđộng thủ với hắn ban đầu căn bản sẽ không tha hắn ra khỏi kinh thành.”
Lãnh Hạo Vũ gật đầu, suy nghĩ một chút nói: ” Kỵ binh Lê Vương quảthật là chuyện bất thình lình. Hắn mới vừa trở lại Linh Châu cũng không có động tĩnh gì, nhưng ba ngày sau lại đột nhiên khởi binh. Lúc ấy tacũng sợ hết hồn.”
Diệp Ly hỏi: “Sao Vương gia đột nhiên tới ?”
Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng một cái, từ trong lòng ngực lấy ra một phongthư đưa tới. Diệp Ly nhận lấy vừa nhìn, cũng là phong thư lúc trước mình gửi về, còn có một phong thư khác hiển nhiên là bút ký của ông ngoại.Cúi đầu nhìn một lần, Diệp Ly kinh ngạc nói: ” Thánh nữ Nam Cương ThưMạn Lâm là hậu nhân của Hoàng đế Tiền triều?” Đây đúng là Diệp Ly chưatừng nghĩ tới, này cũng quá cẩu huyết rồi, nàng quả thật có suy đoánqua Thư Mạn Lâm có phải còn có thân phận gì khác nữa hay không, nhưngThánh nữ Nam Cương là hậu nhân của Hoàng đế Tiền triều, mà Mặc Cảnh Lêcũng là em ruột của đương triều Hoàng đế. Sau đó hai người hợp mưu tạophản?
“Nam Chiếu không phải là cũng phản bội Tiền triều mới tách ra lậpquốc sao? Làm sao sẽ để cho hậu nhân của Hoàng đế Tiền triều được xưnglà Thánh nữ Nam Cương?” Nhìn thái độ xử sự của Nam Chiếu Vương đối vớiThư Mạn Lâm, không phải không biết thân phận của nàng ta.
Mặc Tu Nghiêu nói: “Nàng đưa về một vật trang sức là di vật của côngchúa Triêu Dương Tiền triều lúc xuất giá đến một Bộ lạc ở Nam Cương.”
Diệp Ly nhướng mày, vậy thì như thế nào? Công chúa Triêu Dương cách Nam Chiếu lập quốc cũng có mấy trăm năm đi.
Phượng Chi Dao mở miệng giải thích: “Vị công chúa Triêu Dương này làmột vị kỳ nữ hiếm thấy, nghe nói lúc trước khi nàng còn chưa xuất giá đã từng tham dự triều chính. Chẳng qua là khi đó Cao Tông không thích nữtử tham chính mấy lần hạ chiếu khiển trách nàng. Sau lại còn nghĩ nàngđưa đi Nam Cương hòa thân. Mặc dù từ đó về sau công chúa Triêu Dươngliền biến mất không tìm được dấu vết, nhưng cái Bộ lạc nàng hòa thân kia bởi vì có Tiền triều Hoàng đế ủng hộ mới trở thành Bộ lạc lớn nhất NamCương lúc ấy. Đồng thời cũng chính là tiền thân của Nam Chiếu vươngthất. Nam Chiếu vương thất ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên, mặc dù cùngTiền triều có quan hệ không tốt, nhưng vô cùng tốt với mấy nghịch thầnTiền triều. Từ khi Nam Chiếu lập quốc, đến Tiền triều diệt vong, mà theo dấu vết lưu lại thì Nam Chiếu có chứa chấp ít nhất chừng ba vị hoàngtử, hai vị công chúa, một vị Vương gia. Những người này có khi là bởi vì mưu phản thất bại, có khi bởi vì bị hãm hại mà chạy đến Nam Chiếu . Màđều không ngoại lệ, những người này cuối cùng đều cưới hoặc là gả chotrực hệ của Nam Chiếu vương thất. Mà bọn họ cuối cùng có chứa chấp mộtvị, mặc dù ghi lại có chút mơ hồ, nhưng theo chúng ta suy đoán hẳn làHoàng thái tử Tiền triều.”
“Cho nên, các ngươi muốn nói Thánh nữ Nam Cương có thể là con củathái tử Tiền triều còn sót lại?” Diệp Ly hỏi, trong đầu chỉ cảm thấy một trận mê muội. Quả nhiên, nếu như ngươi cảm thấy thoại bản chuyện xưa* rất cẩu huyết mà nói thì……, thực tế chỉ biết là so với nó còn cẩu huyết hơn.
*Thoại bản truyện xưa: một hình thức tiểuthuyết bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện lịch sử vàđời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ nhân sau này.
