Nghĩ vậy ý thức Vera liền điều khiển 9 chiến cầu năng lượng đủ mọi màu sắc trong ‘Tâm cầu chiến lực’ này, 9 viên chiến cầu hợp lại vào nhau tạo thành một quả cầu rất to được một luồng ánh sáng cửu sắc bao quanh. Quả cầu này đang điên cuồng hấp thu toàn bộ năng lượng âm dương và không ngừng bành trướng thêm, sau một hồi khi hấp thu đủ mới ngưng lại. Vera liền thao túng hai luồng năng lượng đen và trắng được lấy ra từ Hắc Thạch Cầu và Ngân Ngọc Tinh bay đến dung nhập nốt vào quả cầu to lớn đó.
Sau một khoảng thời gian thì quả cầu cũng hấp thu toàn bộ, lúc này kích thước của nó đã rất khổng lồ, màu sắc của luồng khí bao quanh nó cũng thay đổi rất đặc sắc. Nhìn về phía biểu tượng ‘Tân Tinh Hình’ nằm ngay giữa vùng trung tâm trong ‘Tâm cầu’ này, ý thức của Vera trở nên vô cùng kiên nghị. Vera thao túng quả cầu khổng lồ lao thẳng về phía biểu tượng đó, khi lao đến và va chạm với lớp màng chắn bảo vệ biểu tượng thì quả cầu bộc phát ra nguồn sức mạnh rất khủng khiếp.
Lẹp bẹp… lớp màng chắn đang không ngừng nứt ra, thấy thế Vera liền gồng hết sức thao túng quả cầu toàn lực tấn công, sau vài lần va chạm thì cuối cùng lớp màng chắn bảo vệ đã bị vỡ tan hoàn toàn. Vì độ vững chắc ở cấp bậc này của Vera đã khá cao nên khả năng điều khiển quả cầu khổng lồ mới nhuần nhuyễn như vậy. Quả cầu khổng lồ liền lao tới và dung nhập vào trong biểu tượng ‘Tân Tinh Hình’, lập tức biểu tượng liền sáng lên và bắt đầu quá trình biến đổi kéo theo là cả ‘Tâm cầu chiến lực’ của Vera cũng bắt đầu biến đổi.
Ý thức của Vera thoát ra khỏi Tâm cầu rồi quay trở lại não bộ, mắt em dần mở ra thì nhìn thấy cả cơ thể mình đang phát sáng, chiến lực thì cứ tuôn ra không ngừng và đang có dấu hiệu biến đổi về chất.
“Th… thành công rồi hahaha…”
Vui vẻ một hồi Vera cố nén lại kích động rồi tiếp tục nhắm mặt lại, thân thể em đang hấp thu thiên địa lực để biến đổi chiến lực và Tâm cầu. Ý thức Vera nhìn xuống phần thượng vị bên trong cơ thể mình thì thấy ‘Tâm cầu chiến lực’ đã được biến đổi, thẩm thấu vào bên trong Vera vui mừng khi nhìn thấy biểu tượng ‘Tinh Anh Hình’ nằm ở trung tâm.
“Đột phá cảnh giới thành công rồi bây giờ nên nhanh chóng củng cố cấp độ thôi.”
Bên trên biểu tượng bắt đầu có một điểm tạo ra lực hút, vô số năng lượng âm dương đang đổ dồn về điểm đó khiến vùng đó trở nên đậm đặc và bắt đầu thanh hình viên cầu. Chợt, đầu óc Vera cảm thấy mát lạnh, em liền kinh hãi vì nghĩ cơn đau đầu khủng khiếp sẽ lại kéo đến hành hạ mình, nhưng qua một lúc lâu lại chẳng cảm thấy gì!
