Dạ Nguyệt Tu Kiệt và A Vệ còn vui hơn cả, nàng còn chưa nói chuyện này cho Lang Minh Triết biết. Tối hôm đó, bốn người lại tụ tập, ăn mừng tiểu Bảo biết đứng! Dạ Nguyệt Tu Kiệt có lẽ đã lục soát kho, bao nhiêu món đồ quý hiếm đều được gửi tới phòng tiểu Bảo. Nhã Tịnh nhìn xe lớn xe bé tặc lưỡi, người không biết còn tưởng hắn mới là ba ruột của tiểu Bảo đi?
– Người tặng tiểu Bảo nhiều đồ như vậy, tới lúc nó biết đi thì người tính lấy gì tặng?
– Nàng đâu phải không biết, Dạ Nguyệt sơn trang ta thiếu gì mấy đồ đó?
Nhã Tịnh gật đầu, đúng là người có tiền thì ngang ngược như nào cũng vẫn đúng.
– Vậy người có quà tặng kèm cho người lớn biết đi không?
– Không có quà cho nàng đâu, đừng có mà mộng mơ!
Nhã Tịnh bĩu môi, nàng mới không thèm!
Lại một tuần trôi qua, lần này Nhã Tịnh để hết mọi người ở nhà. Một mình nàng đi cùng tiểu Bảo ra ngoài, dù sao cũng là lên núi, nhiều người đi cũng không tiện!
Nhìn cảnh núi non cùng tiểu Bảo ngủ ngon trong lòng mình, Nhã Tịnh vui vẻ. Cuối cùng nàng cũng có thể được bình yên đôi chút, nhỉ?
Nàng mong là vậy, nhìn hoa đang dần tàn bên đường. Mùa đông lại sắp tới rồi!
Từ ngày nàng lên núi, thấm thoát đã qua hai tháng, mùa đông đã thật sự tới rồi! Lang Minh Triết và nàng không hề có thư qua lại, chỉ có đám A Hoa vẫn thường gửi thư cho nàng. Dạ Nguyệt Tu Kiệt thậm chí thi thoảng còn hay lui tới nơi này, nhưng ở chưa được hai ngày đã bị triệu tập về kinh! Hôm nay, cuối cùng Nhã Tịnh cũng đợi được thư của Lang Minh Triết. Trong lòng hồi hộp chờ mong, nàng hi vọng đây sẽ là thư gọi nàng về của hắn. Chỉ là…
Nhã Tịnh nhìn tờ giấy, nàng cay đắng mỉm cười. Đúng là gọi nàng về, nhưng gọi nàng về làm chứng cho lễ thành hôn của hắn và Tư Hạ. Nhã Tịnh nàng bặm môi, quả thực đời biết trêu đùa nhỉ? Nàng còn đang hi vọng gì chứ? Tiểu Bảo đã biết đi, còn đang bập bẹ muốn nói. Nhìn tiểu Bảo đang vui vẻ chơi đùa, Nhã Tịnh thật không biết bản thân nên làm sao.
– Bệ hạ!
– Hoàng hậu đã nhận được tin hay chưa?
Ám vệ bên dưới cung kính nhìn lên, Lang Minh Triết đang vẽ gật nhẹ đầu.
– Hoàng hậu đã nhận được tin, nhưng có vẻ người không quan tâm lắm. Sau khi đọc xong liền ném đi, theo thần đọc được khẩu hình của hoàng hậu nhưng thần không dám nói!
Lang Minh Triết nghe xong liền nhướng mày, hắn không tin nàng dám nói gì quá đáng.
– Nàng nói gì, ngươi cứ nói. Ta sẽ không phạt ngươi!
– Bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nói rằng “Chậc! Tên chết tiệt kia còn sống à? Phiền chết mất!”
Lang Minh Triết như không tin nổi vào tai mình!
– Nàng nói gì nữa không?
– Dạ không ạ!
Đó là hắn còn đã lược bỏ rất nhiều từ Nhã Tịnh chửi bậy, mong rằng hoàng thượng sẽ không tức chết!
Lang Minh Triết trong lòng là một mối tơ vò, Tây Vực lần này thể hiện rõ, bọn chúng một mực muốn cho Tư Hạ một thân phận. Lang Minh Triết cũng là tiến thoái lưỡng nan, hơn nữa tin đồn hắn ở lại cung của Tư Hạ cũng ngày càng nhiều! Danh tiếng của nàng ta cũng là bị hắn hủy, Lang Minh Triết biết mình không có đường lui. Đành tiếp tục tiến tới, tổn thương nàng! Hắn tin, Nhã Tịnh sẽ giống như bao lần. Ở cuối nơi đó, chờ hắn tiến tới!
Vài ngày sau, Lang Minh Triết lúc này đang chuẩn bị, một tên ám vệ liều mạng xông vào.
– Hoàng thượng, Hoàng hậu gặp nạn rồi!