Phượng Chi Dao cười nói: “Tiền triều tiêu diệt năm thứ ba, ngay lúcđó Nam Chiếu Nữ Vương gả cho một nam tử Trung Nguyên không rõ thân phận. Năm năm sau, Nam Chiếu vẫn càng không ngừng xâm phạm biên cảnh Đại Sở.Cho đến khi Nam Chiếu Nữ Vương và Vương phu đều qua đời, mới dần dầnbình thường trở lại. Nhưng qua nhiều năm như vậy, hai nước vẫn lúc thìđánh nhau lúc thì hòa thuận, cho tới bây giờ cũng chưa có chân chính yên tĩnh qua. Chỉ cần có một cái cơ hội, Nam Chiếu sẽ tìm mọi cách muốn xâm nhập Trung Nguyên.”
Diệp Ly vuốt vuốt mi tâm, “Hiểu, cho nên Nam Chiếu đặc biệt có dàyđặc huyết mạch vương thất Tiền triều. Bọn họ tính toán vì Tiền triềuđoạt lại giang sơn vào làm chủ Trung Nguyên?”
“Vì Tiền triều đoạt lại giang sơn có thể là giả, nhưng muốn vào làm chủ Trung Nguyên là chắc chắn.” Phượng Chi Dao gật đầu nói.
Diệp Ly có chút kỳ quái nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Cho dù như thế,chàng cũng không cần gấp gáp chạy tới như thế. Nếu bọn họ đều đã chuẩnbị hơn một trăm năm hẳn là cũng sẽ không để ý mấy chục năm chuẩn bịnày.”
Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng, “Nếu như lần này không có chuyện Mặc Cảnh Lê khởi binh, nàng định làm gì?” Diệp Ly ngẩn ra, nhớ tới mình tính toánđi Nam Cương Thánh Địa xem một chút, “Gặp nguy hiểm?” Sắc mặt Mặc TuNghiêu không dễ coi chút nào, nói: “Nàng không cảm thấy Nam Cương cáikia đã gọi là Thánh Địa rất có vấn đề sao?”
Diệp Ly nháy mắt, chờ hắn giải đáp.
” Thánh nữ Nam Cương, tuổi đã hơn hai mươi lăm nhất định phải tiếnvào Thánh Địa. Nhưng trên thực tế đại đa số Thánh nữ ở hai mươi mốt, hai mươi hai, thậm chí nhỏ nhất ở mười chín tuổi cũng đã từ bỏ trọng tráchcủa Thánh nữ để tiến vào Thánh Địa. Những Thánh nữ này, không có ai biết dung mạo của bọn họ, không có ai biết thân phận của bọn họ là thế nào,càng không có người biết bọn họ sau khi tiến vào Thánh Địa đã làm gì?Nhưng những nữ tử này từ nhỏ đã phải tiếp nhận đủ loại giáo dục, sau khi trở thành Thánh nữ thậm chí có một chút ảnh hưởng tới chính sự NamChiếu. Dạy ra một người như vậy rốt cuộc cần tốn hao bao nhiêu thời gian cùng với tài lực tinh lực, chẳng lẽ chỉ vì đặt ở nơi nào đó làm chủThánh nữ cung mấy năm, sau đó ném vào trong cái Thánh Địa để chết già?”Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói.
Lãnh Hạo Vũ suy tư, “Vương gia nói có lý. Cái quy củ Thánh nữ này của Nam Chiếu thật là có chút ít kỳ quái. Ta nhớ được thời gian tại vị ngắn nhất của một vị Thánh nữ tự hồ chỉ có hai năm, mười lăm tuổi trở thànhThánh nữ, mười bảy tuổi liền thoái vị.”
“Ta cho là chúng ta đang nói Nam Cương Thánh Địa có cái gì nguy hiểm?” Diệp Ly nhắc nhở.
Mặc Tu Nghiêu nói: “Căn bản không có gọi là Nam Cương Thánh Địa. Cóthể quả thật có một chỗ như vậy nhưng là tuyệt đối không phải là thờphụng bảo vật Nam Cương và là chỗ để Thánh nữ dưỡng lão. Chắc hẳn là bímật lớn nhất của Nam Chiếu vương thất. Cho nên một khi có người chạm đến cái chỗ kia, cũng sẽ bị Nam Chiếu vương thất không tiếc bất cứ giá nàoxóa bỏ. Cho nên mới có tin đồn người tự tiện xông vào Nam Cương ThánhĐịa không ai sống sót.”
Diệp Ly có chút thất vọng, nói như vậy là trong Nam Cương Thánh Địa căn bản cũng không có cái gì gọi là U La Minh Hoa.
