“Ngôn Hải à, khi nào về nhà ăn cơm thế?”
“Tuần sau đi bố a.”
“Vậy khi nào mới dẫn vợ về thế hả?”
“Cô ấy không thích con, con trai của bố thất bại rồi.”
“Cái gì cơ?” Ngôn Dương thốt lên: “Con đuổi theo đi chứ!”
“Cô ấy đi rồi!”
“Ây da? Đến cùng là cái tính này của con giống ai vậy chứ. Nếu như khi xưa bố cũng giống con thì mẹ con đã chạy theo người khác rồi. Đến cùng con có phải là con ruột của bố không vậy, có phải là bố đi làm xét nghiệm DNA %3D không.”
“Ông già kia, ông đang nghi ngờ con đấy à?”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng đánh nhau, Ngôn Hải cười khổ rồi cúp điện thoại.
Xem ra chỉ có thể trách chính mình thôi, nếu như anh ta ra tay sớm hơn thì có phải là đã thành công rồi không? . harry potter fanfic
Cả tuần này đều mưa, hơn nữa còn là mưa to.
Mặc dù Cố Gia Huy không có ở bên cạnh Hứa Minh Tâm nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy anh cách xa mình.
Dường như anh là con giun trong bụng cô vậy, bình thường cô làm cái gì là anh biết hết, bao gồm cả việc làm thêm trong quán bar.
Nhưng Cố Gia Huy cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn cô không nên quá cực khổ. Phải làm theo sở thích của mình, không nên thay đổi vì người khác.
Thật ra Cố Gia Huy không biết rằng Hứa Minh Tâm cố gắng đến thế là bởi vì anh.
Cuối tuần, bạn cùng phòng đều về nhà cả.
Bạch Thư Hân vừa thực tập chưa bao lâu, cô ấy không ngờ rằng mình phải đi theo quản lý tới công ty con ở bên cạch kiểm toán.
Trong lúc nhất thời, trong ký túc xá chỉ còn mỗi mình Hứa Minh Tâm.