Đột nhiên linh hồn Vera như thể đến một nơi khác, thân hình mờ ảo của Vera xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi cao dựng đứng vượt qua cả tầng mây. Nhìn xung quanh Vera kinh ngạc với phong cảnh tuyệt đẹp tại nơi này, em chắc chắn đây là nơi có khung cảnh đẹp nhất mà mình từng thấy. Đứng trên ngọn núi đá cao chót vót, trên này là một khoảng đất rộng có một ngôi nhà tranh ở giữa và cả vườn hoa xung quanh ngôi nhà.
Khung cảnh đẹp nhất chính là cảnh sắc bầu trời xung quanh, bầu trời rất hùng vĩ có đủ mọi màu sắc, nhìn ra tít xa tận chân trời vẫn cảm thấy bao la vô tận. Đắm chìm nhìn ngắm bầu trời trong chốc lát Vera mới trấn tâm lại rồi quan sát nơi này, nhìn qua một vòng Vera nhíu mày nghi hoặc;
“Chỗ mình đang đứng này có gì đó không đúng…”
Vera liền nhảy lên ngọn một cái cây dựng đứng rất cao, đây cũng là cái cây thân gỗ duy nhất trên đỉnh núi này. Nhìn xuống bãi đất phía dưới nơi ban nãy mình vừa đứng Vera giật mình kinh ngạc miệng lẩm bẩm;
“Đó… đó là nốt chân của người khổng lồ sao?… Không đúng.. hình như là do một vết đạp có uy lực rất lớn để lại!”
Nhìn hình ảnh vết đất đá lõm xuống thành hình bàn chân khổng lồ ở phía dưới Vera cảm thấy mình như ngộ ra điều gì đó, em liền nhảy xuống một cành cây rồi ngồi xếp bằng, mắt thì chăm chú ngắm nhìn vết đạp đó. Cứ như thế qua rất lâu Vera bỗng nhiên vui mừng kích động nói toáng lên;
“Ngộ ra rồi, haha mình ngộ ra rồi, hèn chi nghiên cứu và thử nghiệm bao nhiêu lâu mà mình vẫn không sáng tạo ra được một tuyệt kỹ mạnh mẽ từ cước pháp, thì ra là còn thiếu nhiều điểm mấu chốt như vậy haha cuối cùng cũng ngộ ra!”
Lúc này trong thực tại Vera mới dần mở mắt ra, em vui vẻ đứng dậy vận động thân thể rồi mặc thêm trang phục. Trời mới rạng sáng, không khí rất trong lành khiến lòng người khoan khoái, Vera nhảy xuống khỏi tảng đá lướt đến đất liền.
“Trở thành chiến nhân bậc ‘Tinh Anh’ rồi, để xem thực lực tăng thêm bao nhiêu nào!”
Nói rồi Vera lập tức bộc phát chiến lực, một luồng chiến lực màu đen tím rõ nét trông rất huyền ảo tuyệt diễm từ thân thể em bạo phát ra liên tục. Vera cũng bị vẻ đẹp từ chính chiến lực của mình mê hoặc, gồng người cái một lớp chiến lực hộ thể bao bọc thân thể Vera, cầm kiếm cứa lên thì bị lớp khí cản lại khiến Vera cảm thấy thích thú.
Bọc một lớp chiến lực vào nắm đấm sau đó Vera lao tới đấm vào một tảng đá lớn, lập tức tảng đá bị vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ văng tung tóe, nhiều mảnh đá còn bị luồng chiến lực của Vera ăn mòn rồi hóa thành hư vô!
Nhìn thấy cảnh này Vera kinh ngạc rồi nhớ lại lúc trước khi nổi giận và tấn công tên Alger trong một hang động, lúc đó chiến lực của Vera đột nhiên trở nên rõ màu như bây giờ và đã thiêu cháy toàn bộ thân thể hắn không sót một thứ gì. Nghĩ lại cảnh đó Vera không khỏi kinh hãi, toàn thân em không rét mà run, lập tức Vera tắt luồng chiến lực kinh dị trên tay mình đi.
“Ủa… từ khi nào mình lại sợ chính chiến lực của mình vậy nhỉ?”