Lãnh Hạo Vũ nói: “Cái này cùng Lê Vương đột nhiên khởi binh hẳn là không có quan hệ đi?”
Phượng Chi Dao lười biếng tựa vào trong ghế, cười nói: “Không có sao? Quan hệ lớn nữa kìa. Trước kia chúng ta cho là Mặc Cảnh Lê muốn lợidụng Thánh nữ Nam Cương và Nam Chiếu. Bây giờ nhìn lại là thằng ngốc kia bị lợi dụng. Cho nên mới phải vội vàng khởi binh như vậy. Còn tưởngrằng hắn thông minh rồi, kẻ ngu chính là kẻ ngu!”
Diệp Ly có chút nghi ngờ, “Nam Chiếu có thể sử dụng cái lợi ích gì làm lay động Mặc Cảnh Lê?”
Phượng Chi Dao cười nói: “Tỷ như cùng Thánh nữ Nam Cương cộng hưởngthiên hạ, có Nam Chiếu tương trợ thì Mặc Cảnh Lê muốn đoạt thiên hạđương nhiên dễ dàng hơn một chút. Đến lúc đó giang sơn mỹ nhân hai cáiđều có, là nam nhân ai cũng sẽ mắc câu .”
Diệp Ly không cách nào hiểu, Nam Chiếu vì vào làm chủ Trung Nguyên có thể cực khổ bày bố trên trăm năm, quả nhiên là để cho người thiên hạngưỡng mộ sao?
“Hừ, bọn họ tính toán cũng không phải sai, từ bên ngoài đánh khôngphá được Toái Tuyết Quan liền từ bên trong công phá. Nói đến lúc này nếu không phải bởi vì Vương Phi, chỉ sợ chúng ta hôm nay cảm thấy, đừng nói đóng ở Toái Tuyết Quan, Linh Châu, Vĩnh Châu cũng không có đất cho viện quân dừng chân.”
Lãnh Hạo Vũ cau mày hỏi: “Vương gia định làm như thế nào?”
Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Không có tính toán. Ngươi bây giờ ởGiang Nam không an toàn, mau sớm lên đường trở lại kinh thành đi.”
Lãnh Hạo Vũ giật giật thần muốn nói điều gì, Mặc Tu Nghiêu nhìn hắnmột cái nói: “Ta sẽ cùng tướng quân Mộ Dung nói một tiếng, để ngươi vàMộ Dung Đình sớm ngày thành hôn. Hạo Vũ……”
Lãnh Hạo Vũ giật mình một cái, vội vàng nói: “Thuộc hạ hiểu, đa tạ Vương gia thành toàn.”
Phượng Chi Dao có chút không cam lòng nói: “Thật vất vả ra kinh mộtchuyến, nhưng phải kết thúc qua loa. Hoàng đế có cần phải đề phòng chúng ta như vậy hay không? Thật là lãng phí thời gian của bổn công tử.”
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Nam Chiếu không làm được trò trống gìđâu, tạm thời không cần để ý. Ngươi yên tâm, lúc này sẽ không để chongươi đến không .”
Phượng Chi Dao nhướng mày, “Cũng chỉ có ngươi mới dám nói Nam Chiếukhông làm nên trò trống gì. Ta thấy tâm kế của Nam Chiếu cũng không đơn giản, lại có thể trong thời gian lâu như vậy ẩn nhẫn bố trí……”
Mặc Tu Nghiêu cười lãnh đạm, “Hơn một trăm năm, một đời rồi một đờicũng còn không thể được việc, còn có thể có được thành quả cái gì? Đạikhái cái duy nhất đáng giá để khen hay đúng là chấp nhất của bọn họ.”
Phượng Chi Dao cười nói: “Ta đoán người Nam Chiếu hận nhất đại kháichính là Định Quốc Vương phủ.” Hơn một trăm năm cũng không được việc gì, công lao Định Quốc Vương phủ tuyệt đối là không thể bỏ qua. Nói thí dụnhư mười mấy năm trước một, nếu không phải cuối cùng tạm thời lui binh,người Nam Chiếu vĩnh viễn đều không cần phiền não vấn đề làm sao vào làm chủ Trung Nguyên nữa, “Như vậy Vương gia nói sẽ không để cho ta mộtchuyến tay không là có ý gì? Chúng ta còn đánh Nam Chiếu sao?”
Mặc Tu Nghiêu giương mắt cười một tiếng, “Chúng ta không đánh giặc, chúng ta trừ giặc cướp.”
“Trừ giặc cướp?” Trong thư phòng ba người trăm miệng một lời hỏi.
