Nhưng chí ít không nổi bật như cô, chỉ có sinh viên nam là đứng lên chúc mừng này ấy, còn đàn chị thì hầu như chỉ chú tâm đến cô.
Ngược lại là anh ta, Khúc Yên rất được hoan nghênh, những đàn chị còn phải đứng đó chờ để chụp ảnh cùng cô. Nhìn cô với ánh mắt toát ra 1 tình yêu mãnh liệt, mê cô như điếu đổ.
Khúc Yên cười bất đắc dĩ:“Phải nhận giải phụ là anh đã hút thêm người đẹp rồi.”
Anh ta khoanh tay nhìn xuống Khúc Yên, lúc này có 1 cô gái đưa hoa tới trước mặt cô.
Gọi cô bằng cái tên thân mật:“Khúc Yên, tặng cậu.”
Cô kinh ngạc nhìn:“Kiều Noãn?!”
Mộc Kiều Noãn cười dịu dàng nhìn cô, gương mặt xinh đẹp để lộ ra sự đơn thuần:“Ừ, là tớ. Chúc mừng Khúc Yên nhận được 2 giải thưởng. Tớ rất hãnh diện với cậu.”
Khúc Yên nhìn Kiều Noãn đã gầy đi phần nào, trong ánh mắt tuy vẫn còn là sự sạch sẽ nhưng lẫn trong đó có gì đó buồn bã không thể nói được. Nhưng lại chỉ trong một giây sau đôi mắt đó lại lóe lên ánh sáng mặt trời ấm áp.
Khúc Yên tiến đến hơi cúi người ôm Mộc Kiều Noãn vào trong lòng, chất giọng cũng dịu dàng hơn rất nhiều:“Cảm ơn cậu, Noãn Noãn. Người luôn đồng hành cùng tôi là cậu. Cậu đã cho tôi rất nhiều động lực cũng như là sự tư tin tham gia cuộc thi này. Nếu không có cậu…e rằng tự tin tôi sẽ không đủ lớn rồi.”
Mộc Kiều Noãn ôm chặt Khúc Yên, trên người Kiều Noãn là chiếc áo phông trắng cùng chân váy tới đầu gối, dưới chân mang đôi boot đen che qua đầu gối. Dáng người cô ấy không tính là thấp nhưng khi đứng cùng Khúc Yên lại là 1 chuyện khác.
Sau đó học sinh trường cô vẫn còn nhiều người ở lại, có vài học sinh khen kiểu tóc mới của cô xinh đẹp, thầm cầu nguyện muốn xin được vía học giỏi giống cô. Lúc này trong mắt cô chỉ có sự hạnh phúc cùng xúc động.
“Nào nào, mọi người lên bục chụp 1 tấm làm kỉ niệm nào.” Trên tay thầy giáo trong tổ Toán cầm máy ảnh, hô to để học sinh trường mình cùng nhau tụ hợp.
Đây cũng là cơ hội hiếm hoi đông đủ giáo viên trong tổ dạy Toán, 1 giáo viên đứng chính giữa Khúc Yên và đàn anh giải nhất. Chính xác hơn đó là giáo viên đã giảng dạy cho họ nhiều tháng nay. Gương mặt ông tươi cười mang vẻ hiền hòa hạnh phúc cùng hãnh diện. Bởi vì trong 1 cuộc thi, ông đã tào đạo ra được tận 2 thần đồng trong cùng 1 lúc.
Kế bên Khúc Yên là Mộc Kiều Noãn và 1 số bàn cùng lớp của cô. Khúc Yên đeo huy chương bạc vào cổ Kiều Noãn, trên tay cô ấy còn cầm chiếc cúp của Khúc Yên. Còn cô, chỉ cười nhẹ ôm 2 bó hoa trắng và đỏ trong tay, tay còn lại cô nắm lấy đan vào tay Mộc Kiều Noãn, cô gái nhỏ nhìn cô với vẻ vô cùng hạnh phúc.
Tất cả đều nhìn vào máy ảnh theo tiếng đếm của anh nhân viên, náo nhiệt mà cùng tạo những động tác quái dị nhưng đầy thanh xuân nhiệt huyết của tuổi trẻ.