A Đa Đa: (“Cô là Ba Ba Mạc Tỏa?”)
Ba Ba Mạc Tỏa: (“Ngươi là A Đa Đa sao? Sao ngươi lại ở đây.”)
A Đa Đa: (“Ngọc năng lượng của ta sau vụ nổ bị tan tành rồi, ta không về được đành nhập vào người tên này sống ở trái đất, không ngờ gặp được cô.”)
Ba Ba Mạc Tỏa: (“Ta cũng nhập vào thân xác phi tần này, nhưng cô ấy đã mất rồi, giờ quyền làm chủ thuộc về ta…”)
A Đa Đa chính là tên khốn bắn phi thuyền của cô khiến cô phải ra nông nỗi này, không phải nói hắn đã có phòng bị rồi sao, thế nào lại rơi xuống địa cầu cùng cô luôn rồi.
Nhưng đúng thật là hắn là kẻ thù của cô, nhưng không hiểu sao được gặp người cùng tinh hà mình ở cái nơi này khiến cô vô cùng xúc động, trong lòng vui sướng như nở hoa. Bây giờ cô mới hiểu được cảm giác khi gặp được đồng hương ở Hoàng cung như lời của Tiểu Nhi nói. Ban đầu cô cũng không hiểu lắm, nhưng giờ thì rõ rồi, nó thật tuyệt.
Cả cuộc nói chuyện của hai người họ được tiến hành hoàn toàn bằng sóng não, kẻ bên ngoài nhìn vào giống như là đang chơi trò thi xem ai mở mắt lâu hơn.
Dạ Huân Thiên nhìn cô cứ liên tục liếc mắt đưa tình với kẻ khác tức giận kéo tay cô đi.
“Ê, Ê ta còn chưa nói xong mà.” Ba Ba Mạc Tỏa quay đầu lại nhìn A Đa Đa.
Về đến hoàng cung, Dạ Huân Thiên không chờ được chất vấn cô.
“Sao nàng có thể ngang nhiên đi cùng người đàn ông khác đi ăn, nàng không coi ta ra gì sao?”
Ba Ba Mạc Tỏa nhìn hắn giận dữ, hắn giận vì chuyện này sao, cô cứ tưởng giận cô vì tự ý xuất cung cơ đấy.
“Ta không có đi cùng hắn, ta là đi cùng Điềm Điềm xuất cung chơi thôi, tình cờ gặp hắn sau đó….” Cô ngừng một lát, toàn bộ câu sau này giọng nói trở nên nhỏ lí nhí. “Sau đó hắn nói mời ta ăn đồ ngon…”
“Vì đồ ăn nàng không nghĩ gì nữa sao, nhỡ đâu gặp nguy hiểm thì phải làm sao?”
“Sao có chuyện chứ, tên đó không đánh lại ta đâu. Này Dạ Huân Thiên, sao ngươi cứ tức giận như vậy, ngươi là đang ghen sao?”
Dạ Huân Thiên cứng họng, phải rồi hắn đúng thực là đang ghen đấy nhưng….
“Nàng quay về tự đóng cửa hối lỗi đi.”
“Ta không có lỗi, còn ngươi thì sao, cũng đi cùng nữ nhân khác đó thôi, ngươi nhiều nữ nhân vây quanh như vậy ta cũng chưa từng nói lời nào nha.” Đừng tưởng cô không nhìn ra ánh mắt thắm tình đượm ý của Hạ Thôi Mị kia nhìn hắn đó nhá.
Cô hậm hực đi về, có gì mà sai chứ, ghen thì nói là ghen, tưởng bị bắt tội xuất cung, ai ngờ là ghen vì đi cùng người đàn ông khác.
Về phần Điềm Điềm cùng Tiểu Châu.
Hôm đó sau khi ở tửu lâu trở về, Tiểu Châu nhanh chóng giữ lấy tay cô lại.
“Điềm Điềm, không biết vì lí do gì mà muội giận ta, nhưng nếu vì chuyện hôm đó muội nhìn thấy ta và Tiểu Nhi thì muội hiểu lầm rồi.”
Điềm Điềm không nói gì cũng không quay mặt lại. Bởi vì cô bây giờ rất xấu hổ, cô không còn mặt mũi nào nhìn Tiểu Châu nữa.
“Tiểu Châu à, thực xin lỗi huynh, đúng là muội đã hiểu lầm huynh cùng Tiểu Nhi tỷ…hai người có gì đó với nhau.”