Phượng Chi Dao chớp mắt một cái, hỏi: “Ta không nhớ rõ Vĩnh Châu có thổ phỉ cường đạo gì lợi hại .”
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Trước kia không có, không có nghĩa làhiện tại cũng không có. Nếu không, viện quân Ung Châu là chuyện gì xảyra?”
“Không phải là Mặc Cảnh Lê phái người làm sao?” Phượng Chi Dao hỏi.
Mặc Tu Nghiêu cười lạnh, “Không nói đến hắn có cái đầu óc kia haykhông, cho dù hắn có, hai vạn nhân mã toàn quân bị diệt lấy thực lựcquân phản loạn Linh Châu cần bao nhiêu nhân mã? Lúc ấy quân phản loạnMặc Cảnh Lê còn đang ở phụ cận thành Vĩnh Châu, hắn phải làm sao để choít nhất ba vạn nhân mã tập kích bất ngờ viện quân Ung Châu ở ngoài vàitrăm dặm?”
Phượng Chi Dao trầm tư chốc lát nói: “Ít nhất là cùng một ngày khihắn khởi binh liền phái ra nhóm nhân mã này mới kịp ở bờ sông Vân Lanphục kích viện quân Ung Châu. Hơn nữa còn phải trước đó cũng biết Ungchâu nhất định sẽ phái ra viện quân cứu viện Toái Tuyết Quan mới được.Người biết Ngô Thừa Lương là người của chúng ta ít lại càng ít, ít nhấtMặc Cảnh Lê tuyệt đối không thể nào biết. Nếu như hắn không biết mànói…, thì càng không thể nào phái phục binh đặc biệt phục kích viện binh Ung Châu. Bởi vì Ung Châu rất có thể án binh bất động giống như các chỗ khác, giống như trước cũng có thể có thể những địa phương khác cùngxuất binh cứu viện Toái Tuyết Quan.”
“Phục kích Ngô đại nhân là không là người của Mặc Cảnh Lê?” Diệp Ly nhướng mày nói.
“Ngó chừng khối thịt béo Đại Sở này cũng không dừng lại ở một mình Nam Cương.” Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói.
“Tây Lăng.” Lãnh Hạo Vũ khẳng định nói. Bắc Nhung cách Nam Cương quáxa, hơn nữa vẻ ngoài của người Bắc Nhung cùng người Đại Sở kém nhau quánhiều, muốn lẻn vào Đại Sở với quy mô lớn căn bản là không thể nào.Nhưng Tây Lăng không giống như vậy, mặc dù có chút khác biệt nhỏ nhưngđó chỉ Tây Lăng vương thất cùng ngoại bang thông qua cưới hỏi. Đại đa số dân chúng Tây Lăng bình thường cũng không có khác người Đại Sở lắm. Vừa nghĩ tới lại có một nhóm người có thể lẻn vào Đại Sở tiêu diệt hai vạnnhân mã, Lãnh Hạo Vũ không khỏi rùng mình một cái.
Mặc Tu Nghiêu ánh mắt sâu thẳm, “Những thủ tướng trấn thủ biên quan Đại Sở này, sớm nên gõ gõ tỉnh rồi.”
Phượng Chi Dao nhún nhún vai, những năm này thủ tướng biên quan cũngbị Hoàng đế đổi lại không sai biệt lắm, bọn họ cũng không còn biệnpháp. Trừ giặc phỉ….. Cũng không tồi…
“Vương gia, lúc nào chúng ta lên đường?” Đã có trận chiến để đánh cần gì quản là Nam Cương hay là Tây Lăng, Phượng Chi Dao hăng hái bừng bừng hỏi.
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn ngón tay thon dài, thấp giọng nói: “Chờsau khi người của Hoàng Thượng tới đón nhận Vĩnh Lâm. Ngươi trước làmcho người của ta chuẩn bị. Nhớ lấy…… Nếu để cho một người sống đi rakhỏi Đại Sở, ngươi đời này cũng đừng nói với ta là ngươi muốn ra chiếntrường nữa.”
“Dạ, Vương gia!” Phượng Chi Dao đứng dậy hắng giọng đáp, chần chờ một chút hay là không nhịn được hỏi: “Toái Tuyết Quan bên này…..”
“Tạm thời không cần để ý tới. Không cần mấy tháng bọn họ cũng khôngphân ra thắng bại. Chúng ta cũng không có thời gian mà quản xem bọn hắnlàm cái khỉ gió gì.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói.
“Hiểu .”
Diệp Ly lẳng lặng yên nhìn hai người nam tử đối đáp, khẽ cau mày. Trong lòng không khỏi sinh ra một cỗ cảm giác bất an…..