Mặc bộ y phục mới Đàm Nhu đi ra ngoài dạo chợ, ánh đèn đêm nay thật đẹp, cả dàn lồng đèn treo lên như ánh lên đêm hội, phải rồi hôm nay nghe nói là đêm hội hoa đăng ở đây, ai cũng nhốn nháo đi thả hoa đăng, Đàm Nhu đi qua quán bán hoa đăng đã nán lại.
Nàng trả tiền lấy một cái, đi ra hồ nước tiện tay thả xuống, các cô nương khác cũng đến thả, Đàm Nhu thấy họ vừa buông hoa đăng ra đã chắp tay cầu nguyện, Đàm Nhu thấy vậy cũng làm theo, nàng nhắm mắt lại cũng không biết nên cầu như thế nào, Đàm Nhu hít một hơi dài nàng cầu nguyện.
Tuổi thọ ngắn hạn, nữ nhi mới đôi mươi không có gì mong hơn, chỉ mong thân phụ nghĩa phụ lão thái thái các huynh đệ tỷ muội những người mà tiểu nữ thương yêu đều được bình an và vui vẻ, mong Chiêu Phong có thể bình an lên ngôi trở thành một quân vương.
Đàm Nhu mở mắt ra quay người đi lên bờ, Đàm Nhu thấy trong lòng trống rỗng, chẳng biết đi đâu, đến cùng nàng chọn đại một hướng đi loanh quanh đâu đó.
Đêm nay thật náo nhiệt, những đứa trẻ con cầm lồng đèn chạy lao nhao, những giai nhân cùng nhau thả đèn, đôi uyên ương trò chuyện díu rít bên nhau.
Có lẽ là sắp đến đông, trời tối bắt đầu có sương rơi và lạnh hơn, Đàm Nhu lủi thủi một mình giữa phố chợ.
Lúc này một cô nương chạy đuổi theo một đứa bé đã vô tình vấp phải cục đá trên đường mà ngã vào lòng Đàm Nhu.
Đàm Nhu đỡ được nàng ta, nàng ta liền tròn mắt nhìn nàng, kể ra thì nàng ta cũng cao gần bằng nàng, có khuôn mặt bầu bĩnh, da trắng, tóc mượt mà búi thắt hình nơ ở giữa phía sau thả xuống, khoác trên mình y phục hồng phấn, tay cầm quạt tròn xanh lá, nàng ta tính ra cũng là xinh đẹp, đôi mắt cứ mở tròn nhìn nàng ngơ người ra.
Đàm Nhu đỡ nàng ta dậy, ho lấy tiếng hỏi han nàng ta.
” Cô nương không sao chứ?”
Tay cầm quạt yểu điệu, nàng ta bỗng bừng tỉnh rối rít gật đầu.
” Tiểu nữ không sao.”
Đàm Nhu thấy nàng ta không tự nhiên như vậy liền né mặt.
” Vậy ta đi trước, cô nương cẩn thận chút.”
Trong lòng có tâm sự, Đàm Nhu thật sự không muốn làm phiền ai, cô nương đó cứ nhìn nàng theo nàng mãi, Đàm Nhu đi được mấy bước liền bị gọi lại.
” Công tử chờ chút.”
Đàm Nhu ngơ ngác quay ra, đưa tay ra trước mặt lễ độ hỏi.
” Có chuyện gì sao?”
Cô nương đó tủm tỉm cười bước tới, nàng ta cầm quạt đưa cho nàng, Đàm Nhu không dám nhận, nàng chỉ đứng nhìn.
” Cái này…”
Cô nương đó mặt đỏ hồng bừng lên, Đàm Nhu liền quay mặt đi, nàng ta liền hỏi.
” Công tử, tiểu nữ có thể biết tên của người được không?”
Đàm Nhu khó hiểu, nàng cũng không nghĩ nhiều đành nói ra cho nàng ta biết.
” Tại hạ là Đàm Nhu, họ Bạch, à, tại hạ chỉ là thư sinh bình thường không phải là công tử nhà nào hết.”
Nàng ta cười lên trông thật dễ thương, Đàm Nhu nhìn nàng ta cười rồi lại muốn nhanh chóng rời đi, đến giờ trong đầu Đàm Nhu mới thấy dính đến nữ nhân thật phiền phức.
Đàm Nhu vừa muốn buột bạch ra mình muốn rời đi thì nàng ta đã tự xưng.
” Tiểu nữ là Diệp Nhuyên Ly, là thứ nữ của thương gia Giang Châu, tiểu nữ vừa mới chuyển đến đây, lần đầu gặp mặt đã mạo phạm người, mong công tử thứ lỗi.”
Nàng ta còn hành lễ giống như tiểu thư quyền quý vậy, Đàm Nhu không dám nhận liền đỡ nàng ta.
” Không cần hành lễ đâu.”